Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2082 lượt.
ắn rơi đầu lưỡi, cô mở to mắt nhìn anh, ngược lại Mộ Diễn được đà cười to hơn
"Mua cho cô chút quần áo, nhìn quần áo trên người cô thật tệ, ở trong biệt thự của tôi những thứ này mặc một lần rồi cũng bị nhăn." Anh thấy mỗi lần cô mặc quần áo của Tình nhi đều không được tự nhiên, tuy nhiên anh vẫn cho rằng quần áo mặc trên người cô có một hương vị khác.
Tử Ca gật gật đầu không chống đối, hôm nay cô thuận theo lệnh Mộ Diễn muốn trở tay cũng không kịp. Đôi mắt nheo lại, anh nhìn chằm chằm gương mặt cô mang theo một tia nghi ngờ.
Tiệm quần áo, cô bán hàng ôm ra một đống quần áo để trước mặt cô "Hạ tiểu thư, đây là những bộ quần áo mang phong cánh mới nhất, cô thử một chút đi. . . . . ."
Tử Ca đứng ở trước gương, từ trong gương cô thqấy Mộ Diễn đang đứng ở một bên, cô cầm lấy quần áo đi thay, cũng muốn hỏi anh, đẹp sao?
Giờ khắc này, đột nhiên Tử Ca thở dài, không biết câu hỏi đó có ý nghĩa gì ?
Mộ Diễn đi tính tiền, cô bán hàng cười rất tươi , vẻ mặt ân cần không giấu vào đâu
Đứng ở một bên, Tử Ca nhìn anh lưu loát quét thẻ, trong lòng thu lại cảm giác khổ sở. Vì những người phụ nữ khác anh quét thẻ vô số lần. Mộ Diễn, rốt cuộc đã bao nhiêu lần rồi? Tôi chưa bao giờ nghĩ tới chính mình cũng nằm trong số đó.
Màn đêm buông xuống, sao gắn đầy trời, khu phố náo nhiệt hai người đi song song với nhau, Tử Ca ngẩng đầu lên ngắm những ngôi sao trên trời
Điện thoại vang lên, tay anh rốt cục cũng buông lỏng ra, đám người chen nhau đi lại khiến cô ngập ở trong đám người không nhúc nhích được, tư thế nghe điện thoại của anh rất tuấn tú, đẹp trai đến nỗi cô đứng xa vài thước cũng nhìn thấy anh nổi bật nhất.
Mộ Diễn tắt điện thoại, quay đầu lại nhìn không thấy cô gái bên cạnh đâu, tức giận nhăn mày lại, dáng người cao lớn ở trong đám đông xoay tròn một vòng, đi lại lo lắng tìm kiếm khắp nơi
Tử Ca đứng ở trong góc nhỏ, nhìn Mộ Diễn chuyển động, trong mắt anh lộ ra vẻ lo lắng không đáng có, tối thiểu có 1% là chân thật . Tử Ca cảm thấy được ánh mắt có chút ấm áp, vừa vặn với 1% khả năng kia.
Xoay người, Tử Ca đi lên, đứng ở chỗ cao, làn váy của cô lay động trong gió. Từ trên cao nhìn xuống, nhìn tầm mắt của người đàn ông đang chống lại cô.
Lần thứ hai anh cầm tay cô, cô nghe được tiếng thở dốc của anh "Chạy tới đây làm gì?"
"Đứng ở chỗ cao, anh có thể nhìn đến tôi."
Mộ Diễn trầm mặc nhìn cô một cái, khóe môi Tử Ca nâng lên, ý cười nhẹ nhàng nở rộ, Mộ Diễn, tôi đứng ở chỗ cao chờ anh tìm đến. Nhưng nếu một ngày tôi rời đi, tôi sẽ không đứng ở chỗ cao, mà anh cũng sẽ không đi tìm.
Thứ Anh Nắm Trong Tay, Chưa Bao Giờ Nằm Ngoài Ý Muốn
Lần thứ hai anh cầm tay cô , cô nghe được tiếng thở dốc của anh "Chạy tới đây làm gì?"
"Đứng ở chỗ cao, anh có thể nhìn đến tôi."
Mộ Diễn trầm mặc nhìn cô một cái, Tử Ca khóe môi nâng lên, ý cười nhẹ nhàng nở rộ, Mộ Diễn, đứng ở chỗ cao chờ anh tìm đến. Nhưng nếu một ngày tôi rời đi, tôi sẽ không đứng ở chỗ cao, mà anh cũng sẽ không đi tìm.
"Đi thôi."
Mộ Diễn uống rượu với tư thế tao nhã, anh nhấp môi mỏng, hai bên gò má lộ ra hai má lúm đồng tiền, đầu lông mày ngả ngớn dương lên,"Hạ Hạ, như vậy thật tốt, đứng ở bên cạnh tôi, tôi cho cô thứ cô muốn ."
Vốn Tử Ca muốn nói cái gì, lại uống một ngụm nước để áp chế lại, vị chua chua ngọt ngọt lượn vòng ở trong miệng mình.
Đối với Mộ Diễn, chưa bao giờ có một cô gái nào ở cạnh anh quá một tháng.
Mà thôi.
Tử Ca nghĩ nếu muốn là người phụ nữ của anh quả thật phải có thủ đoạn. Nhưng anh cũng chỉ săn đón những cô gái có cùng đặc điểm là “xinh đẹp hư vinh”.
Nghĩ cũng không ra, trên người cô có gì đặc biệt khiến anh coi trọng không chịu buông tha. Anh cho cô thứ cô muốn mà cô thì vẫn tiếp nhận một cách hiển nhiên.
Tử Ca đặt cái cốc xuống, trong mắt có vẻ sáng long lanh,"Đối với tôi mà nói, anh có biết tôi muốn cái gì không?"
Mộ Diễn nhẹ nắm ly rượu, lắc lắc vài cái,"Như thế nào, cô muốn cổ phần vẫn còn nguyên giá trị, vẫn nghĩ muốn nhắc nhở Chung Nham một chút, cô nghĩ tôi không biết sao?"
"Mộ Diễn, tôi không nghĩ phức tạp được như anh, tất cả mọi chuyện đều không qua nổi mắt anh, anh không cảm thấy tôi hỏi điều này là thừa thãi sao?"
"Tốt nhất không có, Hạ Hạ, phải biết rằng tôi đã quyết định thì sẽ không để cho ai có đường sống để quay về. Tôi thực hiện trao đổi với cô, trước khi tôi chán cô thì cô vẫn phải đứng bên cạnh tôi" Mộ Diễn nói chuyện lưu loát, anh muốn nhắc nhở cô, bọn họ tìm tới nhau cũng chỉ là giao dịch, trước đến nay không hề thay đổi
Tuy Tử Ca cười nhưng trong mắt lại tràn ra vẻ bi thương, anh và cô, trừ bỏ giao dịch, thì còn dư lại cái gì?
"Chuyện ở Chung-Hạ, tôi không nghĩ muốn can thiệp" Tử Ca ngẩng đầu lên ,"Khi nào thì Tạ Phương có khả năng nhận lại cổ phần của công ty?"
"Cô đang sốt ruột sao? Hạ Hạ, cô xác định muốn thực hiện điều đó?" Anh nghiêng người dựa vào ghế, một tay cánh tay khoát lên trên thành ghế, hai chân gấp xếp lên, tư thế rảnh rỗi, bày ra bộ dáng đang tí