Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341591
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1591 lượt.
gày hôm nay!
-Vì vậy có thể nói, anh ta thích đề án quảng cáo như thế nào em rõ hơn ai hết- Hi Hiểu mỉm cười, rút ra đề án mà Lí Tử Duệ bảo các nhân viên khác trong công ty làm: -Những cái này, e rằng Lục Kỳ Thần chỉ xem thôi cũng chẳng buồn xem đâu!
Lí Tử Duệ lặng người nhìn cô hồi lâu rồi đột nhiên giả vờ nổi giận: -Nhan Hi Hiểu, anh lại không chịu nổi, bắt đầu đố kị rồi…
-Anh đố kị cái khỉ gì chứ?- Hi Hiểu đập nhẹ xấp tài liệu lên đầu anh, mỉm cười bảo:
-Nếu như không phải vì anh thì em đâu có nhọc công như vậy?
Quả đúng như Hi Hiểu dự đoán, trong ngày đấu thầu đó, Lí Tử Duệ nhờ vào đề án của Hi Hiểu đã trúng thầu. Ngoài lí do vì đề án của Hi Hiểu quá xuất sắc ra, Lục Kỳ Thần còn đưa ra một lí do, trong tất cả các công ty, chỉ có Trụ Dương là không “giao nộp” cho họ cái gọi là “chi phí qua cửa quan”. Anh ta nói, cái mà anh ta khâm phục chính là thái độ hết lòng vì việc công.
Nghe những lời Tử Duệ kể lại, Hi Hiểu không nhịn được cười: -Anh ta nói câu đó chỉ là mánh khóe nâng cao hình ảnh của mình mà thôi. Lợi ích trước mặt, em không tin là anh ta không động lòng!
-Sao thế?
-Anh không tin thì cứ chờ xem, ngày mai báo kinh tế sẽ cho đăng một mẩu tin, chủ yếu là ca ngợi tổng giám đốc Lục của Thừa Trạch không màng danh lợi, hết lòng vì công việc- Hi Hiểu khẽ thở dài: -Anh ta vào đã vào tù một lần rồi, giờ với anh ta mà nói thì việc xây dựng hình ảnh còn quan trọng hơn nhiều so với chút lợi ích cỏn con ấy. Một hạng mục lớn như vậy, danh tiếng chính là nền móng cho sự sinh tồn.Thế nên em đề nghị, sau này các anh làm đề án gì cần xuất phát từ trọng điểm văn hóa và phẩm chất.
Người như anh ta, phong cách rất chi tiểu tư sản, thế nên rất thích điều này!
Lí Tử Duệ gật đầu lia lịa: -Buổi đấu thầu hôm nay có rất nhiều người nói đến chuyện trước đây của anh ta. Đại khái trong mắt nhiều người, anh ta là người cuộc đời lúc thăng lúc trầm, thậm chí nhiều người còn hứng thú với cuộc đời của anh ta còn hơn là chuyện công việc…- nói đến đây, Tử Duệ bỗng dừng lại một chút rồi mới nói tiếp: -em có biết sau buổi đấu thầu anh ta hỏi anh cái gì không?
-Cái gì?
-Anh ta hỏi anh cái đề án này có phải do một tay em làm không?
-Ha…- Hi Hiểu cười khẩy, đôi mắt vữa nãy còn long lanh chợt tối sầm xuống: -Lần này cũng coi như em gậy ông đập lưng ông rồi!
- Anh nói đúng là em xong, anh ta liền nói, nếu như chỉ dựa vào thực lực của Trụ Dương thì không thể lấy được quyền đại diện của đề án lần này. Nhưng mà anh có một quân sư tốt- Tử Duệ cười nhạt: -Hi Hiểu, anh nói không cần em lộ diện, nhưng thật không ngờ vẫn phải dựa vào em mới giành được chiến thắng.
-Cho dù thế nào cũng vẫn là thắng- Hi Hiểu mệt mỏi dựa vào Tử Duệ: -Em vẫn nói câu đó, làm việc gì cũng phải hết sức thận trọng!
-Đúng là thắng lợi rồi, nhưng mà không biết vì sao cảm thấy không được vẻ vang cho lắm!- anh nâng đầu Hi Hiểu lên, để cho cô dựa thoải mái hơn: -Chúng ta sống với nhau mới được một thời gian ngắn mà em đã cứu anh những hai lần. Lần đầu tiên là vụ của Nhạc Đồng, lần thứ hai là lần này. Hi Hiểu, anh…
-Tử Duệ…- anh còn chưa nói hết thì Hi Hiểu đã lấy bịt miệng anh lại:- Chúng ta là người một nhà mà!
Bởi vì giành được một đề án lớn như vậy nên công việc của Lí Tử Duệ càng ngày càng bận rộn. Đàn ông không giống như đàn bà, dường như càng bận anh càng làm việc hăng say. Có lẽ đây chính là một trong những đặc điểm khác biệt giữa hai giới mà thượng đế đã tạo ra: đàn ông điên cuồng vì công việc, đàn bà lại vì tình yêu mà trở nên hoàn mỹ.
Lí Tử Duệ chính là một người đàn ông như vậy, mặc dù công việc bận rộn tới mức chẳng có thời gian mà ăn cơm, thế nhưng nụ cười trên mặt anh lại xuất hiện thường xuyên hơn. Anh nói với Hi Hiểu, bởi vì làm việc có hiệu quả nên anh không những tháo bỏ được tội danh làm mất hợp đồng của Thiên Trì lần trước mà lần này Tôn Bồi Đông còn đệ đơn lên cấp trên, đề nghị thăng chức cho anh lên làm phó tổng giám đốc.
Nếu như được thăng chức, có nghĩa là Lí Tử Duệ sẽ có một bước tiến dài. Trải qua hơn chục năm cật lực làm việc, cuối cùng anh cũng được gia nhập vào tầng lớp quan chức của thành phố J này.
Nhưng Hi Hiểu lại không mấy lạc quan trong chuyện này.
Có thể là bởi vì từ nhỏ cô đã là người rất cẩn thận. Cứ đi một bước là Hi Hiểu thường có thói quen suy đi nghĩ lại rất kĩ lưỡng. Nói một cách tử tế thì đó là sự cẩn thận, đi một bước tính trước ba bước để không xảy ra sai sót quá lớn. Thế nhưng nếu cần phải đưa ra một định nghĩa rõ ràng cho hành động này thì đó chính là thiếu tính quyết đoán. Cũng chính bởi vì cái tật này mà Hi Hiểu mãi chỉ là một nhân viên bình thường, không hề có thành tích đáng kể trong công việc.
Nghĩ lại chuyện của Tử Duệ, cô thường cảm thấy gần đây công việc của anh có phần quá thuận lợi.
Dường như có điều gì đó không ổn. Nhưng tựu chung lại thì tất cả mọi việc lại rất hợp lí.
Dì Cố đã ra ngoài mua rau, Hi Hiểu một mình ở nhà trông đứa con nhỏ đang chìm trong giấc ngủ. Ai cũng nói rằng con gái giống cha, Đồng Đồng chính là một minh chứng. Càng lớn con bé