Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Mạnh Mẽ Chiếm Đoạt Cô Gái Chớ Càn Rỡ

Tác giả: Mộ Vân Già

Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015

Lượt xem: 1342073

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2073 lượt.

n hoà hợp như vậy.
"Bộ dáng nhanh mồm nhanh miệng của cô làm cho người ta chán ghét, như bây giờ mới tốt, không nói lời nào thì giống một cô gái hơn." Thật lâu sau, thanh âm trầm thấp cuả Mộ Diễn truyền tới.
"Tôi không nghĩ sẽ cãi nhau với anh, anh đừng ngứa ngáy thì tôi sẽ tốt với anh." Thân thể Tử Ca cứng ngắc, gương mặt cô để trên bắp thịt của anh, chỉ nghe thấy ý cười sung sướng từ miệng anh truyền ra.
Tiếp theo cô chỉ cảm thấy người mình xoay tròn một cái, hai người song song rơi xuống giường, cánh tay rắn chắc của anh khoát ngang hông cô, cả người cô nhẹ nhàng tiếp nhận sự ấm áp của anh, vốn muốn vùng vẫy lại bị anh giam cầm, trong bóng đêm cô giương mắt nhìn anh, ánh mắt sáng ngời trong đêm tối khiến cho người ta muốn phá hủy, một tay Mộ Diễn che đậy ánh mắt cô, thấp giọng phân phó, "Giúp tôi ngủ"
Rất kỳ quái.
Tử Ca mở mắt ra, người đàn ông bên cạnh ngủ rất say, có lẽ vì rượu quá mạnh, trong ấn tượng của cô cách ngủ của Mộ Diễn cực kỳ đơn giản, hiện tại cánh tay của anh đang đặt trên người cô, người anh toả ra mùi rất thơm, quả nhiên anh chỉ muốn cô ngủ cùng anh mà thôi.
Cảm giác không vui vài ngày trước biến mất, cô cho rằng gặp lại nhất định không thể tránh né lại bị tổn thương, mà lúc này, cứ dịu dàng như vậy khiến cô chưa thể thích ứng được.
Cô tuyệt đối không muốn cả ngày anh cãi nhau với cô. Nhẹ nhàng xoay người, mặt Tử Ca hướng về phía Mộ Diễn, lúc anh ngủ bộ dáng lạnh lùng cùng sắc bén đều được anh thu lại. Lúc này anh dễ tiếp cận hơn, ánh mắt Tử Ca cố định trên mặt của anh, nhớ tới lời dặn dò trước kia của Thương Lang, trong long cô có chút phức tạp.
Có thể để Thương Lang nói ra, người này quả thật không đơn giản. Đúng là, Mộ Diễn, anh có đơn giản hay không tôi cũng không quan tâm, tôi chỉ để ý khi nào thì chúng ta tách khỏi nhau, không có bất cứ quan hệ gì với nhau.
Tay dán trên bụng mình, Tử Ca rất muốn hỏi, Mộ Diễn, nếu tôi nói tôi có con của anh, biểu hiện của anh lúc đó sẽ ra sao?
Giận tím mặt? Hoặc lạnh nhạt tàn nhẫn?
Tóm lại, Mộ Diễn, vô luận lúc đó anh biểu hiện cảm xúc gì thì tôi cũng sẽ không bao giờ hi vọng về những thứ xa vời.
Trong lòng có chút khổ sở, kết quả quá rõ ràng rồi, một người đàn ông không yêu cô có thể che chở bảo vệ cô sao?
Không có khả năng, ngón tay níu chặt vạt áo, khóe miệng Tử Ca tràn ra nụ cười chua xót.
"Hạ tiểu thư, cô muốn ăn gì cứ nói với tôi không cần phải động tay động chân" Sáng sớm, Vương Linh nghe được tiếng động trong phòng ngủ vọng lại, ra ngoài liền thấy Tử Ca trong phòng bếp.
"Thời gian còn sớm, tôi nghĩ muốn uống một chút nước cam, cô đã dậy thì đem chúng ép ra nước đi." Tử Ca nhẹ nhàng cười, trong tay cầm mấy quả cam, Vương Linh nhìn thoáng qua có chút kinh ngạc, không nhớ rõ trong tủ lạnh có cam hay không. Nhưng cũng không có ý muốn hỏi Tử Ca.
Trong phòng khách, Tử Ca đứng ở cửa sổ sát đất. Đêm qua, là một đêm cô không ngủ, thật sự ngủ không được mới nổi hứng ra chợ mua hoa quả
Mộ Diễn xuống lầu, liền thấy Tử Ca đứng ngây ngốc ở cửa sổ, khó có được một đêm anh ngủ ngon vô cùng, ngủ ngon đến nỗi anh cảm thấy có gì đó khác thường, anh luôn mất ngủ, một giấc ngủ như đêm qua đã ít nay lại càng ít hơn.
"Tiên sinh. . . . . ."
Vương Linh xưng hô như vậy khiến Tử Ca xoay người lại, nhìn người đàn ông cao lớn đứng dựa vào tay vịn cầu thang, ánh mắt yên tĩnh đặt trên người Tử Ca khiến cô không thoải mái, cô nghiêng đầu đi thì thấy Vương Linh đang cầm một ly nước.
Tử Ca ngồi trên ghế sofa, nhẹ giọng phân phó, "Cho anh ấy một ly."
Mộ Diễn ngồi bên cạnh cô, cánh tay khoát sau đầu, bộ dáng của anh nhàn nhã, ánh mắt quét qua người cô, thấy cô đang cầm một cái ly, bắt lấy uống một ngụm, "Muốn uống nước cốt?"
"Nghĩ muốn uống thì uống, cần gì nguyên nhân."
Đáy mắt anh lộ ra nụ cười, khiến đáy lòng Tử Ca hiện lên cảm giác chật vật, cô đứng lên thì bị anh kéo lại, "Nếu muốn uống vậy thì uống xong rồi đi."
Anh nói, dùng sức kéo cô trở về, Tử Ca ngã ngồi trên ghế sofa rơi vào trong lòng anh. Mộ Diễn đột nhiên cảm thấy tâm tình mình thật tốt, đợi Vương Linh mang nước ra uống hết một hơi.
"Nghe nói uống cái này sẽ tỉnh rượu, Hạ Hạ, có cách này thôi sao?"






Nếu Tôi Rời Đi
Đáy mắt Mộ Diễn cười rất sâu, sâu đến nỗi rót vào trong long cô, anh cảm thấy sung sướng. Tử Ca nghiêng đầu, biểu tình trên mặt rất nhạt, cô tận lực xoa dịu sự chật vật trong lòng, chỉ nhàn nhạt cười, "A...Có cả việc này nữa hả?"
Nhìn bộ dáng ra vẻ thoải mái của cô, Mộ Diễn cũng không muốn chọc thủng, nói thật, anh có vài phần muốn hưởng thụ cảm giác được quan tâm, chỉ là không biết cô thật tình quan tâm hay không thôi. Bất quá, anh không phủ nhận rõ ràng cô bị người ta nhìn thấu lại cố giả bộ không biết gì khiến lòng anh ngứa hết sức, nhịn không được muốn xem vẻ mặt không tự nhiên của cô, chính mình cũng cảm thấy tâm tình nhẹ nhàng hơn.
Thoải mái.
Thật sự cảm giác này rất quái dị, cô, cũng có thể làm cho anh thoải mái sao?
Tử Ca cúi đầu,


Polly po-cket