Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342223

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2223 lượt.

rình, anh đều nhắm mắt, còn cô, lúc mới đầu còn mở to mắt, rồi từ từ, cô cũng nhắm mắt lại.
Không nên có cảm giác gì, không thể có cảm giác, nhưng không biết vì sao, nụ hôn nóng bỏng của anh khiến chân cô run rẩy, như sắp mềm nhũn ra.
Nụ hôn ấy kéo dài đến mấy phút, anh mới thở gấp, từ từ lùi ra.
Anh có cảm giác, không phải chỉ là hôn không khí.
Chỉ cần trong tim có cảm giác thì lúc hôn nghĩ tới môi cô, răng cô, lưỡi cô, thế thì hơi ấm đôi môi sẽ tồn tại thực sự.
Anh biết, đây là cảm giác tồn tại sinh ra từ ảo giác trong lòng, nhưng anh không màng quan tâm.
Diệu Diệu đờ đẫn sờ môi mình.
Cô muốn ôm anh, rất muốn rất muốn.
Cô muốn hôn trả lại anh, rất muốn rất muốn.
Cô rất muốn… thuận theo những gì anh muốn.
Không phải chỉ mới thích anh một chút thôi sao? Tại sao lúc anh hôn cô, cảm giác đó lại mạnh mẽ tới mức tim cũng run rẩy?
Tiến độ tình yêu của họ thật là quá nhanh, quá nhanh.
“Xin lỗi…”, bỗng cô cúi gầm mặt, buồn bã nói.
Cô là một người bạn gái không đủ tiêu chuẩn, những điều mà cô gái khác có thể cho anh thì cô vẫn không làm được. Cô bắt đầu có một ham muốn mãnh liệt hơn cả lúc học cách cảm nhận thức ăn lúc đầu, chí ít là cô có thể cho anh một nụ hôn thực sự.
Thấy vẻ mặt cô, anh đã biết cô không vui điều gì, lại nhớ đến vấn đề mà tối qua còn chưa kịp thảo luận, thế là vẻ mặt anh tỏ ra ngượng nghịu, hỏi cô, “Khụ… tối qua em nói…”
Bạn trai nói thế nên cô ngước lên nhìn anh vẻ thắc mắc.
Tối qua cô nói quá nhiều, không biết bây giờ anh muốn nhắc vấn đề nào. Ở một mặt nào đó, cô đã là bạn gái không đạt chuẩn, đành bù đắp bằng cách chu đáo, ngoan ngoãn.
“Em nói, không cần trực tiếp… dùng hai tay… cũng được?” Thực ra anh không hề muốn nói đến chuyện này chút nào.
Mối quan hệ nào đó của nam nữ chắc là sẽ tự nhiên mà nảy sinh, lấy ra để nói thì thật ngượng quá!
Nhưng mà tình hình của họ lại quá đặc biệt, những vấn đề này đều phải đối mặt!
Ngay cả phần cổ của cô cũng bắt đầu đỏ bừng.
Và cả cảm giác lúng túng nặng nề.
Nhớ lại những lời linh tinh của mẹ trước kia, rồi liên tưởng tới tình hình hiện nay…
Một màn xxx trần trụi.
“Chắc là… đúng…”, cô cúi đầu, xấu hổ muốn chết.
Sao cô lại vô duyên vô cớ nhớ đến cảnh anh thoát y hôm đó, hơn nữa lại cảm thấy… thật là ngon lành!
“Nói thực anh chưa từng làm chuyện đó, anh cũng không biết phải bắt đầu thế nào”, dù ngượng nghịu thì anh cũng đành nói thật nỗi khó khăn của mình.
Cô ngẫm nghĩ, cũng đoán ra.
Cô cũng chẳng thể tưởng tượng nổi, một người đàn ông bình thường lạnh lùng như thế, lại một mình trải qua “lễ lao động”.
Hơn nữa…
“Người ta thường nói… lần đầu tiên của đàn ông… không dâng hiến cho tay… tay trái, thì cũng là tay phải… Em nghĩ chắc là rất dễ thôi…” Rất khó nhọc, cô mới nói ra được như tự an ủi.
Trước kia cô cũng nghi ngại như vậy, mới nghĩ là đồng tử tinh nhất định phải cần nam nữ xxx mới được.
Nếu không thì đàn ông thật sự có quá nhiều “cơ hội” mất đi lần đầu mà.
Cô vừa nói xong, sắc mặt anh vụt thay đổi.
Xanh, rồi trắng, cảm giác như cách nói của cô thật tục tĩu, khiến người ta khó chịu.
“Chắc anh không… hoặc là…”, Diệu Diệu mở to mắt, “Di… di…” Còn một chữ mà cô không nói được.
Di tinh.
Đây là hiện tượng rất bình thường do chính mình tạo ra mà sách giáo khoa nói.
Cô chỉ mới nói tới chữ “di” mà mặt anh đã ngượng tới độ tái xanh, “Chúng ta có thể đừng nói đến chủ đề này không?”
Quay lưng đi, phớt lờ cô.
Dù sao anh đã hối hận khi nhắc tới chuyện này.
“Bạch Lập Nhân, anh đừng làm em sợ, anh có ổn không?”, nếu “không ổn” thì anh cũng trong sáng tới mức đáng sợ rồi!
Quả nhiên người kỳ cục thật là vô địch, ngay cả “mộng xuân” cũng bị đạo đức khống chế?
Anh quay lại, nheo mắt cảnh cáo.
Không dâng hiến lần đầu cho tay phải hay tay trái, hoặc cho tấm drap giường, như thế là rất bất bình thường à? Một trăm người có một trăm cách sống, thế này đã bị xem là khác biệt?
Lại còn hỏi anh rốt cuộc có ổn không? Khốn kiếp, anh bị sỉ nhục!
Bị anh trừng mắt hung dữ, cô lúng túng, lí nhí nói, “Đừng thế mà, người ta cũng chỉ suy đoán theo lệ thường thôi.”
Suy đoán theo lệ thường? Nên lệ thường là, đáng đời anh bị xem là trai bất lực?
Mới sáng sớm, mới thấy hạnh phúc dâng lên, anh đã bị cô chọc cho tức chết, không chịu nổi, anh quát, “Anh rất bình thường, mỗi sáng đều ‘chào cờ’!!!”
“Chào cờ”?
Diệu Diệu mất tới nửa phút mới hiểu ra “thuật ngữ chuyên ngành” đó, nhưng cô lại theo bản năng ngước lên nhìn mặt anh, rồi cúi xuống nhìn bộ phận chính giữa của anh.
Á, quả nhiên là…
Anh kịp thời che chỗ kín đáo lại, tức điên, “Liệu Diệu Trăn, nhìn chỗ khác ngay!”
Mới sáng sớm mở mắt dậy đã thấy cô nằm trên đùi mình, làm sao mà không phản ứng được?
Nhưng cảm giác bị vạch trần này khiến anh quá mức xấu hổ, phẫn nộ.
Bị anh quát tháo như một kẻ háo sắc, Diệu Diệu đỏ bừng mặt. Ban nãy chắc chắn cô vẫn chưa tỉnh ngủ, nên mới nghĩ tới phần bụng hoàn hảo, chắc nịch nhưng không quá cơ bắp của anh, và cả dưới bụng…
Không được nghĩ nữa!