pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mắt Trái

Mắt Trái

Tác giả: Đản Đản

Ngày cập nhật: 03:01 22/12/2015

Lượt xem: 1342217

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2217 lượt.

>Bây giờ họ là người yêu rồi, tương lai anh cũng có thể không che giấu những gì riêng tư nữa, càng nghĩ cô càng thấy rối loạn, sắp thừa máu não tới nơi.
Cô cũng là “gái hư giả tạo” mà, lại thêm một anh bạn trai trong sáng, thật khó xử.
Trong trạng thái máu dồn lên não, cô không nghĩ ngợi gì mà nói ra ba chữ, “Em giúp anh!” Cô phải có trách nhiệm với cuộc đời bạn trai, nên phải nhanh chóng tỉnh lại, nếu đồng tử tinh đều quan trọng với cả hai thì cô cũng không thể ngồi yên nhìn một mình anh cố gắng một mình anh vật vã được.
Họ phải cùng chung hoạn nạn mới đúng.
Anh ngẩng phắt lên!
Cô giúp anh???
Hít một hơi, anh nghĩ đến ngay, phụ nữ giúp đàn ông có rất nhiều cách…
Cô… thoáng quá!
Nhưng nghĩ kỹ thì kinh nghiệm về mặt này của cô phong phú hơn anh nhiều, đối với cô mà nói thì.. chắc không phải là chuyện khó nhỉ?
“Được thôi”, anh miễn cưỡng nhận lời.
Nghe anh nói, cô hứng chí. “Anh thích xem phim A loại nào? Có tình tiết, hay chỉ thuần là AV? Hoặc là anh có thích nữ chính phim cấp ba nào không?”, thông tin về mặt này rất quan trọng, như thế cô mới có thể tìm được cách làm anh “sôi sục”.
Phim A? AV? Nữ chính phim cấp ba?
Lông mày anh giật giật, anh biết ngay là cô nàng này làm sao tốt bụng được!
Hơn nữa, cô bây giờ làm sao có thể “chạm” vào anh?
Mới bắt đầu mà anh đã thấy thoắt cái lên thiên đường, thoắt cái xuống địa ngục rồi.
Cả buổi sáng, Bạch Lập Nhân cứ lúc thì ngẩn ngơ, lúc lại thảng thốt.
***
Thời gian hợp tác các chủ quản vào sáng thứ Hai, khi các quản lý báo cáo tình hình kinh doanh ở các khu vực, anh chỉ nghĩ đến cô nàng kia ở một mình trong văn phòng, liệu có cô đơn không? Nhớ đến gương mặt cô khi chăm chỉ học hành, có lúc mệt đến nỗi ngáp dài, nhớ đến cô trong mọi tư thế trạng thái, là anh đã nở nụ cười rồi.
Sau đó, cứ nghĩ tới môn học kinh khủng “a”, “ôi”, “um” mỗi tối phải đối mặt là anh đã nhăn mặt.
Anh không hề biết là nụ cười vui vẻ lại mang chút phiền muộn ấy đã lọt vào mắt những người xung quanh từ lâu.
Và anh cũng không biết rằng sự bất bình thường gần đây của mình đã khiến rất nhiều đồng nghiệp chú ý.
Dù sao mỗi ngày anh đều cẩn thận bê một chậu hoa thủy tiên đi làm, một ngày thì là tình cờ, nhưng thường xuyên như thế thì không muốn chú ý cũng khó.
“Lập Nhân, dạo này gặp người đẹp nào à?”, lúc tan họp, Tiểu Vĩ chồm tới gần anh, đại diện cho tất cả đồng nghiệp có tinh thần tám chuyện, hỏi thăm anh.
Mấy ngày gần đây, tần suất khóe môi anh nhướng lên gần như bằng cả năm cộng lại, như thể đang lén lút hưởng thụ chuyện gì vui, dáng vẻ kỳ quặc đó mà không khiến ai hoài nghi cũng khó!
Đỗ San San lập tức dỏng tai nghe ngóng.
“Chẳng có chuyện gì đặc biệt”, anh nhún vai, từ chối thừa nhận.
“Bớt giả vờ giả vịt đi!”, Tiểu Vĩ cười mờ ám, “Nếu không gặp cô nào thì có cần đến chỗ tôi mượn tất cả ‘chân truyền’ về không?”
Ông anh này mở mang đầu óc hơi muộn, nhưng một khi mở mang là hơi bị lợi hại, loại phim nào cũng xem, nhìn vết thâm nhạt dưới mắt anh vì ngủ không đủ, lẽ nào là luyện công quá cần mẫn?
Thật tò mò, rốt cuộc là luyện tới cấp mấy rồi? Động tác độ khó cao đã học được đến đâu?
“Nói rồi, không có gì là không có gì”, anh chối.
Bạch Lập Nhân không phải kiểu đàn ông tự dưng đi kể chuyện riêng tư, muốn đào bới chuyện từ anh xem ra còn khó hơn lên trời.
“Khi nào thì dẫn người ấy của cậu đến cho mọi người làm quen?”, Tiểu Vĩ hỏi tới cùng.
“Không tiện đâu,”, sợ dọa chết bọn họ!
Ba chữ đó khiến Tiểu Vĩ nhướng mày.
“Không tiện cái gì, cậu dẫn bạn gái ra mắt, tụ tập một bữa, cũng phá giải một vài lời đồn không hay”, Tiểu Vĩ bẩm sinh thích ồn ào, anh ta cảm thấy dù có bất kỳ chuyện gì thì mọi người cùng nhau đi hát Karaoke là giải quyết được hết.
“Lời đồn?”, Bạch Lập Nhân cau mày.
“Mọi người đều đang đồn là gần đây cậu bị người âm theo, bị thứ gì đó không tốt ám đó!”, Tiểu Vĩ nghe như chuyện đùa giỡn, đồng thời hiện giờ anh ta cũng kể anh nghe như chuyện đùa, “Quãng trước cậu qua lại với một cô giáo đúng không? Nghe nói cô ta lại chính là chị họ của Tiểu Ngô phòng tin tức, Tiểu Ngô hỏi vì sao hai người đoạn tuyêt quan hệ, thì đối phương lại nói cậu có mắt âm dương, bên cạnh hình như có một con ma đi theo.”
Vừa nói dứt, Tiểu Vĩ đã cười ngặt nghẽo.
Chuyện này người nói vô ý, người nghe lại cố tình, lúc này cũng truyền đi nhanh chóng.
Gương mặt Bạch Lập Nhân cứng đờ.
Thành phố nhỏ đúng là thành phố nhỏ, chỗ nào cũng có người quen.
Anh làm như không nghe thấy, nhanh chóng thu dọn xong công văn, quay lưng bỏ đi.
Anh không chú ý thấy Đỗ San San luôn quan sát từng nét thay đổi dù nhỏ nhặt trên gương mặt anh.
Về lại văn phòng, anh mới bước vào đã nghe, “Bạch Lập Nhân! Bạch Lập Nhân!”
Bạn gái anh đang vui sướng gọi tên anh.
“Chuyện gì?”, anh lạnh nhạt hỏi.
Phụ nữ, không nên quá nuông chiều.
“Bạch Lập Nhân, anh nhìn cây bút trên bàn kìa…”, cô vui quá, muốn mau chóng chia sẻ với anh.
Bây giờ cô đã học được rất nhiều việc mà nghe nói chỉ có ma đạo hạnh cao thâm mới làm được.