Cưng À, Cưng Chiều Anh Nữa Đi!
Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
i trở thành cái “thớt” cho anh ấy trút giận!
-Ừ….bọn tôi có cãi nhau…- đối mặt với Lâm Nhiên lúc này, Hi Hiểu không thể né tránh vấn đề được nữa: -Anh ấy giờ đang ở đâu?
-Giám đốc Lí á? Giờ anh ấy đến sở xây dựng rồi. Vừa đi, thế nên em mới dám gọi cho chị!
-Ừ!
-Chị Nhan, em xin chị đấy, chị hãy làm hòa với giám đốc đi mà!- Lâm Nhiên than vãn: -Nếu như còn cãi nhau với anh ý nữa chỉ e là bọn em sẽ tiêu mất!
-Ừ, tôi biết rồi!
Bỏ điện thoại xuống, Hi Hiểu vô tình nhìn thấy bản thỏa thuận rơi ở dưới đất. Qua một đêm bị cô vò nát, giờ nó đã nhăn nhúm trông thật khó coi. Cuối bản thỏa thuận là chữ kí của Lí Tử Duệ, nét mực vẫn còn rất mới, cứ như thể anh vừa mới đặt bút kí xong.
Đưa mắt nhìn lên trên chữ kí của Lí Tử Duệ, cô nhìn thấy điều thứ hai mươi mốt mà hôm qua anh nói đến.
Điều thứ hai mươi mốt, để đảm bảo quyền lợi đã nêu ở trong hợp đồng, hai bên A, B không được nảy sinh tình cảm. Nếu một bên làm trái với hợp đồng, sau khi li hôn, căn phòng sẽ thuộc quyền sở hữu của bên kia vô điều kiện.
Trong đầu cô lại hiện lên vẻ mặt của Lí Tử Duệ tối qua: có sự phẫn nộ, có sự ấm ức, có sự không cam tâm, có sự oán hận…tất cả các trạng thái tình cảm đều thể hiện trong ánh mắt của anh. Khoảng khắc nhìn thấy điều thứ hai mươi mốt này, toàn thân Hi Hiểu như bị rút hết sức lực, đổ phịch xuống ghế sô pha.
Cô đã nghĩ rất nhiều: nghĩ đến những lúc cô làm món ăn ngon, anh gắp từng miếng lớn bỏ vào miệng, chẳng chút giữ kẽ, cứ như thể món ăn cô làm chính là những món ăn ngon nhất ở trên đời; nghĩ đến lúc mợ cô đến ở, đôi mắt anh chất chứa sự căng thẳng nhưng khuôn mặt vẫn cố tỏ ra vui vẻ; nghĩ đến lúc biết chuyện cô có thai, anh đã cố đè nén sự ấm ức ở trong lòng, gượng gạo thể hiện cảnh vợ chồng yêu thương nhau trước mặt bố anh.
Tất cả mọi thứ….đều từ từ tái hiện trước mắt cô.
Đưa mắt nhìn căn phòng một lượt, đâu đâu cũng phảng phất hơi thở của anh, mùi hương bạc hà nhè nhẹ, thỉnh thoảng lại phảng phất mùi khói thuốc lá. Hi Hiểu ngồi lại trên ghế sô pha, mở nhật kí cuộc gọi, trên đó còn hiện cuộc gọi đã gọi cho anh vào lúc 0 giờ 36 phút đêm qua, nhưng không có người nhận.
Đó là cuộc điện thoại mà cô phải cố gắng lắm mới có đủ dũng khí để thực hiện. thế nhưng anh lại không cho cô có cơ hội được nói.
Về sau cô lại gọi thêm hai cuộc nữa, nhưng chỉ nghe thấy giọng con gái lảnh lót vang lên: số máy của quý khách hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau!
Nhan Hi Hiểu chỉ biết cười ngậm ngùi. Trận chiến này đến thật lạ kì, kết thúc lại quá dứt khoát.
Điện thoại đã báo hết pin. Nhan Hi Hiểu vừa định đứng dậy đi đổi pin thì đột nhiên chuông cửa reo lên. Cứ tưởng là Lí Tử Duệ về nhà nên Nhan Hi Hiểu vội vàng chạy như bay ra mở cửa. Ba từ “Lí Tử Duệ” vừa lên đến cổ họng liền bị chặn lại khi cánh cửa vừa mở ra. Là Kiều Việt.
-Kiều Việt….- Hi Hiểu không giấu được sự ngạc nhiên trong ánh mắt, nụ cười như đông cứng lại trên môi: -Sao cô lại đến đây?
-Tôi đến tìm cô!- Kiều Việt nhướn mày, ánh mắt dừng lại trên cái bụng đã nhô lên rất cao của cô: -Sao thế, không mời tôi vào nhà à?
Hi Hiểu ậm ừ đáp lời, trực giác mách bảo cô rằng Kiều Việt đến đây e là có chuyện chẳng lành. Trước đây cô ta đâu có đến tìm cô, tại sao giờ lại nổi hứng đến tìm cô thế nhỉ?
Trong đầu còn chưa nghĩ ra đối sách thích hợp thì Kiều Việt đã đi thẳng vào vấn đề: -Nhan Hi Hiểu, hôm nay chúng ta nói thẳng vấn đề, không cần phải giấu diếm. Tôi hôm nay đến tìm cô là để hỏi, đứa bé trong bụng cô là của ai?
Trái tim Hi Hiểu như run lên, cô khẽ nở nụ cười: -Đứa bé trong bụng tôi đã có ủy ban dân số lo, đâu dám làm cô phải lao tâm?
-Tôi không lao tâm…- Kiều Việt nhíu mày: -Cô đừng tưởng tôi là con ngốc!Một ngày nào đó của bảy tháng trước, có một đêm Lục Kỳ Thần không quay về chung cư, tối hôm đó, các người chắc không chỉ ngồi ngắm trời ngắm đất chứ hả?
Cô ta hít một hơi thật sâu, lông mày nhíu chặt lại: -Nếu như hôm đó hai người có làm chuyện gì, vậy thì ngày tháng vừa đúng trùng khớp. Chẳng giấu gì cô, tôi đã đến bệnh viện kiểm tra tư liệu về cô, trên đó có ghi rõ đứa bé này đã được bảy tháng rưỡi rồi.
-Vậy thì cô muốn chúng tôi làm cái gì?- Hi Hiểu ngồi xuống ghế sô pha, thật không ngờ cô ta lại còn điều tra cả tài liệu của cô. Hi Hiểu cố nặn ra một nụ cười: -Chắc cô không nghĩ là tối hôm đó tôi với chồng tương lai của cô đã vật nhau mấy chục hiệp chứ hả?
-Hai người không làm thì tốt! Nhưng mà tôi không tin là hai người không làm gì!
-Thế thì cô cứ tự giày vò bản thân mình theo suy nghĩ của mình đi, tôi nói cho cô biết tối đó Lục Kỳ Thần đã làm gì nhé!- Hi Hiểu cười nhạt: -Chẳng nhẽ cô quên mất là tối hôm đó cô đã bảo anh ấy mang tiền đến bảo tôi ra đi hay sao? Không sai, tôi đã ra đi rồi. Lẽ nào cô còn tưởng tôi ngốc đến mức độ vấn vương tình một đêm với người bạn trai mà tôi đã chia tay hay sao?
-Cả đêm hôm đó hai chúng tôi đã nói chuyện bồi thường. Tôi đã bảo Lục Kì Thần tính toán nên trả tôi bao nhiêu cho những năm tháng thanh xuân mà anh ta đã lãng phí của tôi…- cô ngoảnh đầu nhìn r