Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342031
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2031 lượt.
lời của cô tay của anh đột nhiên dùng sức
Tử Ca đau thân thể đột nhiên cứng ngắc, cô cúi thấp đầu không khống chế nổi cảm giác đau đớn, lệ theo khéo mắt chảy xuống dưới. Hô hấp của anh phả vào cổ cô, đầu lưỡi nhẹ liếm, tinh tế quấn quanh
"Tôi cho cô cơ hội để rời đi, cô lại không đi, vậy đừng mơ tưởng tôi sẽ thả cô đi"
Tử Ca cặp mắt đóng lại, chứa đựng đủ loại cảm xúc ở bên trong, ngón tay níu thật chặt lên ga giường, người ở phía sau cánh tay chế trụ ở eo cô đem cô ôm vào trong ngực
Nhận ra được anh không được tự nhiên, thanh âm của Tử Ca trong đêm tối nhẹ mà ấm "Vết thương của anh không sao chứ?" (dien.dan.le.quy.don)
Thật may lúc đó Lữ Phương tới kịp thời
"Anh tín nhiệm người bên cạnh mình như vậy sao?" Tử Ca xoay người lại, ngắm ánh mắt của anh
Mộ Diễn cười cười "Nhiều chuyện, vì cô chưa từng trải qua, cho nên không biết giữa bọn tôi sống chết có nhau. Lữ Phương là cánh tay của tôi, tôi bị thương, anh ta cũng bị thương "
Tử Ca nhớ tới cặp mắt yêu tà kia, chìm lãnh bén nhọn, ánh mắt cơ hồ muốn đem cô cắt ra thành từng mảnh, thấy cô bàng hoàng, Mộ Diễn con ngươi nheo lại "Đang nghĩ cái gì?"
Ánh mắt hạ xuống nhìn thấy vết thương trên người anh, Tử Ca mím môi, "Tôi đang suy nghĩ, tôi thật không nên mời anh đi ăn cơm"
"Ha ha" tiếng cười ngông cuồng trong đêm tối vang lên, mang theo một cỗ áp bách kinh hồn, môi của anh in trên trán của cô, nhẹ nhàng hôn "Đừng vọng tưởng rời khỏi tôi, cô trốn không thoát, hậu quả cô cũng gánh không nổi đâu"
Mắt của cô hơi rũ xuống, ngón tay nhẹ gõ "Mộ Diễn, trên người tôi có gì khiến anh phải si mê? Tôi nhìn không ra, bên cạnh anh có nhiều phụ nữ như vậy, tại sao không thể bỏ qua tôi "
"Nếu là tôi, tôi sẽ không nghĩ tới chuyện dễ dàng bỏ qua cho cô, không hiểu sao?" Thanh âm của anh lạnh nhạt, trầm thấp ép sát tai cô "Trừ khi, tôi chán"
Tử Ca trong lòng dâng lên cảm giác vô vọng, người đàn ông này, chỉ khi anh không muốn, nếu không, không có ai có thể dễ dàng thoát khỏi tay anh
Mộ Diễn nhìn vào trong ánh mắt của cô, cô gái đột nhiên xuất hiện bên cạnh anh. Phụ nữ xinh đẹp chỗ nào cũng có, nhưng là, hết lần này tới lần khác trong ánh mắt của cô có sự kháng cự, cách ly khiến anh hết lần này đến lần khác muốn phá huỷ, anh thích nhìn cô tức giận, phảng phất gợn sóng trong lòng có thể bình tĩnh chìm xuống
"Như thế nào anh mới có thể chán tôi?" Cô hỏi, lại nghe được tiếng cười của anh
Khổ sở áp vào đáy lòng thật sâu, cô nhẹ nhàng hạ mí mắt, cả đêm bị sự hoảng sợ chiếm giữ, đã vượt qua khỏi phạm vi tiếp nhận của cô, không chỉ thân thể mệt mỏi mà tâm cũng vô lực
"Biết mục đích đặt ra của tôi là gì không?" Anh đè ép môi của cô, hô hấp nóng rực dâng lên, đi vào trong khoang miệng và lỗ mũi của cô "Người nào đâm tôi một nhát, tôi sẽ trả lại gấp mười lần"
Không có ai có thể ở đây đả thương anh, nụ cười trên khéo miệng kéo dài, giống như mới vừa bước ra từ địa ngục đến lấy mạng người khác
Quả nhiên, đây là tác phong của anh. Cô nhắm đôi mắt lại, chỉ có mí mắt lay động để cho bản thân mình được thanh tĩnh
Tử Ca nhớ tới điện thoại của Chung Nham lúc chiều, anh ta báo cho cô một tin, khiến cô trong nháy mắt xơ cứng
Cô - không phải là con gái ruột của Hạ Xương Nguyên
Cô - cho tới bây giờ cũng chỉ là công cụ kiềm chế người khác của Hạ Xương Nguyên. Sự thật tàn khốc thế nào cô cũng tiếp nhận được nhưng lúc đó cả người cô toát mồ hôi lạnh, bàn tay không nắm nổi điện thoại (diễn.đàn.lê.quý.đôn)
"Tử Ca, em muốn có một cuộc sống mới không? Thoát khỏi nơi này, tôi có thể giúp em"
Chung Nham đề nghị với cô điều đó, cô khóc sưng mắt, một khắc lại nhìn thấy Mộ Diễn trong lòng giương nanh múa vuốt thức tỉnh. Tại sao cô bị nhiều người áp chế như vậy?
Tại sao ?
Cô chỉ muốn một cuộc sống thật tốt
Tại sao thực tế lại đau khổ như vậy? Cô luôn cảm thấy kỳ quái, tại sao ba đối đãi với cô và Minh Châu khác nhau như vậy? Cô đã từng nghĩ ông và Tạ Phương cũng yêu thích mình
Nhưng ví dụ như mẹ thích cô, mà ba lại thích Minh Châu, thì mẹ cô cũng sẽ không khỏi nổi lên cảm giác chán ghét
Thì ra là bất đồng
Chỉ vì cô là Hạ Tử Ca
Ra ngoài trước, cô nhắn tin cho Chung Nham, cô muốn anh nói cho cô biết bọn họ đi nơi nào, cũng muốn biết cuộc sống mới là gì
Anh ta chỉ nói "Hãy tin tưởng tôi"
"Chung Nham tôi còn có thể tin anh sao? Hôm nay anh để cho tôi trải qua một cơn ác mộng, tôi còn không biết đến bao giờ mới có thể quên nó"
Hô Hấp Gần Kề
Tử Ca co rúc trong lồng ngực của anh, khoảng cách thân mật như vậy khiến cô sợ, anh nằm nghiêng người cánh tay đè ở phía dưới, máu lần nữa rỉ ra trên cánh tay
Tử Ca vội vàng điều chỉnh thân thể của anh nằm ngang "Tôi không nhiều máu để cho anh như vậy"
Sắc mặt cô tái nhợt, đôi môi đỏ hồng, khoé mắt vì khóc quá nhiều hơi sưng nhìn động lòng người, anh đặt tay trên người cô "Hạ Hạ, máu của tôi và em hoà cùng một chỗ"
Tử Ca ngẩn người ra, chưa từng có ai gọi cô một cách thân mật như vậy, ác ma muốn để lạ