XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mảnh Vá Trái Tim

Mảnh Vá Trái Tim

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1342598

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2598 lượt.

ô làm đại sứ hình ảnh, lập nên hội những người có nhóm máu gấu trúc hùng mạnh.” Ánh mắt anh thâm trầm. “Nếu có ngày đó, dù sự cố gì xảy ra, tất cả mọi người đều có thể tiếp tục sống khoẻ mạnh!”
* * *
Ngày đầu tiên cô đi làm, ở bên ngoài chạy một vòng cũng chẳng thu hoạch được gì.
Ngày thứ hai đi làm, gặp phải thời tiết bất thường, mưa to tầm tã, cô che dù đi trong mưa suốt một ngày, quần, giày đều ướt như chuột lột, nhưng cô vẫn không bỏ cuộc, cuối cùng phát hiện ra đầu mối của tin tức.
Cô phấn khởi ngồi dưới mái hiên một cửa hàng, mưa từng giọt từng giọt lăn xuống chiếc cằm thon thả của cô, cô không kịp lau đi, háo hức cầm bút, viết tin với cả lòng nhiệt thành.
Nhưng, kết quả cuối cùng là bài của cô vứt lăn lóc trong thùng rác của phó tổng biên tập.
“Chúng tôi đòi hỏi đã tốt rồi còn phải tốt hơn, loại bản thảo câu cú lung tung thế này, xin đừng làm mất thời gian của tôi nữa.” Phó tổng biên tập mặt lạnh tanh đến nhìn cũng không thèm nhìn cô.
Câu cú lung tung? Lúc học ở trường, cô từng mấy lần đạt giải xuất sắc trong các cuộc thi viết văn.
Ở công ty mới, nhân viên mới luôn bị chèn ép.
Huống hồ gì lại là người chẳng có chút vốn liếng nào mà đòi vượt “long môn” như cô.
Cô không đấu tranh, không phản kháng.
Bởi vì những vấp váp này có là gì, chỉ cần cô tiếp tục cố gắng, thái độ làm việc chăm chỉ, cẩn thận, sẽ có một ngày gây ấn tượng với phó tổng biên tập.
Cô có lòng tin mình sẽ vượt qua tất cả.
Nhưng có người không chịu được.
Người luôn chú ý đến cô, ánh mắt không cách nào rời khỏi cô cuối cùng không kìm lòng được, bước ra khỏi văn phòng của mình, vừa bước xuống khu vực làm việc dưới lầu, đã lên tiếng với phó tổng biên tập. “Chị Ưu, đầu mối tin tức trọng điểm đang đợi viết bài, chị phân cho Chức Tâm đi.”
Ánh mắt của mọi người đều quay sang nhìn.
Trong công việc, lão đại luôn cho mọi người rất nhiều không gian, anh chỉ quan tâm đến kết quả, rất ít đi hỏi chi tiết, càng không bao giờ nhúng tay vào việc phân công công việc của cấp dưới.
“Chức Tâm, cô lại đây.” Anh vẫy tay về phía cô đang ngồi trước màn hình máy vi tính gõ chữ giùm một đồng nghiệp khác.
Ánh mắt của đồng nghiệp đều không khách khí chĩa thẳng vào cô.
Dắt cô đến trước mặt phó tổng biên tập, anh nói thế này, “Chị Ưu, hãy cho người mới một cơ hội.” Nếu anh không lên tiếng, ít nhất trong thời gian một đến hai tháng, Chức Tâm chỉ có mỗi việc là chạy việc vặt, gõ chữ, nhận điện thoại, hoặc thu thập tài liệu cho các đồng nghiệp khác, và cứ phải chịu nỗi ấm ức như thế.
Anh bảo vệ cô, sợ cô bị ức hiếp nhưng quên rằng, chính mình cũng từng là một người mới vấp lên ngã xuống không biết bao nhiêu lần mới có được ngày hôm nay.
“Được thôi.” Phó tổng biên tập ngoài bốn mươi là một phụ nữ, có ánh mắt vô cùng nghiêm khắc.
Bà thong thả điềm đạm rút chuyên đề đang chờ chọn người viết bài ra. “Ông chủ đã lên tiếng rồi, Chức Tâm, cái này giao cho cô. Tự do phát huy, ba ngày sau nộp cho tôi xem.”
Từ Nhân Thư thở phào, “Cảm ơn chị Ưu! Chức Tâm cố lên.” Anh quay đầu lại, không bận tâm tới ánh mắt kỳ quái của các đồng nghiệp, dịu dàng cổ vũ cô.
“Cám ơn.” Cô không cách nào vui được.
Cô cúi đầu, mở tài liệu ra xem, bên trong chỉ có bốn chữ: Câu lạc bộ đêm.
Câu lạc bộ đêm khiến cô lập tức liên tưởng đến cá độ bóng đá vì dạo này đang truyền hình trực tiếp mấy trận cuối cùng của World Cup.
Cô không có thói quen xem bóng đá, ngồi một góc trong quán bar huyên náo tiếng người, nhìn giây phút ghi bàn, mọi người chẳng ai quen ai cũng có thể cùng hò hết, cùng nhảy múa, cùng nhau uống hết nửa két bia ướp lạnh.
Cuộc đời, thật ra có rất nhiều chỗ vui vẻ, chỉ là còn phải xem bạn có biết cách sống hay không mà thôi.
Cô cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt này nhưng vì đề tài thời thượng này đã được viết quá nhiều quá rộng, cô cảm thấy không còn nhiều thứ để có thể thu hút người khác nữa.
Lặng lẽ uống chai bia ướp lạnh, cô chuẩn bị bỏ ra một đêm, dùng mắt để quan sát, dùng trái tim để nghĩ đề tài.
Ánh sáng trong quán bar quá mờ mịt, trong tiếng reo hò có quá nhiều người kích động thái quá, chỉ có một chàng trai mắt đeo kính dày cộm, ăn vận quê mùa đến lạc lõng ngồi ở quầy rượu, cũng vừa lặng lẽ uống bia ướp lạnh vừa xem bóng đá, vừa trò chuyện câu được câu mất với một bartender đầu nhẵn bóng đứng sau quầy rượu.
Cô sở dĩ chú ý đến cậu là vì thấy cậu hơi quen quen.
Nếu cô và anh chàng đó không phải là bạn, mà chỉ là một fan hâm mộ bóng đá, cô sẽ rất dễ dàng bỏ qua một chàng trai ăn mặc hết sức bình thường này, vì dù sao cũng chỉ là có mắt tai mũi miệng nhiêu đó, thế giới này người có gương mặt giống nhau nhiều vô kể.
Nhưng đằng sau dáng vẻ chất phác thật thà, chán ngắt đó lại là một phong thái rất thu hút.
Lúc này cậu giống như một hạt bụi rất dễ bị người khác bỏ qua.
Cô không dám chắc chắn, rút di động của mình ra, gọi vào số máy cá nhân của Cảnh.
Phía bên kia, chàng trai tướng mạo thật thà đó cũng móc điện thoại trong túi ra.
“Cảnh!” Cô đi tới, phấn khích gọi tên cậu.
Chàng