Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342577
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2577 lượt.
tốt nhất.
“Không cần phiền phức thế đâu.” Cô khuấy chiếc thìa nhỏ, tâm trạng buồn bã.
Cô sợ liên lụy đến đối phương,
“Hôm đó, anh ta có làm khó chị không?” Cảnh hỏi vấn đề mà mình luôn canh cánh.
Hôm đó, hình như cãi vã rất kịch liệt.
Cô nở nụ cười cho cậu yên tâm, gỉễu cợt, “Yên tâm đi, mâu thuẫn có kịch liệt thế nào anh ta cũng không đến nỗi vung tay đánh chết tôi đâu! Giết tôi rồi, anh ta vẫn phải ngồi tù, chuyện lỗ vốn như thế anh ta sẽ không làm!” Thật ra, tối đó, Hứa Ngạn Thâm thật sự rất đáng sợ.
Hành vi của cô khiến anh cảm thấy mình bị sỉ nhục, anh mới nhốt cô lại, cho người giám sát cô.
Thấy Cảnh nhìn mình chăm chú, cô ngại ngùng kéo cổ áo thun lên, che giấu nơi mà ánh mắt cậu dừng lại rất lâu.
Trên người cô, vô số vết bầm tím lớn nhỏ vẫn chưa mờ đi, là kết quả của việc Hứa Ngạn Thâm thô bạo đêm đó.
Bình thường cô luôn mặc áo có cổ để giấu những vết bầm này, ngay cả với Hứa Ngạn Thâm.
Bây giờ đối diện với Hứa Ngạn Thâm, lòng tự trọng của cô đã chẳng còn giá trị gì nữa, có lẽ rất buồn cười nhưng đây là chút danh dự cuối cùng của cô.
“Có một vài chuyện, chị định sẽ thế nào?” Trái tim như bị ai bóp nghẹt, cậu thu ánh mắt lại, cúi đầu giả vờ uống cà phê, không muốn làm cô bối rối, nên cậu tỏ ra bình thản.
Cậu vẫn ám ảnh ánh mắt tủi hờn của cô hôm đó.
“Tôi muốn về Trung Quốc trước đã rồi mới tính tiếp.” Thật ra, trong lòng cô đã có câu trả lời, chỉ là, có thứ tình cảm, muốn dứt bỏ, thật sự rất đau.
“Chị rất nhớ người thân và bạn bè ở Trung Quốc phải không?” Cậu rút điện thoại của mình đẩy sang cho cô, “Muốn gọi cho họ không?”
Gọi cho cô bạn thân, cho gia đình nói chuyện một chút, có lẽ lòng sẽ nhẹ nhõm hơn.
Cô kinh ngạc, năng lực quan sát của cậu thật nhạy bén.
Cầm lấy chiếc điện thoại, do dự một lát, vẫn chưa nhấn số gọi đi.
Gọi điện thoại về sẽ chỉ làm cho càng nhiều người lo lắng cho cô.
Mỉm cười, cô trả lại điện thoại.
“Tôi sẽ đi làm giấy thông hành du lịch giúp chị, xem có được phép không! Để chị lúc nào muốn về thì có thể về.” Cậu nhìn thấu tâm tư cô.
“Cứ thế nhé. Cám ơn cậu” Giằng co không lại với những khao khát trong lòng, cô không từ chối nữa.
“Vậy nhé, sau bảy ngày, chúng ta sẽ gặp nhau ở đây.” Nếu được xét duyệt, cậu sẽ tiện thể mua luôn vé máy bay.
Cô gật đầu dứt khoát.
* * *
Thật ra, trong lòng cô còn có dự định khác, tận dụng bảy ngày này cô phải nhanh chóng tìm ra hộ chiếu của mình.
Ở chung cư, thừa lúc anh đi làm, cô đã lục lọi khắp nơi, bây giờ chỉ còn một chỗ có thể tìm.
Cô trở về căn biệt thự đó.
Có lẽ, cô đang cố ý khoét sâu vết thương lòng của mình. Đây là biệt thự đứng tên chồng cô, có một cô gái từng sống ở đây hơn tám tháng, sinh một đứa con trai cho chồng cô.
Đau lắm phải không?! Không sao, đau đến cực điểm thì sẽ trở nên tê dại.
Đứng trước cổng biệt thự cô nhấn 0, 5, 0, 5, 1, 9.
Mấy ngày qua, cô luôn nghĩ, vì sao anh có thể nhớ rõ ngày kỷ niệm ngày cưới như vậy mà lại hoàn toàn quên mất lời thề lúc kết hôn?!
Cô bước vào ngôi biệt thự, rón rén lên lầu hai.
Nếu tìm được hộ chiếu, việc đầu tiên cô làm là rời xa anh.
Tìm một nơi có thể hít thở, cách anh càng xa càng tốt.
“Mẹ, tìm con có chuyện gì không? Con rất bận!” Nhưng, thật bất ngờ, cô nghe thấy giọng anh.
Anh… thì ra cũng ở đây…
Tìm một chỗ để ẩn nấp, cô không biết nên có tâm trạng thế nào.
“Mẹ biết công việc của con rất bận, nhưng Lãng Lãng đang sốt, đã sốt mấy ngày rồi, ngay đến mẹ là bà nội mà còn thấy sốt ruột phải bay sang Mỹ ngay, con là cha chẳng lẽ không nên có mặt ở đây sao?” Cô ngạc nhiên hơn khi nghe giọng của mẹ chồng Tống Tiêu Phong.
“Lãng Lãng trước giờ sức khỏe rất tốt, hôm đó bị Chức Tâm trông có mấy tiếng mà đã trở thành “ốm yếu nhiều bệnh” thế này, không biết nuôi con kiểu gì nữa!” Tống Tiêu Phong rất bất mãn.
Cô trông có mấy tiếng mà Lãng Lãng bị sốt đến bây giờ? Vu oan giá họa thật nực cười làm sao, cảm xúc lẫn lộn, đứa bé đó từng là con trai cô, nó cũng là vết thương mãi mãi trong tim cô.
Cô nghĩ, kiếp này cô không thể đối diện với nó được nữa.
“Mẹ, chị cũng không muốn như vậy đâu, chỉ là chị không có kinh nghiệm trông trẻ con.” Nhan Hiểu Tinh thỏ thẻ “nói giúp” cô.
Hay cho tiếng gọi “mẹ”, gọi “chị”…
“Không được, đứa bé này, không thể rời xa mẹ đẻ của nó, phải để Hiểu Tinh trông nó!” Tống Tiêu Phong bênh vực cô gái luôn biết cách dỗ dành cháu nội của bà.
Anh hậm hực mím môi, “Tùy các người, tôi không có thời gian!” Nói xong anh bỏ đi.
Cả chiều nay, tâm trạng anh rất buồn bực, chỉ chực nổi trận lôi đình.
“Vì Chức Tâm mất tích ư?” Tống Tiêu Phong nghe anh nói vậy, rất không vui ngăn con trai lại, “Mẹ cũng nghe Tâm Ngữ kể rồi, ý kiến của mẹ là nếu con bé đó là con dâu Hứa gia mà một chút nhẫn nhịn, bao dung cũng không có, thế thì các con nên nhân cơ hội này mà đường ai nấy đi…” Không có người mẹ nào thích cô gái “cướp” con trai của họ cả.
Con trai càng thích Chức Tâm bao nhiêu bà ta càng bất mãn với con dâu bấy nhiêu.
Đôi mắt sắc sảo của anh quét qua, Tống Tiêu