Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2574 lượt.
ã từng không có chuyện gì không kể cho nhau nghe, nhưng bây giờ cứ mở miệng ra là cãi vã.
“Được thôi, chỉ một tiết mục lần này thôi đấy.” Anh nhượng bộ.
***
“Micro đã sẵn sàng, âm thanh có rõ không?” Đầu bên kia trái đất cô hỏi đồng nghiệp tiểu Ngô.
“Chức Tâm, rõ lắm!” Tiểu Ngô muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
Mọi người đã nhận được tin, đây là tiết mục cuối cùng của Chức Tâm.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ biết, Chức Tâm phải chuyên tâm làm con dâu nhà quyền quý.
Một phụ nữ yêu thích công việc như thế, lại bị ép buộc phải từ bỏ công việc.
Tất cả đồng nghiệp đều tụ tập đông đủ.
“Âm thanh bên “Ảnh” có rõ không?” Cô hỏi.
“Rõ.” Bên tai cô vang lên giọng nói trong trẻo đầy sức mê hoặc.
“Ảnh, đã sẵn sàng rồi chứ?” Cô xác định lại lần nữa.
“Sẵn sàng.”
Cô nở nụ cười, “Ok, tôi đã cầm sẵn kịch bản trong tay, đếm ngược 10 giây! 10, 9, 8…2, 1!”
“Chào mừng các bạn thính giả tiếp tục lắng nghe chương trình mỗi tuần một kỳ Âm nhạc thịnh hành tôi làm chủ! Để tôi xem chút nhé…” Cô nhanh nhẹn nhấn vào mailbox, “Woa! Hộp thư của đài đã sắp tắc nghẽn rồi! Toàn bộ là: Ảnh, chúng em rất yêu anh! Ảnh, chúng em mãi mãi ủng hộ anh! Còn nữa, còn nhiều nữa! Chức Tâm, chị nhất định phải khai thác nhiều bí mật của Ảnh lên nhé, nếu không chúng em sẽ tìm chị tính sổ đó! Ha ha, Chức Tâm sợ các bạn rồi, nhất định, tôi nhất định sẽ cố gắng hết sức khai thác những bí mật mà mọi người quan tâm!”
Cô rất thành công, không có bất kỳ người nào nghe ra, giọng nói đằng sau micro thật sự rất không vui.
“Thật ra, mọi người muốn khai thác nhất là mối tình đầu của ‘Ảnh’, bây giờ ‘Ảnh’ đã có người yêu chưa đúng không nào? Không biết ‘Ảnh’ có muốn chia sẻ với mọi người không nhỉ?” Trong thư người hâm mộ gửi đến, tuyệt đại đa số đều hứng thú với vấn đề này.
Micro ở đầu dây bên kia, im lặng mấy giây.
Cậu có quyền lựa chọn, chương trình nằm trong tầm kiểm soát của cô, cô kéo micro lại, định chuyển đề tài, “Hình như ‘Ảnh’ của chúng ta có chút mắc cỡ thì phải, vậy thì…”
“Trước đây, lúc tôi còn đi hát ở quán bar…” Không ngờ cậu lại lên tiếng, “Hôm đó, tôi đang ở dưới sân khấu chuẩn bị nhạc cụ thì bất ngờ có một cô gái miệng cười rạng rỡ trèo lên sân khấu, cô ấy nói, cô ấy có một bài hát muốn tặng cho một người.”
Khi hạnh phúc, con người ta có thể làm bất cứ chuyện gì, chuyện ngốc nghếch thế này cô cũng từng làm.
Cô còn nhớ hôm kỉ niệm hai năm ngày cưới, cô phấn khích kéo Hứa Ngạn Thâm tới quán bar mà anh ghét nhất:
Giống như hành tinh tươi đẹp, những quả bóng đầy màu sắc
Thế giới này tràn ngập sự dịu dàng ấm áp của tình yêu
Nhưng anh không giống, anh thật sự không giống
Chỉ có anh mới hoàn toàn phù hợp với những giấc mơ của em…
Oh ~ Yêu lầm lại yêu lầm
Anh có biết nhìn thấy đôi mắt ấy, nhìn thấy nơi sâu thẳm nhất trong trái tim
Thì biết đó chính là anh, nơi cuối cùng em đến
Em cũng từng bước từng bước, giản giản đơn đơn đi theo anh.
Không còn cô đơn lẻ loi nữa, không còn phải đuổi hình bắt bóng nữa
Em muốn bình yên ở bên anh năm này sang năm khác
Mãi cho đến khi biến thành một bài hát cũ, biến thành truyền thuyết
Không yêu ai ngoài anh, trái tim này mặc định chỉ có bóng hình anh.
Không yêu ai ngoài anh, hạnh phúc là em yêu anh
Sau đó cảm nhận được anh cũng yêu em.
Lúc đó cô rất nhiệt tình hát bài này tặng anh, giống như một lời tỏ tình nồng nàn nhất, làm món quà tặng anh nhân kỉ niệm hai năm ngày cưới.
Cô hát không đúng nhạc, lại hát toàn giọng gió, Hứa Ngạn Thâm cảm thấy rất mất mặt, anh úp mặt vào tay, giả vờ không quen biết cô.
Thật ra, vai anh rung lên không ngừng, ngực cũng phập phồng, khóe môi không thể nén được tiếng cười khùng khục.
Lúc đó, họ rất hạnh phúc.
Cô còn nhớ, bài hát hôm đó là…
“Cô ấy hát bài Không yêu ai ngoài anh, giọng rất vui vẻ, rất vui vẻ, khiến tôi ngẩng đầu lên, không nén được chăm chú nhìn cô ấy…”
“Giọng cô ấy rất hay giống như một ngôi sao nào đó.” Cậu đang giúp cô kể tiếp câu chuyện của mình.
Trong tai nghe, một giọng cười nhẹ vọng đến, “Nhưng cô ấy hát không đúng nhạc, mọi người đều giương mắt há miệng nhìn.” Lúc đó, “giọng hát ma quái” ấy làm cậu giật mình đánh rơi nhạc cụ xuống đất.
Cô sững sờ.
Cô là thế, giọng nói thì vô cùng dễ nghe nhưng chỉ cần cất tiếng hát là đám bạn vội vàng ôm đầu bịt tai ngay.
“Sau đó thì sao? Cậu thích cô ấy, hai người cùng tiến tới với nhau?” Cô bắt đầu bất an. Hy vọng chỉ là sự trùng hợp.
Những chuyện này quá trùng hợp, nghe rất quen thuộc, trong ký ức mơ hồ…chàng trai hát ở quán bar đó hình như rất giống “Ảnh”.
Khả năng nhận diện người của cô rất kém, kém đến nỗi người bên cạnh chỉ còn biết lắc đầu ngao ngán.
“Hôm nay, đề tài mà chúng tôi muốn thảo luận là tình một đêm.” Cô bắt đấu thấy hối hận vì mình đã viết xong kịch bản này từ rất lâu trước đó.
“Đi đâu là thích hợp nhất để tìm thấy tình một đêm? Quán bar, diễn đàn hay các buổi offline. Rất nhiều người nói, tìm tình một đêm