Tác giả: Mộ Vân Già
Ngày cập nhật: 03:47 22/12/2015
Lượt xem: 1342063
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2063 lượt.
nhìn mẹ một chút." Tử Ca lấy nước lạnh hắt vào mặt để mình tỉnh táo một chút.
Mộ Diễn tắm xong lấy khăn tắm bọc lấy người, ánh mắt thăm dò nhìn về phía Tử Ca, thật lâu sau mới cất bước tránh ra, "Được rồi, buổi tối cùng nhau ăn cơm."
"Ừ." Tử Ca gật gật đầu, cũng đi ra ngoài.
Người đàn ông ăn mặc chỉnh tề ngồi trong phòng ngủ, thân thể cao lớn đứng ở phía trước cửa sổ, nắng sớm mai đánh vào trên vai anh, Tử Ca chỉ cảm thấy trong mắt có chút khuấy động, cô bỏ qua một bên mắt, một tấm chi phiếu để đến trước mặt cô, "Nghĩ muốn cái gì, chính mình đi mua."
Tử Ca giật mình sau đó rất nhanh phản ứng kịp, trong lòng tràn đầy vui mừng tiếp nhận tờ chi phiếu."Buổi tối trở vềsớm một chút ."
Mộ Diễn đi rồi, Tử Ca cũng rất nhanh rời khỏi đây.
Bên ngoài ánh nắng tươi sáng, ánh nắng ấm áp nhưng một chút cũng không tiến vào đáy lòng cô, Tử Ca cảm nhận được, trong lòng cô từng góc từng góc đều âm u ẩm ướt . Đi tới bệnh viện, người cũng không nhiều, thời điểm bây giờ đang còn sớm dĩ nhiên chẳng có mấy người ở đây
Đem tờ danh sách khám đưa cho bác sĩ, phôi thai đã hơn một tháng.
"Kết hôn rồi sao?"
Đây là vấn đề thứ nhất bác sĩ hỏi, cô trở tay không kịp, mọi người đang đợi vào khám, cô kiên trì trả lời, "Không."
"Muốn giải phẫu?"
"Vâng."
Bác sĩ nữ nâng mắt kính lên, cô ta cầm tờ giấy ngẩng đầu nhìn, "Cô thường xuyên bị đau bụng kinh?"
Tử Ca kinh ngạc, nhưng vẫn gật gật đầu, "Đúng, có đôi lúc đau đến nỗi đứng không lên."
Bác sĩ trầm mặc một hồi, tháo kính xuống thuận tiện đem tờ giấy thả trên mặt bàn, ý bảo Tử Ca ngồi xuống cho cô ta bắt mạch, "Thể chất của cô không tốt, có thể mang thai thật sự không dễ dàng, chính cô nên suy xét, nếu kéo rớt đứa nhỏ này, về sau tỉ lệ mang thai sẽ trở về con số 0."
Tử Ca đi ra ngoài, vô tri vô giác rời khỏi bệnh viện, đi ở trên đường cái, tay cô còn đang run rẩy, trong tay tờ giấy khám bệnh đã biến dạng. Sờ sờ, trên mặt đã được che kín bởi sự lạnh lẽo, cước bộ trầm trọng, vô cùng nặng nề, cô ngồi ở một cái gốc cây, gục đầu xuống, đem tiếng khóc chôn vùi ở khuỷu tay
Không biết ngồi bao lâu, mãi đến khi trên người có thứ gì đó mạnh mẽ đánh tới.
Tử Ca đi ra ngoài, vô tri vô giác rời khỏi bệnh viện, đi ở trên đường cái, tay cô còn đang run rẩy, tờ giấy khám bệnh ở trong tay đã biến dạng. Sờ sờ, trên mặt đã được che kín bởi sự lạnh lẽo, cước bộ trầm trọng, vô cùng nặng nề, cô ngồi ở một gốc cây, gục đầu xuống, đem tiếng khóc chôn vùi ở khuỷu tay .
Không biết ngồi bao lâu, mãi đến khi trên người có thứ gì đó mạnh mẽ đánh tới.
Tử Ca bị cô ta đụng phải không nặng không nhẹ, cánh tay chống đỡ trên hòn đá, tờ giấy ở trong tay cũng rơi trên mặt đất, cô mới vừa ngẩng đầu, liền thấy một cô gái vội vàng ổn định thân thể, "Thực xin lỗi, thực xin lỗi, tôi không để ý."
Cô gái cảm thấy thật có lỗi hướng về phía Tử Ca khom người xin lỗi.
"Không việc gì." Lòng bàn tay bị đá mài xước da, Tử Ca vội vàng lấy khăn giấy trong túi xách, cô gái kia lại đi trước một bước đưa tới trước mặt cô.
Hồi lâu, mỗi lần Tử Ca nhớ lại lúc ở bệnh viện là trong lòng cô trở nên đau nhức, ván đã đóng thuyền chỉ có thể tự mình chống đỡ, không ai cảm nhận được nếu mất đi nó cô sẽ thống khổ thế nào.
Tử Ca dọc theo đường đi tiến về phía trước, thật muốn lôi nó xuống nhưng không được. Trong lòng cô lo lắng, bác sĩ nói thế nghĩa là gián tiếp quyết định hộ cô rồi.
Đứa nhỏ này, cô muốn cũng được, không muốn cũng được. Đôi khi thật sự con người ta rất muốn được sống một cuộc sống yên tĩnh, cái cảm giác ngọt ngào này hoà tan tình yêu ở trong lòng cô mà những thứ trang sức xa xỉ cũng không mua được, nhưng đứa nhỏ đang ở trong bụng cô có dùng cái gì cũng mua không nổi .
Trên đường đi, Tử Ca đem tờ giấy siêu âm xé nát ném vào trong thùng rác, khuôn mặt ngẩng lên, cô hít một hơi thật sâu trong lòng dao động. Tâm trầm trầm, Tử Ca đến siêu thị mua mấy bao băng vệ sinh, rồi sau đó đi đến tiệm thuốc.
Cô vẫn chưa muốn trở về ngay, cô đi dạo xem qua các thông báo tuyển dụng, cũng có mấy công ty đã mời cô vào làm
Cô muốn mang Tạ Phương rời đi, nếu miệng chỉ ăn không cũng không được , huống hồ, toàn bộ cổ phận của Tạ Phương vẫn đang nằm trong tay Mộ Diễn nên cô phải chọn cho mình một đường lui thật tốt.
Thời gian gần đây, cô nhất định phải làm Mộ Diễn cảm thấy nhàm chán, nếu không, đợi khi cái bụng lớn lên nhất định nó sẽ bị phá hủy, mà cô cũng không thể đẩy mình vào hoàn cảnh này được, đứa nhỏ này, cho dù là vì chính bản thân cô hay vì lý do khác, cô cũng phải tìm cách giữ lại nó.
Khi về đến nhà, Mộ Diễn vẫn chưa có trở về, Vương Linh ở trong phòng bếp làm cơm, Tử Ca lên lầu hai, đem thuốc trong lọ thuốc tránh thai đổ đi. Tuy nói cô đau bao tử khó có thể tiếp nhận được loại thuốc kích thích này, mà Mộ Diễn cũng không muốn cho cô dùng loại thuốc này, nhưng cô lấy lý do không muốn mang thai để uống, Tử Ca tin rằng cô làm chuyện này là để phòng ngừa ngộ nhỡ có việc gì xảy ra ngoài ý muốn.
Tử Ca thay đổi t