Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341549
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.
c, ngài đã giao toàn bộ quyền lãnh đạo cái đề án của Thiên Thần cho anh ta rồi?
Tôn Bồi Đông gật đầu, mặt mày bối rối: -Nói là nói vậy, nhưng mà….
-Ngài định nói là chắc chắn tôi và Nhạc Đồng có quan hệ ám muội phải không? Giống như suy đoán tôi và chủ tịch hội đồng Kiều Tham Chính có quan hệ mờ ám vậy?…- Nhan Hi Hiểu lùi lại một bước, nhìn Lí Tử Duệ đang đứng bên cạnh, mỉm cười nói: -Tổng giám đốc, chồng tôi vẫn còn ở đây. Hôm qua anh ấy đã chất vấn tôi, đòi tôi phải nói ra sự thật cho bằng được. Tôi lại muốn biết những tin đồn nhảm nhỉ của ngài từ đâu mà ra? Lẽ nào hôm nay lại định hư cấu một phiên bản nữa giữa tôi và Nhạc Đồng?
Tôn Bồi Đông vốn tưởng rằng Nhan Hi Hiểu đã chịu khuất phục, nào ngờ cô lại dám đứng đây lớn tiếng, mặt mày lạnh lùng, giọng nói đanh thép chất vấn mình. Tôn Bồi Đông thầm nhủ Nhan Hi Hiểu này quả nhiên có tài ăn nói.
Ông ta khẽ nhếch môi, cố gắng nở nụ cười: -Cô Nhan, tôi đang cân nhắc có nên sắp xếp cô vào bộ phận thị trường hay không. Cô có tài ăn nói như vậy, hai vợ chồng cô đúng là một cặp trời sinh!
-Nếu như tổng giám đốc đã không có thành ý như vậy, thế thì xin lỗi ngài!- cô cầm điện thoại lên: -Tôi phải đi rồi!
Lúc đi ngang qua Lí Tử Duệ, anh vội vàng kéo cánh tay cô lại: -Hi Hiểu!
-Bỏ tay ra!
-Hi Hiểu à..- Lí Tử Duệ hạ thấp giọng: -Đừng làm ầm lên thế!
Hi Hiểu vẫn cố chấp giằng tay ra khỏi tay anh. Đúng lúc Lí Tử Duệ cảm thấy rất bối rối thì sau lưng vang lên giọng nói nghẹn đặc của Tôn Bồi Đông: -Thôi được rồi, Nhan Hi Hiểu, cô mau đến bộ phận nhân sự hoàn thành thủ tục nhận chức!
-Theo lời hứa trước đó, sẽ thăng chức lên làm trưởng phòng kế hoạch.
Trong trận chiến này, Nhan Hi Hiểu đã giành thắng lợi mang tính quyết định.
Tôn Bồi Đông để thể hiện vai trò quan trọng của Nhan Hi Hiểu đã quyết định thay văn phòng làm việc cho cô. Nhưng Hi Hiểu quyết định không cần đổi, vẫn ngồi ở vị trí làm việc cũ.
Lúc trước cô bị người ta hãm hãi phải ra đi, còn giờ cô lại đứng trên hào quang của người khác để quay trở lại. Điều này chỉ có thể dùng hai từ để hình dung: tạo hóa.
Cô chẳng mấy để tâm đến những lời chúc mừng của bạn bè đồng nghiệp. Trước mắt Nhan Hi Hiểu lại hiện ra ánh mắt của Lục Kỳ Thần. Đôi mắt ướt át và dịu dàng ấy thường làm cô nhớ thương da diết. Anh làm như vậy có lẽ nào là để bù đắp cho cô?
Cô không phải là người không biết khom lưng vì bát cơm. Trong xã hội này, cô đã gặp nhiều tình cảnh thê lương và tàn khốc, vì vậy những điều tốt mà anh đã mang lại cho cô, cho dù là bố thí hay bù đắp thì cô cũng không cần thiết phải từ chối.
Nghĩ đến đây, cái bụng của cô lại khẽ động.
Trong trận chiến này, vì mải mê tìm cách ứng phó nên cô đã quên mất quá khứ và tương lai của mình, thậm chí quên luôn cả sự tồn tại của sinh linh bé nhỏ trong bụng mình.
Đây là đứa con của Lục Kỳ Thần, là nỗi vấn vương một thời giữa cô và anh. Nhưng mà tại sao vào cái khoảng khắc mà đứa bé khẽ đạp vào bụng cô, trước mắt cô lại hiện ra hình ảnh đôi mắt của Lí Tử Duệ?
-Chị Nhan…à không, trưởng phòng…- sau lưng cô vang lên giọng nói rụt rè: -Lần này chị quay lại công ty, từ nô lệ trở thành chủ nhân, chúng ta có nên hát hò ăn mừng không nhỉ?
-Hơ…ha…ha…à…à…á
-Hả?- Lâm Nhiên ngạc nhiên: -Chị nói cái gì vậy?
Hi Hiểu nháy mắt với Lâm Nhiên, nghiêng nghiêng đầu nói đùa: -Chẳng phải cô bảo tôi hát khúc ca ăn mừng nô lệ thành chủ nhân hay sao, tôi hát xong rồi đấy!
-Xong rồi?
-Câu cuối cùng trong bài đó là gì?
-À…à….á…
-Thế chẳng phải là xong rồi hay sao?-Hi Hiểu nhướn mày: -Còn ở đó mà đần thối ra à, mau đi làm việc đi!
Hi Hiểu có thể cảm nhận sâu sắc sự thay đổi so với trước đây. Cô của trước đây chỉ là một nhân viên thiết kế nhỏ nhoi, mặc dù đứng vị trí thứ ba nhưng ở trong công ty Trụ Dương này có cả thảy năm thiết kế. Vì địa vị thấp nên đương nhiên chẳng có ai nghe lời cô cả.
Nhưng giờ thì khác rồi, ngay cả cái tên La Đông Thần phách lối kia cũng một câu “Trưởng phòng Nhan”, hai câu “Trưởng phòng Nhan” để xưng hô với cô.
Tối đến về đến nhà, nhìn thấy cô phờ phạc thả mình trên ghế sô pha, Lí Tử Duệ liền chạy đi lấy cho cô cốc nước. Cô uống một ngụm to rồi nói: -Trước đây chỉ cần làm tốt công việc của mình là được rồi, giờ thì có đến N người đến tìm…..
-Vậy tôi xin hỏi trưởng phòng Nhan một chút…- Lí Tử Duệ chìa ra trước mặt Nhan Hi Hiểu một quả dưa chuột đã rửa sạch rồi hỏi: -Xin hỏi cô có cảm nhận gì trước lần thăng chức này?
-Chóng mặt!
-Chóng mặt?
-Ừ…- Hi Hiểu kéo dài giọng: -Kém cỏi, chưa từng làm quan to bao giờ, vì vậy lần này được quyền cao chức trọng….- cô vươn vai: -Lại cảm thấy chẳng khác gì từ dưới đất bị văng lên chín tầng mây, chóng hết cả mặt!
-Không có cảm giác thú vị gì sao?
-Chẳng có!- Hi Hiểu lắc đầu rồi lại mệt mỏi nằm bò ra ghế: -Chỉ cảm thấy bị kích thích, cảm thấy phải sống sao cho tốt!
-Phải sống sao cho tốt?- Lí Tử Duệ nhướn mày, đưa tay về phía cô. Hi Hiểu vừa ừ một tiếng, chưa hiểu rõ chuyện gì xảy ra thì đã bị anh kéo mạnh, chẳng may mất đà liền lao thẳng vào lòng anh.
V