XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Mảnh Ghép Hôn Nhân

Tác giả: Vũ Băng (TQ)

Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015

Lượt xem: 1341632

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1632 lượt.

ôi liền ngồi lên ghế sô pha xem ti vi.
Nào ngờ mới 9 giờ mà Tử Duệ đã về nhà.
Hi Hiểu vội vàng chạy ra đón: -Sao anh về sớm thế?
-Ừ…- Tử Duệ trả lời ngắn gọn, vẻ mặt thờ ơ, tiện tay ném cái cà vạt lên ghế rồi chẳng nói chẳng rằng đi thẳng về phòng.
Triển Huy gõ cửa rồi từ từ mở cửa, trên tay cô đang bê bát canh giải rượu mang vào cho anh: -Tử Duệ, anh đã uống rượu phải không? Mau uống chút canh này đi cho dễ chịu!
Anh đón lấy bát canh giải rượu trên tay cô nhưng chỉ liếc nhìn cô rồi đặt sang bên cạnh. Hi Hiểu cảm thấy vô cùng kinh ngạc, đang định bê lại bát canh đưa anh thì đã bị bàn tay của Tử Duệ nắm chặt lấy. Anh kéo cô vào trong vòng tay.
Trong vòng tay anh, Hi Hiểu có thể cảm nhận được làn da ấm nóng, từng thớ thịt săn chắc của anh…toàn thân cô như cứng đơ ra, không dám cử động dù chỉ là khe khẽ. Trước khi sinh con, Tử Duệ chưa từng làm chuyện nam nữ đối với cô, có thể là bởi vì sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Sau khi sinh con, tình cảm của hai người dường như chẳng còn được như trước, Lí Tử Duệ thường chỉ hôn lên trán cô, những hành động thân mật khác….gần như là không có.
Vì vậy, hành động này của anh khiến cho Hi Hiểu cảm thấy sợ hãi và căng thẳng.
Cô hơi ngẩng đầu lên nhìn anh, bắt gặp ánh mắt của anh. Anh nhìn cô đắm đuối không chớp mắt. Hi Hiểu bị ánh mắt của anh làm cho toàn thân sởn gai ốc, cô ý thức được rằng cần phải thoát khỏi cảnh tượng bối rối này. Nghĩ vậy cô liền nhoẻn miệng cười: -Tử Duệ, em….con…đang ở ngoài….
-Có dì Cố trông rồi mà- Tử Duệ nắm chặt lấy tay cô: -Đồng Đồng ngủ rồi!
-Nhưng mà nó chưa ăn mà….
-Dì Cố sẽ cho nó ăn…
-Tử Duệ….
-Còn gì nữa?- Lí Tử Duệ khẽ nhếch môi, nụ cười như mỉa mai: -Nhan Hi Hiểu, có phải em không muốn ở cạnh anh không?
Hi Hiểu ra sức lắc đầu: -Không phải đâu Tử Duệ, em chỉ là….
-Chỉ là cái gì?- Lí Tử Duệ khẽ hừ giọng: -Chỉ là vì thấy thiệt thòi cho anh nên mới đối xử tốt với anh chứ gì? Vì vậy mới nhường nhịn mỗi lần anh nổi cáu? Vì vậy chỉ cần anh chạm vào người em là em lại lấy con ra làm lí do để tránh né anh? Lúc nào miệng em cũng Đồng Đồng thế nọ, Đồng Đồng thế kia….Nếu như anh nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng là em lập tức cúi đầu nhận sai. Nhan Hi Hiểu, em đã trở nên như thế này từ lúc nào thế hả?
-Em đang biểu thị sự biết ơn thay cho Lục Kỳ Thần đấy à?- giọng nói của anh ngày càng trở nên gay gắt: -Nhan Hi Hiểu, rốt cuộc em coi anh là cái gì?
Hi Hiểu thật không ngờ tất cả những cố gắng của cô trong mắt anh lại trở thành một cái gai nhọn. Từng câu, từng chữ của Lí Tử Duệ giống như một con dao nhọn cứa vào tim gan cô. Bên tai cô văng vẳng tiếng trì triết của Tử Duệ, nhưng cô chẳng còn sức mà phản kháng.
-Nhan Hi Hiểu, anh thà để em mỉa mai, châm chọc như trước đây mỗi khi anh nổi cáu, anh bực bội còn hơn là em cứ ngoan ngoãn, vâng vâng dạ dạ, làm gì cũng phải chú ý đến sắc mặt của anh. Anh cần một người vợ chứ không phải là một người hầu, một người bạn để tán dóc!
-Em tưởng anh là thằng ngốc sao?- Tử Duệ cao giọng: -Nhan Hi Hiểu, anh thừa biết hôm đó là em cởi quần áo cho anh. Mặc dù hôm đó anh say mèm nhưng không phải là không biết gì. Thế nhưng em lại cao thượng đến thế, còn không buồn hỏi lấy nửa lời…- Lí Tử Duệ hít thở thật sâu để chế ngự cơn tức giận trong lòng: -Nhan Hi Hiểu, anh cũng là đàn ông, em có biết những dấu son ấy chứng minh điều gì không?
-Bởi vì em phải ở cữ, bởi vì em dồn hết sự quan tâm cho đứa bé, còn anh đã trở thành một kẻ có cũng như không trong cái nhà này. Thế nhưng anh là đàn ông, làm sao có thể không chút động lòng trước người phụ nữ nằm bên cạnh mình? Nhưng anh biết, anh không được phép động vào em, không được sờ mó vào người em, không được làm tất cả những chuyện mà các cặp vợ chồng khác thường làm. Anh yêu em, anh sợ vì hành động thô tục ấy sẽ khiến em bỏ anh mà đi, nhưng anh thật sự không thể chịu đựng được nữa!- anh nhìn cô chằm chằm: -Anh không thể chịu đựng được cảnh không thể thân mật với người phụ nữ mà anh yêu thương, thế nên anh đã làm thêm giờ đến khi không thể thêm được nữa. Làm thêm giờ đã trở thành cái cớ tốt nhất cho anh. Anh thà làm việc cho đến khi mệt lả để chỉ cần đặt mình lên giường là ngủ tới sáng không hay biết gì còn hơn là phải chịu đựng sự giày vò của ham muốn thể xác!
-Hôm đó sức chịu đựng của anh đã đi đến giới hạn, anh cùng một đám bạn đi uống rượu. Bạn bè thấy anh u uất mới gọi đám cave đó vào giải tỏa cho anh. Nhan Hi Hiểu, anh không phải là thánh nhân, trước cảnh tượng ấy không phải là anh không có phản ứng gì. Nhưng vào khoảnh khắc ấy, anh lại nhìn thấy ánh mắt của em nhìn anh lúc ở Kim Sắc Hoa Niên, dường như mọi mạch máu trong anh đều đông cứng lại, thế nên anh đành phải làm một người đàn ông vô dụng trước mặt họ. Thực ra lúc về đến nhà anh không say đến như vậy, thế nhưng anh muốn xem phản ứng của em thế nào. Anh chỉ muốn em bớt chút quan tâm và yêu thương cho gia đình và con gái để dành cho anh!
-Thế nhưng em thì sao? Ngày hôm sau còn thản nhiên bảo anh ở nhà nghỉ cuối tuần với em, coi như không hay biết gì về những dấu son ấy,