Tác giả: Đản Đản
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1342603
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.
trai tướng mạo thật thà quay đầu lại, nhìn rõ là cô, rất ngạc nhiên, “Sao chị lại ở đây?”
Là cậu ấy thật! Trời ạ!
Cô cảm thấy rất muốn cười, nhưng nghĩ cũng phải, nếu cậu không cải trang thế này, sao có thể tự do tự tại ngồi trong quán bar xem bóng đá.
“Tôi phục cậu thật đấy!” Cô cười ha ha.
Cậu bây giờ cải trang giống hệt một đại trạch nam, chẳng có vẻ gì là một thanh niên hai mươi hai tuổi!
Vốn định đợi công việc ổn định một chút chắc chắn sẽ hẹn cậu ra để cảm ơn, nhưng bây giờ chọn ngày gặp không bằng tình cờ gặp.
“Thật trùng hợp.” Cậu có chút ngại ngùng.
Cậu giơ tay ra định gỡ cặp kính dày cộm trên mắt xuống.
“Đừng đừng đừng, cậu như thế này rất tốt! Tôi không muốn chút nữa quán bar thành nơi họp fan club đâu.” Cô niềm nở trêu đùa.
Cậu thu tay lại, nói đùa, “Chị không phiền gì là được rồi.” Cậu cười, sau cặp kính dày cộm, không nhìn thấy đôi mắt một mí mê hoặc của cậu, nhưng có thể nhìn thấy gương mặt cậu bỗng chốc trở nên rất hiền hoà.
Thật ra, ở khoảng cách gần nhìn bộ dạng chất phác này của cậu có chút gì đó ngơ ngơ rất đáng yêu.
“Cậu ấy nhìn ngố như vậy mà cô cũng nhận ra à?” Anh chàng bartender nghi hoặc.
“Tôi cũng suýt chút nữa không dám bước tới nhận người quen.” Cô cười vui vẻ.
Không biết vì sao, mỗi lần gặp cậu, tâm trạng cô lại trở nên phấn chấn.
“Đây là anh Mạc, bạn cũ ở quán bar lúc trước, là người dân tộc Mãn ở Bắc Kinh, là hoàng thân quốc thích trước đây đấy.” Cậu giới thiệu bạn mình với cô.
Mạc có quả đầu bóng lưỡng, chừng khoảng ba mươi mấy tuổi, để râu dê, vừa nhìn đã biết tính cách năng động, là người dễ tiếp xúc.
“Chào anh, tôi là bạn của Cảnh, Thẩm Chức Tâm.” Cô cũng niềm nở.
“Thẩm Chức Tâm?” Lão Mạc gào lên, cố ý trêu chọc, “Là người dẫn chương trình của tiết mục ‘Chức Tâm’ mà có người ngày nào cũng phải nghe đây sao?!”
Mặt Cảnh ửng hồng vì ngượng, giả vờ ho mấy tiếng.
Cậu cũng không biết vì sao mình lại xúc động như thế, câu chuyện cậu kể trong tiết mục hôm đó may mà cô không hề nhắc đến, cũng coi như chưa từng nghe.
Tính tình của Chức Tâm có chút giống với tinh thần AQ.
“Hi hi, không ngờ anh cũng là thính giả của tôi!” Thái độ cô rất tự nhiên, không có chút ngại ngùng nào, cô nói với lão Mạc, “Nhưng bây giờ tôi không còn làm người dẫn chương trình nữa, tôi đang làm phóng viên tập sự.” Thu hoạch lớn nhất mà cô có được từ năm tháng đó chính là sự điềm tĩnh.
Điềm tĩnh đối diện với tất cả, bao gồm cả mối quan hệ nam nữ không nên tồn tại.
“Phóng viên…” Lão Mạc kêu lên thất thanh, “Chẳng trách dạo này có người rất chăm đến tìm tôi!”
Cậu không biện giải gì, chỉ cười nhắc nhở cô: “Chức Tâm, chị nên mời anh Mạc đây uống rượu, chuốc say anh ta, anh ta sẽ cung cấp rất nhiều manh mối cho chị đấy.” Manh mối tin tức không phải chỉ đi dọc đường là có thể tìm ra.
Cô nhướng mày, không hiểu lắm.
Lời của cậu khiến lão Mạc đắc ý, lão Mạc đưa tay lên che miệng kề sát vào tai cô, “Nhìn thấy những người kia rồi chứ? Họ đều đến đây để cá độ đấy!”
Không nhìn ra! Cô ngồi ở đây rất lâu rồi, cũng không thấy có nhà cái đến thu tiền, cô rất lấy làm kỳ lạ.
“Đều đặt tiền bên trong trước rồi!” Lão Mạc chỉ chỉ vào căn phòng VIP, “Còn nữa, nếu vay tiền có thể được miễn lợi tức từ ba đến năm ngày.”
Cô trợn tròn mắt.
Cô tưởng cá độ bóng đá chỉ có hai cách, hoặc qua điện thoại hoặc qua mạng internet.
“Hôm qua lúc tôi đến đây, cũng có đặt một chút, chị muốn đặt không? Tôi dẫn chị đi!” Nhìn thấy tâm tư của cô, Cảnh chủ động hỏi.
Quả nhiên, cô gật đầu cái rụp.
“Này, tôi không biết gì đâu đấy!” Lão Mạc vội vàng giả điếc.
“Chị ấy chỉ là có hứng thú với những thứ mới lạ thôi mà.” Tuy là bạn cũ, nhưng cậu vẫn nói đỡ cho cô.
Nói xong, cậu nắm chặt tay cô, dẫn cô từ từ len qua đám đông đi về hướng căn phòng VIP.
Tim cô đập rất mạnh.
Cảm thấy có một sự kích thích hưng phấn kỳ lạ, nhưng gan thỏ đế bẩm sinh lại cảm thấy sợ hãi, may mà, cậu luôn nắm tay cô, truyền cho cô sức mạnh.
Anh gõ cửa phòng VIP.
“Ai?” Đối phương cẩn trọng hỏi.
Không còn cách nào khác, hiện nay cảnh sát càn quét tệ nạn rất gắt gao. Sau khi đối chiếu vài câu ám hiệu, đối phương mở hé cửa.
Anh dẫn cô len vào.
“Xin chào, tôi và bạn muốn hùn vốn đặt cược.” Cặp mắt kiếng dày cộm, mang lại lợi thế cho cậu, vừa nhìn đã giống người rất thật thà chất phác, rất dễ bị lừa.
Đối phương hơi yên tâm, “Biết luật của chúng tôi rồi chứ, đặt ít nhất năm nghìn tệ một lần.”
“Hôm qua tôi có đến, cũng thắng được một chút.” Cậu cười thật thà.
“Thế hôm nay cậu cá đội nào…” Có chút ấn tượng rồi, đối phương buông lỏng cảnh giác.
“Hôm nay, tôi muốn đặt lớn một chút, nhưng tôi và bạn trong người không có nhiều tiền…”
Cậu với đối phương trao đổi về cách vay tiền, cô vừa chăm chú nghe vừa quan sát xung quanh.
Trong căn phòng này, khói thuốc mù mịt, không khí oi nồng, chỉ có hai chiếc laptop đơn giản, một gã khác đang mở máy tính, tay kẹp thuốc lá, rung đùi, chắc là đang đặt cược.
Cô muốn tiến gần hơn một chút nhưng tay bị Cảnh nắm rất chặt.