XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342048

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2048 lượt.

lên vẻ âm u, tẻ nhạt (Miu.Dien.dan.Le.Quy.Don)
Thả hộp đồ ăn xuống, Trương mụ vội vàng kéo Tử Ca lại, thấp giọng nói "Tôi không yên lòng, một mình cô, cũng chưa từng có kinh nghiệm, ở lại một đêm, mệt muốn chết rồi đi. Bác sĩ nói thế nào?"
Tử Ca khẽ mỉm cười, để cho mình thoạt nhìn chẳng giống như đang khổ sở, cô theo Trương mụ ngồi trên một trên ghế "Bác sĩ nói liệt nửa người, nếu rèn luyện tốt thì còn có khả năng hồi phục"
Ánh mắt chuyển sang người Tạ Phương bởi vì máu không lưu thông, áp bách thần kinh, nói chuyện không được lưu loát. Vậy mà, hiện tại bà ngủ không thấy điều gì khác thường, chẳng qua lông mày nhíu lại, chật vật khó khăn
"Tôi đi lấy cháo trắng, cô ăn một chút, bộ dáng của cô nhìn qua cũng thấy không tốt" Trương mụ vừa nói vừa mở hộp đựng cháo, Tử Ca giơ tay lên ngăn cản động tác của Trương mụ
Cằm hơi nâng lên, nở nụ cười quật cường "Trương mụ, một lát cho mẹ ăn đi, mấy ngày nay bà đã cực khổ rồi, buổi tối cháu sẽ trở lại"
Trương mụ gật đầu, trong đôi mắt mơ hồ có nước mắt thoáng qua
Một đêm chưa từng chợp mắt, ánh mặt trời chiếu trên người cô hơi lung lay, trước khi sắp ngất xỉu, Tử Ca qua bên đường mua một ít sữa đậu nành, ngồi ở một góc trên chiếc ghế dài
Tử Ca uống sữa, miễn cưỡng nuốt xuống, cô muốn giữ vững thể lực, Hạ Tử Ca không thể ngã xuống. Ở quảng trường Nhân Dân các ông lão bà lão đang tập Thái Cực quyền, từng chiêu từng chiêu, tập luyện cực kỳ nghiêm túc
Tử Ca thấy thế trong đôi mắt có chút chua xót, Tạ Phương mong đợi cuộc sống về già của mình cũng có thể được như vậy, đáng tiếc, hạnh phúc của bà đã trao nhầm người rồi, cùng chờ nhầm người rồi
Lẳng lặng ngồi ở trên ghế uống hết bịch sữa, trên điện thoại di động lúc đó điểm 9h, Tử Ca đứng lên giơ tay vẫy một chiếc taxi
Cao ốc Kim cương
Nơi này thật xa hoa đã từng được Hạ Nguyên Xương khai thác, nay giao lại cho Chung Nham (Miu)
"Cô khỏe, xin hỏi cô tìm người nào?"
Trước đài nhân viên lễ phép hỏi thăm Hạ Tử Ca, Tử Ca hơi hừ hừ, trên người cô còn mặc bộ quần áo hôm qua, trải qua một đêm hoảng loạn đã có nhiều nếp nhăn hết sức khó coi
"Tôi tìm Chung Nham" Tử Ca xoay đầu lại nhìn thẳng về phía nhân viên "Cô có thể gọi cho anh ta bảo có Hạ Tử Ca đến tìm, nếu không tôi cũng có thể trực tiếp đi lên"
"Xin chờ một chút, để tôi gọi điện thoại xác nhận"
Tử Ca cũng không gấp gáp, cô đứng ở một bên chờ điện thoại xác nhận. Cô cũng không có hy vọng xa vời gì nhưng dù sao trong giờ phút này lòng cô vẫn bình thản không chút gợn sóng
Chờ đợi một chút, điện thoại di động vang lên, vừa nghe thấy tiếng chuông liền biết ai gọi, trong điện thoại giọng nói của một người đàn ông truyền ra "Ở nơi nào?"
Sau đó có người dẫn cô đi lên
Tử Ca đi theo người ở phía trước, cho đến khi cô ta dừng trước phòng làm việc của Chung Nham
Căn phòng xa hoa hết thảy đều xa lạ, Tử Ca khẽ lắc đầu một cái, khóe miệng đã dính vào một nụ cười. Ai cũng sẽ thay đổi, không ai dừng lại ở quá khứ
Còn cô, muốn trở lại cũng không thể
Nhân viên làm việc vừa đi khỏi, Chung Nham đến gần bắt được cánh tay Tử Ca, vẻ mặt không che dấu được sự kích động "Tới đây có chuyện gì sao?"
Anh ta nhẹ giọng hỏi thăm, mấy ngày trước cô cùng mình trò chuyện, cô không vui, sự tức giận đốt cháy lý trí của anh. Cô cư nhiên vì người đàn ông khác chất vấn mình
Nhẹ nhàng đẩy tay Chung Nham ra, Tử Ca cười rất lễ phép cũng rất lạnh nhạt " Chung Nham, hôm nay tôi tới đây chính là muốn trả lại cho anh một thứ"
Cổ tay nhẹ nhàng xoay chuyển, cô kéo áo lên lộ ra cánh tay mảnh khảnh, cổ tay đeo một chiếc vòng, cô nhẹ nhàng tháo xuống, chiếc vòng rơi vào trong lòng bàn tay
Chung Nham ánh mắt đang để trên cánh tay của cô, sắc mặt âm trầm "HẠ TỬ CA, em dám tháo nó xuống" Anh ta cắn răng nghiến lợi gào thét, lại không ngăn cản được động tác của cô
Tử Ca cười "Chung Nham, nó vẫn ở trong tay của tôi, khiến tôi ngày đêm phải đau khổ. Tôi vẫn không hiểu, tại sao người phải gồng mình lên chịu đựng lại là tôi? Tại sao anh có thể khiến tôi khốn khổ, còn tôi thì không?"
"Tử Ca, em đang oán trách tôi?" Chung Nham trán nổi lên gân xanh, bàn tay mất khống chế để lên bả vai của cô "Vì người đàn ông kia?"
Cái nhận định này đã thiêu đốt lý trí của anh ta, không cách nào tiếp nhận được, cô cư nhiên vì người đàn ông khác vứt bỏ thứ anh ta tặng cô. Hạ Tử Ca, người đàn ông cô yêu chỉ có thể là Chung Nham
Anh ta mất khống chế dùng lực mạnh hơn khiến Tử Ca đau, trước kia cô đã từng nghĩ anh ta là người đáng để cho cô dựa, nhưng chỉ là trước kia, trước kia mà thôi
"Anh buông tôi ra" Tử Ca gầm nhẹ, trong thanh âm không nén được sự thống khổ "Chung Nham, ban đầu người buông tay tôi là anh, không phải là tôi. Cho nên đừng ở trước mặt tôi thể hiện vẻ mặt đau khổ của mình" Cô đã đau đến nỗi tâm cũng chết lặng, không bao giờ .....cô muốn tiếp tục hi vọng lần nữa
Đã từng, mặc dù hận lắm, đáy lòng vẫn như cũ tồn một chút xíu hi vọng
Hi vọng ngày đó chỉ là giấc mộng thôi, một giấc mộng đẹp, sau giấc mộng cô tỉnh lại, tất cả mọi nỗi đau cô đều phả