Tác giả: Vũ Băng (TQ)
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341625
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.
ao giọng: -Em chỉ muốn chồng em được ở nhà với em vào cuối tuần. Đối với một người vợ, yêu cầu này có phải là quá hay không?
Tử Duệ cứng họng không nói được lời nào. Cuối cùng anh đành phải thỏa hiệp, ở nhà hai nghỉ hai ngày cuối tuần.
Trong hai ngày này, Hi Hiểu cố gắng tìm mọi cách để bản thân quên đi những dấu son môi in trên ngực Tử Duệ, ép buộc bản thân mình phải tỏ ra là một người vợ hiền thảo. Và cô phát hiện ra Tử Duệ quả đúng như những lời mà dì Cố đã nói, anh không hề tỏ ra gần gũi với con gái. Ngay kể cả lúc đặt tên cho con, anh cũng chẳng thèm đếm xỉa.
Cô nghĩ, có thể là do dạo này công việc quá mệt mỏi nên Tử Duệ mới thờ ơ như vậy. Thế nên, sau khi Tử Duệ đã ngủ hơn một tiếng đồng hồ, cô liền bế con đến bên cạnh anh: -Tử Duệ, chúng ta từ trước đến giờ cứ gọi con là Đồng Đồng, anh là bố nó, anh hãy đặt cho nó một cái tên đi!
Lí Tử Duệ cười cười bảo: -Em đặt đi, em có óc sáng tạo hơn anh mà!
-Anh thấy cái tên Lí Duyệt Đồng thế nào?- Hi Hiểu đã cụt mất một nửa hứng thú: -Ý nghĩa là: đôi mắt vui vẻ.
-Hay!- Lí Tử Duệ cầm cuốn sách lên, lật sang hai trang, mỉm cười đáp: -Hay lắm!
Vẻ thờ ơ của anh hiện rõ ở trên mặt, mặc dù miệng cười cười nhưng chẳng chút quan tâm. Hi Hiểu khẽ thở dài, trong lòng xót xa, cay đắng. Im lặng hồi lâu, nỗi đau trong lòng cô không thể kìm nén được nữa liền bật ra thành lời: -Tử Duệ, anh không thích Đồng Đồng phải không?
Bàn tay lật sách của anh hơi khựng lại, anh đưa tay lên bẹo yêu má cô: -Đâu có, chỉ là mấy ngày nay mệt mỏi quá, chẳng còn sức đâu mà quan tâm….
-Con cũng cần phải đăng kí hộ khẩu rồi…- Hi Hiểu khẽ nhếch môi, cố gắng nghĩ rằng mình đang nghĩ ngợi quá nhiều: -Thứ hai anh bớt chút thời gian đi cùng em nhé!
-Hi Hiểu, anh thực sự không có thời gian…- Lí Tử Duệ thở dài: -Em nên biết mất đi hợp đồng của Thiên Trì lãnh đạo Trụ Dương đã rất không hài lòng. Mấy ngày hôm nay anh phải tăng ca là để bù lấp cái lỗ hổng ấy. Nếu không thì cả nhà ta sống bằng cái gì?
-Em không cần anh nuôi- Hi Hiểu ôm con xoay lưng về phía Tử Duệ, cúi đầu nói: -Em có tiền, đủ để nuôi em và cả Đồng Đồng nữa!
-Em nói thế ý gì?- Tử Duệ đột nhiên tỏ vẻ không vui: -Người một nhà không nên phân biệt như thế, lẽ nào cái em cần chỉ là thân phận người đàn ông của anh? Chỉ là tìm một vật thay thế, một người cha cho con gái em? Lẽ nào đến bây giờ em còn muốn dùng tiền của người đàn ông đó để duy trì gia đình hiện giờ của em cùng đứa con?
Vấn đề nhạy cảm này lại một lần nữa được đưa ra. Nhan Hi Hiểu nhìn thấy rõ sự kìm nén cơn tức giận trong ánh mắt anh. Nhớ lại những điều kiện mà mình đã đưa ra ngày hôm ấy, cô bối rối gượng cười: -Anh biết là em không có ý đó mà!
Khuôn mặt tức tối của anh giần giật, dường như anh đang cố gắng lấy lại bình tĩnh: -Thôi được rồi, tuần sau anh rảnh, anh với em sẽ đi làm hộ khẩu cho con!
Thời gian thấm thoát trôi qua, thế nhưng công việc của Tử Duệ vẫn bận rộn y như vậy, 10 giờ, 11 giờ là thời gian anh trở về nhà. Hi Hiểu không một lời oán thán, nhìn bộ dạng mệt mỏi của anh, cô lại cảm thấy có một cảm giác nghẹn ngào. Thực ra cô đã mấy lần gọi điện đến căn phòng, quả thực Tử Duệ ở lại công ty làm thêm, dường như không phải là vì những chuyện vớ vẩn mà cô từng nghĩ.
Dường như những dấu son mà cô phát hiện trên người anh hôm ấy chỉ là những kí ức trong giấc mộng.
Hi Hiểu thở dài, trong đầu chợt hiện ra những tình tiết trên phim ảnh cô thường bắt gặp. Đàn ông mà, nhất là những người bán mạng làm việc ở ngoài, đa phần đều không tự mình quyết định được.
Cô thà coi những hành động lạ lùng của Tử Duệ những ngày nay là những phản ứng bất đắc dĩ. Tất cả mọi việc đều đã định sẵn, cô không còn là cô gái không chịu chấp nhận bất cứ khiếm khuyết gì như trước nữa. Cô đã từ từ học được cách nghĩ thoáng ra bằng hàng nghìn lí do vì bản thân, vì anh, vì con.
Thực ra, đó chính là cách để tìm cho mình một lối thoát.
Cái gia đình của họ hợp lại được đâu có dễ dàng, cho nên nhìn thấy Tử Duệ vất vả sớm khuya, cô cũng cố gắng để trở thành một người vợ hiền lành, đảm đảng. Cô dùng mọi hành động quan tâm, mọi lời nói dịu dàng để tạo ra không khí ấm cúng của một gia đình.
Thế nhưng, cô lại phát hiện ra rằng, sắc mặt của Tử Duệ ngày càng khó coi.
Hi Hiểu càng ngày càng cảm thấy bản thân mình không còn là mình của trước đây. Càng yêu Tử Duệ cô càng cẩn thận hơn trong mọi hành động và lời nói của mình. Cô biết áp lực của anh quá lớn, biết trọng trách mà anh phải đảm nhận, biết những khúc mắc trong lòng anh…thế nên lúc nào cô cũng cố gắng loại bỏ hết những nỗi lo lắng cho anh. Lí Tử Duệ nhìn thì có vẻ phóng khoáng nhưng thực chất lại rất nhạy cảm. Cứ như vậy, dần dần Hi Hiểu phát hiện ra rằng mình đã trở thành một người phụ nữ không có tự tôn, dường như tất cả mọi niềm vui, nỗi buồn của cô đều là vì anh chứ không còn là vì bản thân.
Gọi điện thoại về nhà, Tử Duệ nói rằng tối nay lại phải tiếp khách nên sẽ về nhà muộn một chút. Hi Hiểu ậm ừ đáp lời, coi đó như chuyện thường tình. Đồng Đồng đã được dì Cố ru ngủ rồi. Cô nấu nướng xong xu