Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342221

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2221 lượt.

Cây bút trên bàn, theo giọng nói của cô, lăn qua lăn lại trước mặt anh.
Anh đờ người.
“Em phát hiện ra chỉ cần em gắng sức tập trung tinh thần, nhìn chằm chằm một đồ vật nào đó thì nó sẽ di chuyển theo suy nghĩ của em!”, phát hiện mới này khiến cô quá hưng phấn.
Mẹ nói đúng, mắt trái của cô quả nhiên là vô địch.
Thực ra ban đầu học được ngay cách hút đồ ăn, có lẽ cũng là công lao của mắt trái.
“Bạch Lập Nhân, anh nhìn xem, em còn biết mở máy tính của anh nữa”, cô kêu lên.
Mấy giây sau, laptop trên bàn làm việc của anh đúng là vẳng đến tiếng mở máy “tít tít”.
“Nói đi nói đi, mật mã máy tính của anh là gì?”, cô hưng phấn hỏi.
Cô tìm thấy trò chơi mới, cô phải thử xem có thể dựa vào ý chí của mình, giải khóa từng ổ đĩa một hay không.
Mấy hôm nay anh quá vất vả, không chỉ phải làm thêm đến khuya, mà còn phải đích thân quản lý hóa đơn chứng từ, còn cô thì chỉ có cách trơ mắt nhìn.
Nếu năng lực thần thánh của mắt trái cô có thể luyện thành, có lẽ sẽ không cần phải làm kẻ vô dụng nữa.
“Không cần!”, anh từ chối theo phản xạ.
“Hừ, anh tưởng em không biết hả, anh vẫn có thói quen lấy ngày sinh làm mật mã chứ gì?”
Phớt lờ anh, cô bắt đầu gắng hết sức giải mã.
Mãi sau cũng không thấy tiếng hoan hô vui vẻ của cô, Bạch Lập Nhân biết cô nàng này chắc chắn vẫn đang luyện “Hàm Mô công”[1'>, nén lại đủ khí, nỗ lực phấn đấu.
[1'> Hàm mô công: Còn có tên gọi khác là Cáp mô công. “Cáp mô” trong tiếng Hán có nghĩa là con cóc. Là môn võ độc môn của Tây Độc Âu Dương được nhắc đến trong các tác phẩm Xạ điêu anh hùng truyện và Thần điêu đại hiệp của nhà văn Kim Dung.
“Mắt em có mỏi không?”, anh bực tức hỏi, lo cô sẽ quáng gà mất.
Vuốt ve lá cây, không cho cô nghịch máy tính của anh nữa.
Nhưng mới chạm vào, anh đứng phắt dậy ngay, sửng sốt, nổi trận lôi đình, “Ai tưới cây vậy?”
Đất trong chậu cây sũng ra như bị nước lũ cuốn qua, lá cây anh chạm tay vào càng ướt đẫm.
Kỳ hoa thủy tiên nở đã qua, năm sau còn đâm chồi hay không còn phải chăm sóc tỉ mỉ, mà nếu lúc này tưới nước quá nhiều thì có thể sẽ làm úng hoa.
Không ai biết mùa xuân năm sau Diệu Diệu có thể rời khỏi chậu thủy tiên này không, nên anh không dám mạo hiểm chút nào, cho dù có lúc vẩy nước vào để đùa nghịch cô, anh cũng rất kiềm chế.
Bị anh vạch lá cây ra xem, làn sương lẩn khuất bên trong quả nhiên đã ướt đẫm.
“Bạch Lập Nhân, em không sao mà…”, Diệu Diệu vội an ủi anh, không muốn nói nhiều.
Khóe mắt anh liếc thấy một thứ gì đó màu vàng ở dưới đáy chậu cây.
Nhấc chậu cây lên, kéo thứ đó ra, anh mới nhìn đã cau mày hỏi, “Đây là gì?”
Là một tờ giấy màu vàng, bên trên vẽ những chữ nguệch ngoạc, rất giống lá bùa mà anh uống.
Nhưng anh chắc chắn những chữ trên tấm bùa này rất khác.
Diệu Diệu thở dài, trả lời, “Dùng để trừ tà.” Xem ra trong công ty này, có người rất quan tâm anh.
Trừ tà? Trừ tà?
Sắc mặt anh vụt thay đổi, “Là ai?” Là ai đang muốn cô chết?
Diệu Diệu nín lặng.
Không kịp nghe câu trả lời, anh đã tái xanh mặt mày, xé tan nát lá bùa, mở toang cửa văn phòng gầm lên, “Ai vào phòng tôi? Ai đụng đến chậu thủy tiên của tôi?”
Các đồng nghiệp đều dồn ánh mắt vào anh.
Bà bác lao công sắc mặt tái mét, lúng túng, luống cuống, định bỏ chạy.
“Bác… có phải bác không?”, anh chỉ vào bác ta, tức giận, không nghe giải thích, “Đến ngay phòng Tài vụ kết toán tiền lương, ngày mai bác không cần tới nữa!”
Chắc là bác ta rồi! Chẳng trách Diệu Diệu thở dài, bác Trương là công nhân thất nghiệp, gia đình rất nghèo, rất cần công việc này, nhưng bình thường lại không cần mẫn lắm, trong văn phòng dọn dẹp cũng khá qua loa.
Nếu bác ta tiếp tục giữ sự lười biếng đó thì thôi, anh đành mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng bác ta không nên “cần mẫn” chọc tức anh!
Anh bị ma ám nhưng anh vui, liên quan khỉ gì tới đám nhiều chuyện các người!
“Ông chủ…”, bác lao công bỗng sợ tới môi tái mét, run lẩy bẩy không ngừng nhìn về phía Đỗ San San.
Không chỉ là bác lao công mà những người khác cũng sợ khiếp vía!
Dù sao Bạch Lập Nhân tuy không dễ tính như Tiểu Vĩ, nhưng thường ngày khá kiềm chế, đối với nhân viên cũng hiếm khi nổi trận lôi đình như hôm nay.
“Lập Nhân, có đến nỗi phải giận dữ thế không?”, Đỗ San San vội đẩy anh vào trong văn phòng, đóng cửa lại, lựa lời khuyên nhủ, “Bác Trương làm chuyện gì sai thì để em nói bác ấy là được, đừng làm lớn chuyện!”
Anh đập mạnh bàn, giận dữ, “Bình thường tùy bác ta muốn gì cũng được, nhưng không được đụng đến chậu cây này!” Bọn họ không có mắt sao? Mỗi ngày anh đều ôm chậu cây nâng niu như báu vật, chưa từng để ai đụng vào, thậm chí nhìn nhiều cũng không được.
Hôm nay lại dám tưới nước ướt sũng chậu cây của anh, còn dùng bùa trừ tà gì nữa chứ!
Lỡ làm bị thương bạn gái anh thì sao? Lỡ, cô đã bị thương thì làm sao???
Anh gọi điện thoại nội bộ cho phòng Tài vụ, “Ban nãy đã nghe lời tôi nói chưa? Bảo bác ta biến ngay! Đừng để tôi nói lần hai!”
Nhưng điện thoại lại vô duyên vô cớ cúp ngang.
Anh trừng mắt nhìn, không dám tin rằng phòng Tài vụ


Duck hunt