Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342618

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2618 lượt.

c.
Điều ngạc nhiên hơn nữa chính là, bây giờ tung tích của cậu rất nhạy cảm, trong tình cảnh như thế, cậu vì muốn cô an tâm vẫn tự nguyện nói cho cô biết chỗ ở của mình.
Cảm giác được tin tưởng khiến trái tim cô cảm thấy ấm áp.
Cơn buồn ngủ tan biến, bây giờ mới mười giờ tối, cô thu dọn một lúc rồi lập tức ra khỏi nhà.
Nửa tiếng sau, cậu cũng đi ra cổng cô nhi viện đợi cô.
“Không sợ tôi đến để phỏng vấn cậu à?” Cô đùa.
Suốt đường đi, trái tim cô cảm thấy rất ấm áp, vì được bạn mình tin tưởng như vậy.
Cậu đặt ngón tay lên miệng “suỵt” một tiếng, khẽ giọng nói với cô, bọn trẻ đã ngủ hết rồi.
Cậu nhè nhẹ mở cửa, mời cô vào.
Cử chỉ rất đơn giản này làm cô nhớ lại tuổi thơ cùng chơi trò trốn tìm với các bạn.
“Đến phòng tôi nhé?” Cậu hỏi cô.
Bây giờ cậu không tiện đứng ở ngoài lâu, cô nam quả nữ, tuy đường đường chính chính nhưng cô vẫn khó tránh khỏi có chút kiêng dè.
Nhưng, “Dĩ nhiên!” Cô không suy nghĩ nhiều như vậy.
Cậu là bạn của cô, là một người bạn có thể hoàn toàn tin tưởng, tâm hồn đồng điệu.
Cười nhẹ, gương mặt cậu thấp thoáng lúm đồng tiền, đi phía trước dẫn đường.
Rẽ vào một hành lang rất dài, cô theo cậu bước vào một ngôi nhà nhỏ, tiếng sàn gỗ vang lên lạo xạo theo từng bước chân cô.
“Nhẹ một chút, bọn trẻ ngủ hết rồi.” Cậu vừa đi vừa dặn cô.
Cậu mở cửa một căn phòng rộng như một lớp học trong trường, có khoảng hơn hai chục chiếc giường, hầu hết mỗi chiếc giường đều có một đứa trẻ nằm.
“Lúc còn nhỏ tôi cũng ngủ ở đây.” Cậu mỉm cười với cô.
Cô hiếu kỳ nhìn xung quanh.
Bên trong rất yên tĩnh, bọn trẻ quả thật đã ngủ say.
Chỉ có một chiếc giường trong cùng, một đứa bé trai hình như nằm mơ gặp ác mộng giật mình tỉnh giấc, mở đôi mắt ngái ngủ, tay kéo chăn, đờ đẫn ngồi trên giường.
“Phi Phàm, lại không ngủ được à?” Cậu nhẹ nhàng bước vào trong, nhẹ nhàng hỏi.
Đứa bé trai thẫn thờ nhìn cậu, sau đó lặng lẽ gật đầu.
“Đếm cừu thử xem!” Cậu xoa xoa đầu đứa bé, sau đó đặt đứa bé nằm xuống, đắp chăn cho nó.
Đứa bé rất yên lặng, rất ngoan ngoãn, đờ đẫn nhắm mắt lại.
Bước rón rén, cậu dẫn cô đến một căn phòng nhỏ đằng sau.
“Sau này, viện trưởng cảm thấy tôi đủ lớn rồi nên cho tôi căn phòng nhỏ này.”
Cô nhìn quanh căn phòng nhỏ.
Đây là phòng chứa đồ được sửa thành phòng ở, hơi tối, vật dụng sinh hoạt cũng rất ít ỏi. Một chiếc bàn vuông thấp, một chiếc giường đơn đặt ở giữa phòng, khiến căn phòng 10m2 trông rất chật chội, trên sàn nhà có một tấm đệm ngồi, bên cạnh là một kệ sách hình tam giác được ghép bằng giấy thùng các-tông dày chất đầy sách.
Trong phòng không có điều hoà, rất nóng.
“Uống nước không?” Cậu quay người, lấy một bình nước suối trong chiếc tủ lạnh nhỏ chốc chốc lại vang lên tiếng chạy motor đưa cho cô, “Chỉ có nước suối thôi, những thức uống khác và kem đều bị bọn trẻ ngoài kia ăn sạch rồi.”
Thái độ tự nhiên, như thể cậu đáng lẽ ra phải ở trong căn phòng nhỏ và sơ sài này mới phải.
“Cảm ơn.” Cô cười.
Scandal lớn như vậy bùng phát, đến cô cũng bị các bản tin hằng ngày đè đến không thở nổi, nhưng gương mặt cậu lại chẳng có dấu vết của sự lo lắng.
Có thể nhìn ra, tâm trạng của cậu đã khá lên rất nhiều.
“Từ Nhân Thư cũng biết cậu ở đây?” Cô có chút lo lắng.
Cậu từng nói, Từ Nhân Thư là con trai của viện trưởng cô nhi viện.
“Anh Từ rất ít khi đến đây, mẹ viện trưởng không bán đứng tôi đâu.” Cậu cười, đôi mắt sáng như chưa từng gặp phải bóng đêm.
Vừa ngồi yên vị trên chiếc đệm, cô đã vội vàng hỏi những điều giấu trong lòng bấy lâu, “Vì sao không giải thích với báo giới? Tôi tin cậu không phải là người như vậy!” Đừng nói là bảo bạn gái ngủ với người khác để nổi tiếng, dù là bản thân cậu, cô nghĩ cậu cũng có một sự lựa chọn đàng hoàng.
Cậu không phải là chàng trai nông cạn, ham mê danh vọng, cũng không phải là người bất chấp tất cả để thành công.
Cậu hiểu cuộc sống, hiểu cuộc đời là thế nào, lại càng hiểu thứ gì có thể hy sinh, thứ gì không thể bán đứng.
Đó là cậu trong mắt cô.
Tuy quen biết chưa lâu, nhưng trong mắt cô, cậu là một chàng trai sống rất nghiêm túc.
Nhưng, câu nói của cô khiến nụ cười của cậu đông cứng lại.
Rất lâu, rất lâu sau cậu mới lên tiếng, khó khăn thừa nhận, “Phần lớn, đều là sự thật.”
Cậu quả thật đã dựa vào mối quan hệ nhơ nhuốc đó để trở thành “Ảnh” trong Truyền kỳ.
Cậu quả thật đã không dựa vào thực lực của chính mình.
Đó là sự thật.
Là sự thật mà chính bản thân cậu vừa mới biết đây.
Cô bất ngờ, quá bất ngờ.
“Sao có thể như thế?” Chẳng lẽ, cô đã nhìn lầm người rồi sao?
Cậu cụp mắt, im lặng.
Cô sẽ xem thường cậu ư? Đến ngay bản thân cậu cũng phải mất một thời gian rất lâu mới chấp nhận được sự thực này.
Cậu luôn nghĩ rằng mình sống rất đàng hoàng, nhưng thì ra không phải như vậy.
Ban đầu, cậu rất phẫn nộ, không thể tha thứ cho Nhan Hiểu Tinh, nhưng còn có thể thế nào đây? Tất cả đã xảy ra rồi, cậu không thể thay đổi được.
Cô không vội kết tội cậu.
“Là Thiên Tinh?” Chức Tâm cẩn thận hỏi.
Cô có trực giác của phụ nữ.