Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342051

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2051 lượt.

tờ, liền hoảng hốt ngồi dậy
"Anh đi bệnh viện?" Cô hỏi nhưng trong lòng đã khẳng định điều đó
Nhìn đống giấy tờ đó cô thừa hiểu, ở Đàm Thành lâu như vậy không biết mới là lạ, mắt cô cơ hồ ướt đẫm
"Bệnh viện, tôi đến đó làm gì?" Con ngươi sâu lạnh nhìn chằm chằm cô, không hiểu tại sao cô đột nhiên đổi đề tài
Tử Ca khóe miệng lại nâng lên nụ cười xinh đẹp, lông mày cong cong nhìn anh, dùng ánh mắt nhu tình nhất. Cô cười như vậy cùng ánh mắt đó làm cho Mộ Diễn trong nháy mắt không thể hô hấp, đáy lòng liền rung động
Người đàn ông này, nhất định phải mạnh miệng vậy sao?
Hai năm qua cô quá cực khổ, khổ cực đến nỗi muốn buông thả, bỗng nhiên có một chút ấm áp bao phủ lấy cô khiến cô vui vẻ
Tháo dây nịt an toàn ra, cánh tay vòng qua cổ anh ôm lấy, dán vào thân thể của anh "Mộ Diễn, tôi mệt" (Diễn.đàn.Lê.Quý.Đôn)
Đầu của cô tựa vào bả vai của anh, cánh tay quấn quanh cổ anh. Mộ Diễn cau mày không biết tại sao có thể như vậy, rõ ràng lúc này còn giãy dụa đòi đi, giờ phút này cô lại đang ôm lấy anh
Tiếng hít thở đều đều, cô quá mệt mỏi, ngủ thật sâu
Anh bế cô từ trong xe ra, tay của cô vẫn ôm chặt lấy cổ anh, giống như là giờ phút này dù anh có thả cô đi, cô cũng không buông
Vào phòng, anh cũng nằm vật xuống, kéo tay cô đặt lên hông mình, cô điều chỉnh lại tư thế, cái đầu nho nhỏ tựa vào cổ anh, khóe miệng của cô hiện lên vẻ hài lòng sau đó ngủ thật say
Mộ Diễn ngón tay sờ sờ vào má cô, anh cười, thật ra thì muốn thu phục lòng dạ đàn bà cũng rất dễ (Miu)
Huống hồ trong lòng Hạ Tử Ca luôn khát khao có được một hơi ấm, chỉ cần tận lòng với cô, cô sẽ đáp trả
Mộ Diễn nhớ tới lời thề của cô, cô nói cô tuyệt không bao giờ coi trọng anh, mắt của anh mang theo chút tò mò, thật muốn nhìn một chút, dáng vẻ của cô lúc yêu sẽ như thế nào?
Tử Ca ngủ rất say, một đêm kinh hoàng khiến cô mệt mỏi, bất kể như thế nào vẫn giữ được mạng sống là được, thầy thuốc nói còn phải quan sát bảy ngày nữa
Cô chỉ biết trong cuộc đời này tình thân là tốt nhất
Mộ Diễn vẫn nằm bên cạnh cô, Lữ Phương đến tìm anh một lần nói Liêu Tuấn Vĩnh có tin tức truyền đến, anh mặc áo ngủ đi ra phòng khách khiến Lữ Phương hiểu ra điều gì đó
Mộ Diễn không lay động, chỉ hỏi thăm "Xảy ra chuyện gì?"
Tuấn Vĩnh làm việc từ trước đến nay đều rất kín đáo, không có chuyện gì quan trọng anh ta sẽ không tìm đến anh, nếu để cho Lữ Phương vòng vo tới đây nhất định là có chuyện quan trọng
"Tuấn Vĩnh nói Đàm Thành gần đây có một thế lực hắc ám đang hoạt động, hơn nữa có một tin tức không tốt, Thương Lang sẽ đến Đàm Thành, tuy nói chưa từng có xung đột với hắn ta, nhưng hắn đến đây cũng không phải chuyện nhỏ"
Lữ Phương nhíu mày, mới vừa nghe được tin tức này cũng lấy làm kinh hãi, phạm vi hoạt động của Thương Lang là ở nước ngoài đột nhiên xuất hiện hơn nữa chạy thẳng tới Đàm Thành, khiến Lữ Phương không hiểu xảy ra chuyện gì
Mộ Diễn trầm ngâm chốc lát "Lần trước tra ra người thuê bọn chúng chưa?"
"Bắt giam mấy ngày, chẳng qua cũng không ngờ tới đúng là bọn chó Chung gia. Chung lão gia đã từng quảng cáo mình trong sạch cả đời cơ đấy" Lữ Phương chê cười
"Đúng là không muốn an phận" Mộ Diễn tắt điếu thuốc trong tay, "Bên chỗ Thương Lang không cần phải để ý, giữ khoảng cách là được"






Hương Vị Hạnh Phúc
Đôi mắt nhắm chặt, cô nhỏ nhẹ hoạt động thân thể muốn gần sát lại anh hơn nữa, đem hơi ấm của anh phủ lên người cô
Đáng chết
Dáng người lung linh dán chặt vào thân thể của anh, anh cứng rắn thì cô mềm mại, nơi nào đó trên cơ thể anh đang bắt đầu thức tỉnh, cô lại không biết cư nhiên ngủ ngon
Anh nhẹ nhàng đẩy thân thể của cô ra, để giữa hai người kéo ra một khoảng cách, con ngươi nhìn chằm chằm cô, khuôn mặt nhỏ nhắn buồn ngủ, anh nỗ lực để cho mình làm quân tử một lần. Anh nhịn sắp chết rồi, trong đôi mắt lửa âm thầm đốt lên, anh hết sức áp chế mình không quấy nhiễu cô
Thân thể bén nhạy có thể cảm giác được bây giờ là tình huống gì. Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tử Ca trong nháy mắt trở nên đỏ bừng "Anh, anh làm gì đó"
"Làm thịt cô"
Tử Ca mặt đỏ bừng, cô quay mặt đi, cho tới bây giờ cô không hiểu sao da mặt của anh lại dày như vậy, nói cách khác đơn giản hơn thì anh chính là lưu manh
Theo động tác của cô, anh nhìn thấy dấu vết in ở trên cô, dấu vết không thuộc về anh. Mộ Diễn chỉ cảm thấy lửa giận trong lòng càng tăng lên, cái loại cảm giác bị xâm phạm khiến anh không vui, hơi thở của anh ngày càng nguy hiểm. Anh dán lên tai cô, thốt lên một câu nói làm đả thương người khác
"Hạ Hạ tôi và người cũ ai làm cho cô cảm thấy thoải mái hơn?"
Tử Ca sắc mặt trắng nhợt, cô hận hận rống "Mộ Diễn, anh khốn kiếp, lần đầu tiên của tôi là dành cho anh"
Lần đầu tiên là dành cho anh, sau tất cả cô cũng chỉ trải qua chuyện đó với anh nhưng Tử Ca một câu cũng không nói ra được, trên mặt nóng hừng hực, cô có bệnh mới cùng anh thảo luận về vấn đề này
Đột nhiên ý thức được cái gì, Mộ Diễn chỉ cảm thấy một luồng nhiệt xông thẳng