Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341541

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.

sẽ làm gì?
-Thực ra tất cả những điều này đều chỉ là phỏng đoán của tôi. Lục Kỳ Thần từ sau cú điện thoại đó cũng không liên lạc với tôi nữa. Nhưng thấy hành động của Gia Thái nhanh như vậy thì chắc chắn bên trong có ẩn tình gì đây. Mà Trụ Dương…- cô nheo nheo mắt cười: -So với Gia Thái thì chẳng khác gì một khúc xương nhỏ, nếu như thật sự vì tôi mà hủy bỏ hợp đồng hai bên, tôi đoán Tôn Bồi Đông chắc chắn sẽ khóc dữ dội như Mạnh Khương Nữ khóc bên Trường Thành ( Mạnh Khương Nữ là một nhân vật trong truyện cổ tích dân gian Mạnh Khương Nữ khóc Trường Thành của Trung Quốc. Câu chuyện kể rằng, vào thời Tần Thủy Hoàng, ngay trong đêm tân hôn của Mạnh Khương Nữ với tân lang là một thư sinh Giang Nam tên Phạm Hỷ Lương, chồng Mạnh Khương Nữ bị triều đình bắt đi xây dựng Vạn Lý Trường Thành. Đến mùa Đông, Mạnh Khương Nữ đan áo cho chồng và đã lặn lội tìm chồng để trao áo. Mạnh Khương Nữ đã đi khắp theo chiều dài của Trường Thành, hỏi thăm nhiều người và cuối cùng nhận được hung tin chồng mình bị chết vùi thây dưới Trường Thành. Nàng Mạnh Khương đau buồn khóc lóc thảm thiết 3 ngày 3 đêm, nước hòa lẫn máu. Tiếng khóc của Mạnh Khương vang xa 800 dặm Trường Thành, làm sụp đổ một khúc thành, để lộ xác chết của chồng mình. Nàng an táng cho chồng xong liền nhảy xuống biển tự vẫn)!
-Vì vậy tôi đoán ông ta sẽ không cứng đầu đến cùng đâu…- Hi Hiểu cười nhạt, ánh mắt sắc bén: -Anh có muốn trả thù chuyện ngày hôm đó không?
Mắt Lí Tử Duệ chợt sáng lên: -Cô nói là….
-Đúng vậy!- Hi Hiểu gật đầu: -Tôi muốn biết Tôn Bồi Đông sẽ lựa chọn một khách hàng lớn như Gia Thái hay là lựa chọn cái kẻ con ông cháu cha đầy nham hiểm kia. Ông ta càng không muốn mất lòng bên nào tôi lại càng muốn ông ta phải chọn một trong hai!
Lí Tử Duệ nhìn cô chăm chú rồi khẽ thở dài. Anh đã từng nhìn thấy một Nhan Hi Hiểu đơn thuần, một Nhan Hi Hiểu không cạnh tranh với đời, một Nhan Hi Hiểu chẳng chút e dè…chỉ duy nhất một Nhan Hi Hiểu bây giờ đang ngồi trước mặt anh: một cô gái tràn đầy kiêu ngạo, tự tin bởi đã nắm chắc mọi thứ trong tay, ánh mắt toát lên sự sắc sảo…là anh chưa bao giờ được diện kiến.
Một Nhan Hi Hiểu hiện tại khiến cho Lí Tử Duệ cảm thấy vô cùng xa lạ.
-Ok!- anh mím môi cười: -Chỉ có điều tôi nghĩ cũng không nên quá lâu. Con người có thể uy hiếp được nhất thời chứ không thể uy hiếp được cả đời. Tôn Bồi Đông chỉ là tạm thời cần đến cô, nếu như qua thời gian này mà…
-Vì vậy không nên kéo dài, ngày mai sẽ đi!- Nhan Hi Hiểu đứng dậy, nhìn anh nói:
-Tôn Bồi Đông đã nói ra những lí do đó để bôi nhọ tôi thì xem ra ông ta đã sốt ruột đến đỉnh điểm rồi. Tôi còn sợ già néo sẽ đứt dây, vì vậy ngày mai sẽ làm một cái kết hoàn hảo!
Kể từ khi bị cho nghỉ việc, mỗi lần đến Trụ Dương Hi Hiểu đều có một cảm xúc mới mẻ. Cô cảm thấy quỹ đạo tâm lí của mình giống hệt như một cái đĩa bị ném đi: từ vị trí thấp….lên cao…lên đến đỉnh cao…Cô của ngày hôm nay dường như đã đạt đến cái đỉnh cao nhất ấy. Cô có thể ngẩng cao đầu, đi thẳng lưng, hiên ngang bước vào công ty, vừa đi vừa mỉm cười tươi tắn chào hỏi các đồng nghiệp cũ.
Tôn Bồi Đông đã chờ cô rất lâu ở phòng làm việc, nhìn thấy Hi Hiểu vào liền đon đả: -Hi Hiểu, tôi đã bảo người đi giải quyết thủ tục nhận chức của cô rồi!
-Tổng giám đốc….- Hi Hiểu bước lên trước một bước: -Tôi có chuyện muốn nói!
-Chuyện gì?
-Tôi nghĩ tôi cứ thế này mà đến Trụ Dương làm thì có chút không rõ ràng, ban nãy mọi người còn hỏi tại sao tôi lại quay lại công ty làm. Tôi chẳng có lí do nào để nói với mọi người cả…- Hi Hiểu khẽ nhíu mày: -Lí do tôi ra đi ai ai cũng biết, nhưng tôi quay lại thì…
-Ý cô là….
-Ý tôi muốn ngài hãy cho tôi một lí do. Về chuyện lần trước, không thể cứ để trắng đen không rõ ràng như vậy được, có phải không thưa tổng giám đốc?
-Nhưng mà cô Nhan này, cô nói rằng Nhạc Đồng xúi giục cô làm thì ít nhất cô cũng phải có chứng cứ gì chứ?- Tôn Bồi Đông nhíu mày: -Cho dù chúng tôi nghi oan cho cô nhưng cũng không thể vô duyên vô cớ mà đổ tội cho người khác được.
-Tôi có chứng cứ!- cô lấy điện thoại ra, bật đến phần tin nhắn: -Ngài xem đi!
Tôn Bồi Đông đọc qua rồi ngẩng đầu lên nhìn: -Cô Nhan, không phải là tôi không nghĩ cho cô, nhưng mấy tin nhắn này đâu có nói rõ nội dung vụ hối lộ?
-Tổng giám đốc, ngài có thấy có tên tội phạm giết người nào lại đi khoe khoang loạn lên rằng mình giết người không? Ngài đã thấy có kẻ cướp nào đi khoe khoang khắp nơi rằng mình cướp được bao nhiêu không?- Hi Hiểu lạnh lùng chất vấn: -Chỉ tại tôi lúc đó ngốc nghếch, đâm đầu vào cái bẫy này. Thế mà còn suýt chút nữa đã hết lời khen ngợi kẻ thù…
-Không phải, cô nhìn những tin nhắn này đi, nội dung ngoài hỏi thăm vẫn là thăm hỏi…Thực sự khiến cho người ta khó mà nắm bắt!
-Vậy thì ý của ngài là giữa tôi và Nhạc Đồng có mối quan hệ ám muội hay sao? Tổng giám đốc, chẳng phải là ngài không biết cái đề án mà tôi phụ trách không hề có liên quan đến Nhạc Đồng. Tại sao đột nhiên anh ta lại tỏ ra thân thiện với tôi?
-Hơn nữa, lại còn đúng vào lúc đó? Có phải sau khi tôi bị nghỉ việ