XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1596 lượt.

a xa: -Tình cảm bốn năm trời thật khó tính toán, thế nên mỗi người một câu, đến tận khuya vẫn chưa xong. Nỗi uất ức còn chưa nguôi, sao có thể có hứng mà làm chuyện đó cho được?
-Thật sao?
-Cô cảm thấy là giả thì sẽ là giả. Người ta nói vợ chồng như đôi chim trong cùng một khu rừng, nhưng tai nạn ập đến lại mỗi con bay một nơi. Tôi với Lục Kỳ Thần chẳng qua chỉ là người yêu, lúc đó trước sự cám dỗ của đồng tiền, lợi nhuận cô cho anh ta không ít, vì vậy anh ta lại chẳng mong sớm dang cánh bay đi…- Nhan Hi Hiểu cười nhạt: -Nghe nói cô còn hỏi Lí Tử Duệ chồng tôi về chuyện này. Kiều tiểu thư à, tôi chỉ khuyên cô chớ vì nóng nảy mà làm hỏng việc!
-Hôm đó lúc về nhà, Lí Tử Duệ đã mắng mỏ tôi một trận tơi bời, còn chất vấn cụ thể những chuyện yêu đương ngày xưa trước khi kết hôn, làm ầm ĩ chuyện này đến ba ngày trời. Kiều tiểu thư à, tôi chỉ cảm thấy cô thật buồn cười, người ta đã nóng lòng muốn thoát ra khỏi chuyện này, tại sao cô lại cứ thích chụp cho chồng mình cái mũ ngoại tình thế hả? Cho dù tôi có thai đứa con của anh ta thì tôi được lợi lộc gì chứ?
Những lời của Hi Hiểu khiến cho Kiều Việt cứng họng, mãi mới nói lên lời: -Tôi chỉ sợ một khi anh ấy ra tù, nếu đứa con này của anh ấy thật, e rằng tình cũ không rủ cũng đến…
Vẻ mặt rụt rè và vô vọng đó của Kiều Việt khiến cho trái tim Hi Hiểu chợt thắt lại: -Nếu như vì vấn đề này mà cô cứ bám lấy tôi không chịu tha, vậy thì tôi đảm bảo, chúng tôi không còn bất kì chút dây dưa nào nữa.
-Nhưng mà…
-Chẳng nhưng nhị gì hết…- Nhan Hi Hiểu cười: -Kiều Việt, con của tôi tôi biết. Nếu như sau khi Lục Kỳ Thần ra tù mà cô vẫn cứ truy cứu chuyện này, suốt ngày gây chuyện thị phi thì e rằng lúc đó không có chuyện lại biến thành có chuyện đấy! Lúc đó cho dù cô có không muốn tôi và Lục Kỳ Thần nối lại quan hệ thì e rằng khó. Cô cứ phải làm ầm ĩ chuyện này lên sao?
-Tôi chỉ là phòng bệnh hơn chữa bệnh thôi!- Kiều Việt ngẩng đầu nhìn cô: -Tôi chỉ sợ mặc dù đứa con là của Lí Tử Duệ nhưng sau này cô lại quay lại cắn tôi một miếng…để trừng phạt tôi vì hành động chia rẽ hai người trước đây….
Hi Hiểu cười như mếu: -Kiều Việt, cô thực sự khiến cho tôi biết thế nào là tính toán trước sau rồi đấy!
-Cuộc sống không phải là một bộ phim, tôi chỉ là một nhân viên làm công ăn lương bình thường, cả ngày lo lắng cho chuyện cơm áo gạo tiền, làm gì có thời gian mà đi trả thù chuyện ân oán. Hơn nữa, chuyện tình cảm giữa tôi và Lục Kỳ Thần không sâu sắc như cô tưởng đâu. Nhưng tình cảm giữa tôi và Lí Tử Duệ lại sâu sắc hơn cô biết đấy!
-Cô không tin có thể đến Trụ Dương mà hỏi, Lí Tử Duệ theo đuổi tôi từ khi nào?- Nhan Hi Hiểu tỏ vẻ bất lực: -Nói tóm lại, kể từ khi Lục Kỳ Thần đến nương nhờ các người, tôi đã chẳng còn tình cảm gì với anh ta nữa!
-Vậy thì tốt!- Kiều Việt gật đầu: -Cô phải hứa với tôi, nếu như Lục Kỳ Thần ra tù rồi cũng không được gặp mặt anh ấy!
-Phải thêm một cái định ngữ vào câu yêu cầu của cô: chủ động…- Nhan Hi Hiểu cười: -Tôi sẽ không chủ động đi tìm anh ta, tiền đề là anh ta cũng đừng có đến làm phiền tôi. Việc đó thì phải nhờ cô quản lí cho chặt!
Kiều Việt gật đầu nhìn cô rồi quay người định bỏ đi.
-Hi Hiểu…- ra đến cửa rồi đột nhiên Kiều Việt lại ngoảnh đầu lại nói: -Lí Tử Duệ cũng không tồi!
Hi Hiểu chợt sững người rồi khẽ nhoẻn miệng cười:- Biết rồi, người bố mà tôi chọn cho con mình đương nhiên là không tồi rồi!
Lần gặp mặt Kiều Việt này đã kết thúc như vậy, nói chung là dễ đối phó hơn là Hi Hiểu tưởng. Mặc dù là lừa gạt người khác nhưng dù sao như vậy cũng là xong rồi. Thực ra như vậy cũng tốt, Nhan Hi Hiểu nghĩ, như vậy có thể tránh được việc khiến cho Kiều Việt lo ngại rằng đứa con trong bụng cô chính là nỗi đe dọa của cô ta, nhờ đó mà tránh được những hậu họa về sau.
Nhớ lại câu nói cuối cùng của Kiều Việt trước khi ra khỏi nhà, Nhan Hi Hiểu bỗng cười chua xót. Cô cũng biết Lí Tử Duệ là một người không tồi, nhưng chuyện đã đến nước này, cô phải làm sao để cứu vãn được đây?
Bộ dạng ngày hôm qua của anh, rõ ràng là vô cùng chán ghét và mệt mỏi. Như vậy làm sao cô dám tiếp tục quấy rầy anh được?
Cô lại móc điện thoại trong túi ra, định gọi điện thêm lần nữa nhưng lại sợ nhìn thấy số của mình Tử Duệ sẽ tức giận mà không nghe, như vậy chẳng phải là càng mất mặt hay sao?
Đắn đo suy nghĩ mãi, đột nhiên cô nảy ra một ý, dù sao cũng đang ngồi không, chi bằng ra ngoài tìm anh nói chuyện với cái cớ là chuyện công. Dù sao giờ đã gần đến giờ nghỉ trưa rồi. Nghĩ đến đây cô liền thôi không gọi điện nữa, cùng lắm là chờ một lúc sẽ nhìn thấy anh ấy ra cửa, đón đường anh ấy giả vờ như tình cờ gặp mặt rồi chủ động làm hòa là xong.
Để tránh chạm mặt các đồng nghiệp khác, Hi Hiểu đã vào một quán trà có phục vụ đồ ăn ở đối diện công ty, chăm chú quan sát, chờ đợi Lí Tử Duệ ra khỏi cửa.
Nhìn thấy một cái bóng quen thuộc từ đằng xa, trái tim Hi Hiểu khẽ rung lên. Cô vội vàng đi về phía đó. Chỉ có điều, Lí Tử Duệ vừa đi ra thì cô đã nhìn thấy cái bóng của Nhiễm Nhược San sánh vai đi bên anh.
Lúc này Nhan Hi Hiểu thật s