Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341624
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1624 lượt.
uyện chăm lo trong gia đình đều nhờ một tay dì Cố làm hết. Nhìn dì Cố bận rộn với trăm thứ việc nhà, Hi Hiểu thực sự cảm thấy ái ngại: -Dì Cố à, làm phiền dì quá! Nếu không có gì giúp thì cháu chẳng biết phải làm thế nào nữa!
-Không có gì- dì Cố nở nụ cười: -Ông chủ làm nghề gì vậy? Sao mà bận rộn thế, ngày nào cũng 8 giờ đi, 10 giờ mới về….
-Anh ấy làm thị trường…- nhắc đến Tử Duệ, Hi Hiểu lại không nhoẻn miệng cười rạng rỡ: -Chắc là vì mấy ngày nay công việc bận rộn hơn, dù gì cũng phải nuôi thêm một miệng ăn nên phải vất vả thêm một chút!
Dì Cố đu đưa cái nôi, khẽ mỉm cười: -Đúng vậy, con trai tôi cũng vất vả y hệtông chủ. Sống ở cái thành phố này, cái gì cũng phức tạp….
-Nhưng mà này, bà chủ có định sẽ sinh đứa nữa không?
-Sinh đứa nữa ạ?
-Đúng thế, xem ra ông chủ có vẻ vẫn giữ quan niệm cũ, thích con trai hơn con gái… – dì Cố khẽ mím môi: -Nếu không sao chẳng thấy ông chủ gần gũi con gái gì cả?
Hi Hiểu ngẩn người, cô định phản bác lại liền nghe thấy tiếng mở cửa, nhìn lên đồng hồ, vừa đúng 10 giờ tối.
-Hi Hiểu…- Tử Duệ liêu xiêu, còn chưa nhìn thấy Hi Hiểu đã cất tiếng gọi tên cô. Hi Hiểu vội vàng bỏ việc nhà sang một bên, chạy ra cửa đón anh vào. Còn chưa kịp đứng vững đã thấy Tử Duệ đổ ập vào người cô. Mùi rượu nồng nặc phảng phất theo hơi thở của anh: -Hi Hiểu ơi….
-Tử Duệ, Tử Duệ…- Hi Hiểu lay lay người anh nhưng vẫn không thấy Tử Duệ tỉnh lại. Cô đành phải dốc hết sức lực lôi anh vào trong phòng ngủ. Khó khăn lắm mới đặt được anh lên giường, Hi Hiểu liền ngồi xuống cởi áo cho anh. Đột nhiên Tử Duệ xoay người, kéo cô nằm lăn ra giường, cánh tay anh đè lên người cô. Hi Hiểu cố sức đẩy cánh tay Tử Duệ ra rồi tiếp tục cởi cà vạt và thắt lưng cho chồng. Vì sợ làm Tử Duệ tỉnh giấc nên động tác của cô vô cùng cẩn thận, mãi mới tháo được cái cà vạt ra. Đang định cởi nốt áo sơ mi cho anh thì đột cảnh tượng trước mắt khiến cho toàn thân cô cứng đờ ra.
Trên ngực Tử Duệ chi chít những dấu son lớn nhỏ, màu son đỏ, hồng đủ cả. Những dấu son càng trở nên bắt mắt dưới ánh đèn vàng mờ mờ. Hi Hiểu không phải là đứa nhóc không hiểu chuyện, cho dù đã lâu không làm chuyện đó nhưng cô cũng biết những dấu vết đó có ý nghĩa gì.
Khoảnh khắc ấy, cô đột nhiên không biết phải làm gì. Lí Tử Duệ đột nhiên quay ngoắt người lại, một lần nữa lại kéo cô nằm lăn ra giường: -Hi Hiểu ơi…. Hi Hiểu….- anh lẩm bẩm gọi tên cô, bờ môi anh dán chặt vào trán cô, hơi thở phả ra từng đợt ấm nóng. Trong vòng tay ấm áp của Tử Duệ, Hi Hiểu lặng lẽ rơi nước mắt.
Bên tai cô đột nhiên vang lên câu nói ban nãy của dì Cố: “Sao chẳng thấy ông chủ gần gũi với con gái gì cả?…….Sao mà bận rộn thế, ngày nào cũng 8 giờ đi, 10 giờ mới về….”
Hi Hiểu nhắm chặt mắt lại, chỉ những câu nói rất đơn giản nhưng dường như đã cho cô một đáp án rất rõ ràng. Cô cắn chặt môi, lắng nghe tiếng thở đều đều của người đàn ông đang nằm bên cạnh, cố nắng đè chặt tiếng khóc trong lòng. Cứ tưởng rằng hạnh phúc đã ở ngay bên cạnh, thế nhưng giờ mới phát hiện ra rằng hạnh phúc vẫn còn cách mình quá xa.
Hạnh phúc giống như một giấc mộng, ngắn ngủi có vài giây, đến khi tỉnh lại chỉ còn thấy hiện thực đầy chông gai.
Một đêm thức trắng, mặc cho cánh tay anh đè chặt người mình suốt cả đêm, cô nhắm mắt chờ đợi trời sáng.
Lúc người đàn ông nằm bên cạnh cô thức dậy cũng đã là tám giờ sáng. Hi Hiểu cảm thấy cái giường khẽ rung lên nhưng cô cố tình không mở mắt ra. Cô biết anh đang xỏ tay vào áo sơ mi, cảm thấy anh khe khẽ mở cửa. Cuối cùng Hi Hiểu không thể giả vờ được nữa, đành ngồi bật dậy: -Lí Tử Duệ, hôm nay là cuối tuần mà?
Giọng nói hết sức nhẹ nhàng, bình lặng tới mức ngay chính bản thân cô cũng thấy ngạc nhiên.
Bước chân anh như khựng lại, xoay người lại cười với cô: -Anh rất nhẹ tay nhẹ chân mà, sao vẫn làm em tỉnh giấc nhỉ?- dừng lại một chút anh tiếp tục: -À đúng rồi, tối qua ai thay quần áo cho anh thế?
-Dì Cố đấy!- Hi Hiểu thản nhiên nói: -Anh nặng như thế, hơn nữa em còn bận nấu canh giải rượu cho anh, thế nên chẳng thể nào lôi anh vào phòng được!
Nói rồi cô gượng cười: -Sao hôm nay anh vẫn phải đi làm à?
-Còn một số chuyện phải giải quyết- ánh mắt Tử Duệ thoáng chút bối rối nhưng anh lập tức giấu đi ngay: -Gần đây bận quá, khiến em vất vả hơn. Có chuyện gì em cứ bảo dì Cố giúp cho!
Cô đột nhiên nhảy xuống khỏi giường, mặt chẳng chút biểu cảm, với tay lấy cái điện thoại, đang định gọi đi đã bị Lí Tử Duệ cướp lấy: -Hi Hiểu, em làm cái gì thế?
-Gọi điện thoại cho Tôn Bồi Đông xin nghỉ cho anh!- cô thẳng thừng đáp, rõ ràng là lời nói xuất phát từ sự quan tâm nhưng ra khỏi miệng lại trở nên lạnh lùng như băng giá: -Thân thể chồng em có phải làm bằng sắt đá đâu, đã làm việc liên miên cả mười ngày rồi, ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi như thế cũng đâu giải quyết được điều gì?
-Không được gọi!- anh bóp chặt cái điện thoại trong tay, hốt hoảng nói: -Hi Hiểu, đều là vì công việc cả mà. Bận rộn cũng là cách thể hiện giá trị của một con người mà!
-Thế giá trị của người chồng nên biểu hiện như thế nào?- Hi Hiểu c