Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341593
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.
cả mọi thứ đều sẽ biến đổi trước tình yêu.
Anh vừa mới chấm dứt một cuộc tình không có hồi kết thì nay lại vướng vào một tình yêu chẳng có chút tương lai.
Trong bữa tiệc lúc buổi tối, đột nhiên có người nhắc đến chuyện của Lục Kỳ Thần, con trai tổng giám đốc Đường Đô. Nghe nói, Lục Kỳ Thần có thể vì có biểu hiện tốt, cộng thêm với sự bảo lãnh của Đường Đô và Gia Thái nên sẽ được phóng thích sớm.
Người đó nói thao thao bất tuyệt, lại còn úp úp mở mở về thời gian ra tù của Lục Kỳ Thần.
Anh lúc đó trông có vẻ chẳng mấy để tâm lắng nghe nhưng thực ra mỗi lời nói của người đó đều như một con dao nhọn cứa vào da thịt anh. Một thứ cảm giác khó gọi tên từ từ dâng lên và bao trùm toàn bộ cõi lòng anh.
Một khi Lục Kỳ Thần ra tù, chắc chắn sẽ khó tránh khỏi những dây dưa với Hi Hiểu…nhất là về đứa bé. Dường như đó chính là sợ dây gắn kết chặt hai người họ lại với nhau.
Anh càng nghĩ càng cảm thấy buồn bã. Trong cơn u mê, anh bỗng nảy ra một ý nghĩ, dường như Hi Hiểu chỉ ngày mai thôi sẽ rời bỏ anh để quay trở lại bên cạnh người đàn ông đó. Mặc dù người phụ nữ ấy nói rằng sẽ không còn chút dính dáng gì với Lục Kỳ Thần nữa, thế nhưng ai mà chẳng biết cô vẫn còn nhớ thương, rất nhớ thương người đàn ông đó.
Anh luôn cảm thấy Hi Hiểu rất mâu thuẫn trong chuyện này. Một mặt muốn lãng quên nhưng một mặt lại muốn sinh ra đứa con của anh ta. Trong xã hội này, cô nên biết rõ hoàn cảnh của một đứa bé là con hoang sẽ như thế nào. Thế nhưng cô vẫn cố chấp sinh ra nó.
Vì vậy, cô đã lấy sự thiệt thòi của anh để tác thành cho tình yêu vĩ đại của mình.
Đây chính là những đánh giá về bản thân của Lí Tử Duệ mấy ngày nay. Với Hi Hiểu, Lí Tử Duệ anh chỉ là một vật hi sinh cho tình yêu vĩ đại của cô.
Ngoài ra, chẳng còn giá trị gì khác.
Lí Tử Duệ không ngờ mình lại đi theo con đường này. Qua chuyện trắc trở với Nhiễm Nhược San, anh càng căm ghét những người đàn ông than vãn vì tình. Niềm tin của anh là dùng lợi ích kết tinh thành tình cảm, nhưng thật không ngờ, ông trời lại ban cho anh một viên thuốc “rã đông”, chính là Nhan Hi Hiểu.
Anh không biết mình đã rung động trước cô từ khi nào. Nhìn dòng xe qua lại tấp nập trên đường phố, trái tim Lí Tử Duệ lại rối như tơ vò. Thực ra anh đã để ý đến Hi Hiểu từ lâu rồi, nhưng lúc đó chỉ là để hoàn thành mục tiêu đã định của mình. Sau khi kết hôn, anh càng ngày càng phát hiện ra nhiều điều mới mẻ ở cô, tình cảm giống như một căn bệnh không có thuốc chữa, bạn chẳng những không biết khi nào nó sẽ phát bệnh mà mỗi lần căn bệnh tái phát đều đau đớn như thấu vào tận tim gan.
Còn anh, lại không ngờ rằng căn bệnh mang tên Nhan Hi Hiểu này lại dữ dội đến như vậy.
Khi phát hiện ra hoàn cảnh thực sự của mình, phát hiện ra mình cần phải chạy trốn…thì anh đã hoàn toàn kiệt sức.
Chỉ có điều như vậy cũng tốt, tốt nhất nên sớm rút lui, nên nhân cơ hội này mà ra đi cho sớm.
Lí Tử Duệ chỉ về phía trước, đó chính là chung cư của người bạn cũ kiêm đồng nghiệp Lương Lạc của anh ở thành phố J này. Anh bán mạng làm việc ở thành phố này đã lâu lắm rồi, bạn bè thật sự chẳng có mấy người. Không thể trách anh kém cỏi trong giao tiếp xã giao mà nên trách cái xã hội này, ai ai cũng đặt lợi ích lên hàng đầu.Tình cảm bạn bè hoặc những thứ tình cảm khác đều tan hết chỉ vì lợi ích, thậm chí có người còn trở mặt thành thù.
Lương Lạc thấy anh xách va li đến liền kinh ngạc đến há hốc mồm: -Cậu sao thế?
-Chẳng sao cả, tan rồi!- Lí Tử Duệ đi thẳng vào phòng. Chẳng để cho Lương Lạc kịp phản ứng gì, Tử Duệ đã ngồi phịch xuống ghế sô pha: -Tôi khát quá, cậu cho tôi li nước đi!
Lương Lạc nhìn bạn mình như nhìn một con quái vật: -Lí Tử Duệ, cậu điên à?
Kể từ sau khi kết hôn, Tử Duệ cứ như thể ham sắc quên bạn, hơn bốn tháng nay chẳng thèm đến đây lấy một lần. Thế mà hôm nay đến lại còn kéo theo cả hành lí khiến cho trí tò mò của Lương Lạc được dịp phát tác.
Anh đưa cho Tử Duệ một cốc nước, cười bảo: -Sao rồi, bị vợ đuổi ra ngoài rồi chứ gì?
-Ừ…- lúc này Lí Tử Duệ mới phát hiện ra là uống rượu đã được một lúc lâu thế rồi mà đến giờ trong cổ họng vẫn còn vị cay xè của rượu, nó khiến cho cổ họng của anh đau rát: -Đến ở nhờ nhà cậu vài hôm, nói đi, tối nay tôi ngủ ở đâu đây?
Lương Lạc chỉ tay vào ghế sô pha: -Nếu như cậu chỉ ở lại một hai hôm thì ngủ luôn trên ghế sô pha đi, tôi đỡ phải dọn dẹp giường chiếu cho cậu. Còn nếu định đánh trận trường kì thì tôi sẽ thu dọn phòng cho cậu!
-Vậy thì mau đi thu dọn phòng đi!- Lí Tử Duệ trợn mắt quát bạn rồi từ từ nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
-Hài…khuya lơ khuya lắc mà cậu còn đến đây để ra oai với tôi đấy à?- nhìn bộ dạng như ông lớn của Tử Duệ, Lương Lạc bật cười, tò mò hỏi: -Này, nói mau, lại bị tổn thương vì tình rồi chứ gì?
-Biến đi!- Lí Tử Duệ trợn mắt quát rồi đưa tay chỉ lên thái dương: -Tôi uống nhiều quá, giờ đang đau đầu!
-Bị vợ làm cho tức đến đau đầu chứ gì? Cậu cũng thật là, hôm đó tôi còn ca ngợi vợ chồng nhà cậu gắn bó như keo sơn trước mặt bạn bè để làm gương cho mọi người noi theo, thế mà cậu lại….- Lương Lạc la