XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342620

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2620 lượt.


Nếu cậu tự nguyện tin tưởng cô, tự nguyện nói với cô.
Chức Tâm tin, bạn là để giúp đỡ nhau, an ủi nhau chứ không phải để chà đạp, bán đứng nhau.
“Ừm.” Cảnh gật đầu.
Cậu tin tưởng cô.
“Trước khi chuyện xảy ra, cậu không biết có đúng không?” Có thể hỏi như thế là vì cô tin tưởng vào nhân phẩm của cậu.
Có rất nhiều chuyện, kết quả giống nhau nhưng quá trình thì có rất nhiều khác biệt về bản chất.
Ví dụ như anh.
Ví dụ như Hứa Lãng.
Phản bội, bán đứng, có thể có rất nhiều hình thức.
Cậu im lặng rất lâu, cuối cùng cũng gật đầu.
Cả thế giới này có thể hiểu lầm cậu, cậu có thể không giải thích, nhưng cậu không hy vọng cô nhìn cậu bằng ánh mắt miệt thị.
Trong căn phòng thật ra cũng có một công cụ hiện đại, là chiếc laptop đặt trên bàn, là mẹ viện trưởng cho cậu mượn để tiện cho công việc của cậu.
Cậu đã xem, blog của cậu bị tấn công bởi những lời lẽ độc địa nhất trên đời này.
“Vậy là được rồi, chúng ta sống không hổ thẹn với lòng là được.” Chức Tâm nở nụ cười, lòng bỗng thấy xót xa cho cậu.
Cô hiểu rất rõ cảm giác đó, cảm giác bị ép buộc phải chấp nhận sự thật.
“Lúc chưa nổi tiếng cậu sống ở đây?” Cô nhìn xung quanh, nhẹ nhàng chuyển đề tài.
Thật ra, căn phòng này nhìn một lúc cảm giác rất thoải mái, giống như con người cậu vậy.
“Đúng vậy.” Nhận ra cô không quen với cái nóng bức trong căn phòng, cậu mở cửa sổ, để gió mát thổi vào, “Những đứa trẻ trong viện chúng tôi, chỉ cần có năng lực đều trả tiền thuê phòng cho viện trưởng.” Ra ngoài thuê phòng chi bằng thuê ở đây, có thể giảm bớt gánh nặng cho viện trưởng.
Khi đủ sức làm thêm rồi, cậu không ăn không ở không trong cô nhi viện.
“Thế còn… cô ấy?” Chức Tâm hỏi.
Cô nhớ, cậu từng nói, năm mười sáu tuổi, Thiên Tinh bị cha mẹ nuôi đuổi ra khỏi nhà nên cùng cậu sống ở đây.
“Cô ấy ngủ trên chiếc giường này, tôi ngủ dưới đất.” Cậu không định giấu giếm.
Trong căn phòng nhỏ này ư?
Chức Tâm kinh ngạc.
“Mỗi khi hè đến, muỗi trong phòng rất nhiều, lại không có điều hoà, cô ấy thường ngủ đến nửa đêm, tủi thân ngồi dậy khóc.” Cha mẹ nuôi của Thiên Tinh khá giả, nên khi trở về cô nhi viện, cô đã không thể thích ứng được.
“Là… vì như thế sao?”
Vì, không chịu nổi nghèo khó, nên mới đành bán đứng chính mình?
“Khả năng thích nghi của mỗi người khác nhau, chỉ là, mẹ viện trưởng đã vì chúng tôi mà bỏ ra rất nhiều.” Cậu không muốn nói xấu Thiên Tinh.
Chức Tâm lại nhìn xung quanh, “Cậu quyết định trốn mãi ở đây sao?” Sức mạnh của truyền thông rất đáng sợ, nếu không trốn đi một thời gian, chắc chắn sẽ bị giày vò đến nổ tung.
Nhưng trốn trong cô nhi viện không phải là cách thoả đáng, khoan hẵng nói đến cô nhi viện là một nơi khá công khai, huống hồ gì không bao lâu, chiếc mũi thính của paparazzi sẽ đánh hơi được nơi mình canh giữ chỉ là “vườn không nhà trống”, mục tiêu bao vây đầu tiên chắc chắn sẽ là cô nhi viện.
Cậu cười nhạt, “Tôi cũng sợ họ sẽ tìm đến đây làm phiền viện trưởng và bọn trẻ, cho nên tôi sẽ nhanh chóng rời khỏi đây.”
“Bạn bè đều ở cùng với cha mẹ, nếu ở nhờ sẽ rất bất tiện. Tôi định nhờ anh Mạc tìm phòng…” Nhưng muốn tìm được nơi thích hợp vừa kín đáo lại vừa thuê ngắn hạn thật không dễ dàng gì.
Cô nghiêng đầu suy nghĩ, có một ý định.
“Cha mẹ tôi đang ở xa, nhà đang rất vắng vẻ. Hàng xóm bên cạnh mười mấy năm, rất quen thân với tôi, cậu ở đó rất an toàn, không xảy ra chuyện gì đâu.” Cô càng nghĩ càng thấy ý định của mình không tệ chút nào, hào phóng hỏi, “Cậu có muốn dọn đến không?”
Dù gì cậu nhiều nhất cũng chỉ ở vài tháng, đợi sự việc lắng xuống, cậu có thể trở lại với cuộc sống vốn có của cậu, nếu ra ngoài thuê phòng sẽ rất phiền phức.
Cậu sửng sốt.






Lúc cô và Phi Phi đến cô nhi viện đón cậu, đã là hoàng hôn.
Ánh hoàng hôn rọi nghiêng trên chiếc áo sơ mi kẻ sọc hơi quê mùa, cạnh chân cậu là chiếc valy nhỏ.
Giống như cậu chỉ đi đâu đó nghỉ phép vài ngày vậy.
“Cảnh!” Nghe thấy tiếng cô, cậu quay đầu lại, ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt mộc mạc của cậu, còn có cặp kính gọng to trên sống mũi.
Nhìn bề ngoài, vô cùng bình thường.
Phi Phi cúi đầu, giọng nói lanh lảnh, rất lanh lợi hỏi cô, “Dì ơi, chiếc xe đó là của dì à?”
Phi Phi đi làm nhiều năm, để tự thưởng cho mình, cô vừa mới mua chiếc BMW mini.
Cậu bé hiếu kỳ hỏi đó chừng ba tuổi, gương mặt rất xinh xắn, đôi mắt sáng, nhìn Phi Phi rất xúc động.
Phi Phi gật đầu, mềm giọng “Đúng rồi, anh bạn nhỏ có muốn ngồi thử không?”
Hê hê, Phi Phi thích nhất là tiểu soái ca.
“Dì ơi, cháu tên là Lạc Lạc.” Tiểu soái ca Lạc Lạc ngước đôi mắt vô tội khẩn cầu cô. “Dì có thể đưa cháu đi chơi được không?”
“Ừ ừ ừ.” Phi Phi gật đầu cái rụp, “Được, dì đưa cháu đi dạo một vòng nhé!”
Đáng yêu quá, nếu cô không phải còn độc thân, sẽ lập tức nhận nuôi tiểu soái ca này ngay.
Phi Phi vui vẻ bỏ rơi Chức Tâm, chở đứa bé đi dạo một vòng gần đấy.
Một đứa bé ba tuổi đã biết logo của xe BMW, đã biết “lấy lòng khách” như vậy, Chức Tâm cảm t