80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341592

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1592 lượt.

y lay cánh tay Tử Duệ: -Người anh em, tôi thấy không cần thiết phải dọn giường cho cậu đâu.Theo tôi thì hai người nay cãi nhau mai lại hòa ngay thôi. Cãi nhau chính là một phương pháp tăng cường tình cảm, vì vậy nói không chừng ngày mai cậu lại đòi về cho xem….
-Không về được đâu!- Lí Tử Duệ đột nhiên mở to mắt, trong đôi mắt đen láy phảng phất những ánh nhìn hụt hẫng. Đột nhiên anh bật cười: -Lạc này, cậu cứ chờ uống rượu li hôn của tôi đi!
-Li hôn?
-Ừ, li hôn!- Lí Tử Duệ nhắm mắt lại: -Chỉ có con đường này để đi thôi!
Mặc dù Lương Lạc là bạn thân của Tử Duệ nhưng lại không biết được chân tướng sự việc giữa anh và Hi Hiểu.
Lúc đó đột nhiên Lí Tử Duệ thông báo với mọi người rằng mình sẽ lấy vợ, mọi người ai nấy đều kinh ngạc. Không chỉ tò mò chờ đợi được nhìn thấy tân lương Nhan Hi Hiểu, mọi người ai nấy còn thi nhau phỏng đoán. Họ cho rằng có lẽ Tử Duệ vì bị Nhiễm Nhược San làm tổn thương quá nặng nề nên mới đưa ra cái quyết định kết hôn có phần gấp gáp và ấu trĩ như thế. Với tính cách hiếu thắng của anh, Nhiễm Nhược San vì cái hộ khẩu mà có thể sẵn sàng từ bỏ anh thì chắc chắn anh cũng có thể làm ra những chuyện như thế này.
Hơn nữa, Lí Tử Duệ cũng được nhập hộ khẩu vào thành phố J này, chính điều này đã khiến cho cuộc hôn nhân của anh nồng nặc mùi vị của sự “ức chế” vừa “tức tối”.
Mọi người ngoài mặt thì chúc phúc cho Lí Tử Duệ nhưng trong lòng lại thầm nghĩ cuộc hôn nhân này chắc chắn chẳng kéo dài được bao lâu. Một cuộc hôn nhân không có tình yêu, làm sao để duy trì quả là một câu hỏi quá khó! Nhưng Lí Tử Duệ và Nhan Hi Hiểu đã dùng những hành động âu yếm và thân mật trong mấy tháng liền để xua tan suy nghĩ ngờ vực của mọi người. Đúng lúc mọi người đang dần dần thay đổi cái nhìn về cuộc hôn nhân của họ thì lại có tin hai người chuẩn bị li hôn.
Nhìn bộ dạng mệt mỏi của người bạn thân, Lương Lạc không nỡ hỏi tiếp. Đang định đứng dậy đi thu dọn phòng ngủ cho Tử Duệ thì đột nhiên có tiếng nói nghèn nghẹn vang lên: -Cậu đừng có nói với ai đấy!
Lương Lạc ậm ừ đáp lại, khẽ thở dài rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
Nằm trên chiếc giường xa lạ, Lí Tử Duệ không sao ngủ được. Trong đầu anh lại hiện lên ánh mắt của Nhan Hi Hiểu lúc anh ra đi, vừa phẫn nộ, lại vừa có chút gì ấm ức…đôi mắt ấy cứ nhìn anh chăm chăm, cứ như thể anh chính là một món đồ chơi vô cùng đáng ghét.
Tương lai nên đi tiếp thế nào đây?
Anh đã thể hiện rõ tâm ý với cô rồi, chính vì vậy hợp đồng đã không còn hiệu lực. Hai người đã không còn đường để đi tiếp.
Trừ phi, cô cũng nghĩ như anh.
Nghĩ đến đây, Lí Tử Duệ lại không nén được tiếng cười chua xót. Bộ dạng lúc đó của Hi Hiểu chẳng khác nào muốn băm vằm anh ra thành trăm mảnh cho bõ ghét, làm sao cô có thể nảy sinh tình cảm với anh được?
Thôi thì nhắm mắt lại ngủ thật say, mặc kệ chuyện ngày mai sống hay chết.
Lí Tử Duệ kéo chăn lên cao, đang định nhắm mắt đi ngủ thì đột nhiên điện thoại đổ chuông. Mở máy ra nhìn, hóa ra là số của Nhan Hi Hiểu.
Anh ngây người vào màn hình đang chớp tắt liên tục, cuối cùng đóng điện thoại lại rồi nhét xuống dưới gối.
Anh muốn ngủ một giấc thật say không mộng mị, nhưng cuối cùng lại là một đêm thức trắng.
Ngày hôm sau, Hi Hiểu bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Như một phản xạ có điều kiện, cô lập tức mở máy: -Lí Tử Duệ!
Nào ngờ đầu dây bên kia vọng lại giọng nói của một cô gái, dường như cô ấy có hơi giật mình nên giọng nói có phần rụt rè: -Chị Nhan….là…em….
-À…- Nhan Hi Hiểu khẽ thở dài, nhìn lại màn hình, đúng là số của Lâm Nhiên.
-Có chuyện gì không?- cô ngồi dậy từ trên ghế sô pha. Do không để ý nên suýt chút nữa thì ngã xuống đất. Cô hít một hơi thật sâu, cắn răng nói: -Sao lại gọi điện cho tôi thế?
-Chị sao thế?- nghe thấy tiếng thở sâu của cô, Lâm Nhiên liền hỏi.
-Không có gì, đang nằm trên ghế sô pha nên có hơi đau nhức mình mẩy!- Nhan Hi Hiểu nói: -Cô thì sao? Công việc có vấn đề gì không?
Lâm Nhiên à lên như vừa ngộ ra một điều gì đó: -Chẳng trách….
-Sao thế? -Hi Hiểu ngạc nhiên: -Cái con ranh này sao chẳng khác trước đây gì cả, cứ hơi một tí là….
-Em biết nguyên nhân khiến cho giám đốc Lí không vui là gì rồi!- Lâm Nhiên thở dài: -Chị hại bọn em thê thảm rồi đấy, hôm nay bọn em nộp lên ba cái đề án, giám đốc Trì đã thông qua rồi, tổng giám đốc Tôn cũng không có ý kiến gì, chỉ có mỗi giám đốc Lí là nói không có tính khả thi. Anh La mới nói vài câu, nào ngờ hai người đã cãi nhau to, giám đốc Lí còn xé toạc một cái đề án ngay trước mặt anh La nữa….
-Cả ba đề án đều không được thông qua, thường thì đâu có chuyện như vậy!- Lâm Nhiên hình như vẫn còn rất sợ hãi, giọng nói trầm hắn xuống: -Mặc dù trước đây giám đốc Lí vẫn rất nghiêm khắc nhưng đâu có đến mức như bây giờ. Công sức làm việc của bộ phận kế hoạch lần này coi như đổ sông đổ biển hết rồi. Bây giờ bọn em cứ nơm nớp lo sợ, không biết phải làm thế nào nữa…
Hi Hiểu nhất thời không biết phải nói sao.
-Chị Nhan, tối qua hai người cãi nhau hay làm sao thế? -Lâm Nhiên nói bằng giọng oán trách: -Hại bọn em tự nhiên lạ