Tác giả: Sa Gia Tiểu Bối
Ngày cập nhật: 04:16 22/12/2015
Lượt xem: 1341347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.
a một mảnh tối đen, có một ánh trăng nho nhỏ chậm rãi dâng lên, nhưng cũng không tạo ra vầng sáng bao nhiêu.
Đêm trên thảo nguyên có chút lạnh, nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch rất lớn, Ngải Đăng cởi bỏ áo khoác của mình đem khoác cho Tiêu Tiêu, tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau . Trên trời đêm phủ đầy sao, không có như trong thành thị bị ô nhiêm nên nhưng ngôi sao càng thêm sáng rực, rõ nét, phi thường sáng ngời. Ban ngày gió lớn nhưng đến ban đêm lại lắng gió đi không ít, có thể nói là chỉ có hơi lạnh quất vào mặt. Trên thảo nguyên không có chướng ngại vật, có thể thấy nước sông lẳng lặng chảy xuôi ở phía xa xa, ánh trăng in bóng ở dưới nước tựa như tranh vẽ. Tiêu Tiêu ngắm nhìn bốn phía, còn thấy được từng nhà bạt còn lóe ánh sáng hiu hắt, thảo nguyên ở trong bóng đêm tiếp tục thoải mái độc chiếm xung tất cả, ngang ngược tung hoành.
Không phải có bài hát hát như vậy sao:
Bóng đêm Thảo nguyên rất đẹp, khúc đàn du dương, tiếng sáo vang.
Gió đêm thổi nhẹ dưới ánh sao thiên hà, hợp thành một bầu trời đầy sao.
Bóng đêm Thảo nguyên thật xinh, Ánh trăng trên bầu trời thật rực rỡ.
Gió đêm nhẹ phẩy lục sắc mơ, dê bò như mây rơi biên thuỳ.
Bóng đêm Thảo nguyên thật đẹp; chưa hết rượu người đã say.
Gió đêm hát ca ngọt ngào a, nhìn ngắm ánh trắng không đành lòng về.
“Nơi này đẹp quá, so với ban đêm trên biển còn đẹp hơn” Tiêu Tiêu nhỏ giọng lẩm bẩm khen ngợi, ánh sao sáng dày đặc có vẻ như dương dương tự đắc, ở trên bầu trời trong vắt bao la phát ra, giống như thực, như ảo, xa xôi lại như thế trong suốt như thế, cũng giống như chỉ cần duỗi tay ra sẽ chạm đến lượng sao chói lọi này.
Phía sau Ngải Đăng cũng không trả lời, chính là đem Tiêu Tiêu hơi hơi ôm lấy, để cô ngồi ở trên đùi của mình, ban đêm hơi lạnh từ đất rất nhiều, sợ bị thương da thịt non mịn Tiêu Tiêu.
“Nếu có thể cả đời này cùng nhau xem sao như vậy thì tốt biết bao” Tiêu Tiêu hơi hơi nghiêng đầu nhìn vào đôi mắt xanh xinh đẹp đang chứa đựng bóng đêm của Ngải Đăng, thật tốt, người nam nhân này là thuộc về mình.
“Đúng vậy”
Ngải Đăng rốt cục lên tiếng, anh không phải là không khát vọng như vậy, từng nghe nói rằng con gái rất thích những cảnh thế này. Anh đến bây giờ mới chân chính cảm nhận được câu nói người Trung Quốc “Đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, từ nay về sau quân vương không tảo triều” . Đường Minh Hoàng chắc là rất yêu Dương quý phi, yêu đến nguyện ý vì nàng buông xuôi quốc sự, nguyện ý cùng nàng ngao du khắp chốn. Bất quá Đường Minh Hoàng dù yêu Dương quí phi đến như vậy, lại vẫn vì quốc gia của mình mà ban cái chết cho người con gái mình yêu, nhưng Ngải Đăng anh sẽ không, cho dù anh có vì hoàn cảnh bắt buộc, nhưng, anh cũng tình nguyện để bản thân mình chịu chết, không bao giờ hại người mình yêu.
“Ngải Đăng, có thể gặp được anh thật tốt” Tiêu Tiêu đưa tay ôm chặt Ngải Đăng, đầu dán tại lồng ngực của anh, nghe từng tiếng tim anh đập vững vàng , thầm nguyện cả cuộc đời này cứ như thế này sống đến già.
* * *
Lịch sử Mông Cổ “Na Ta Mu” đã tồn tại lâu nay . Theo những gì khắc tại trên vách đá Thành Cát Tư Hãn Thạch năm năm, Na Ta Mu lúc đầu là do nước Mông Cổ Hãn Vu thành lập, từ công nguyên 1206 năm, Thành Cát Tư Hãn được đề cử làm Mông Cổ Đại Hãn có khả năng kiểm duyệt đội quân của mình, giữ gìn vùng lãnh thổ, 7~8 hàng năm cử hành “Đại hốt lực cách thai” ( đại tụ hội ), đem các thủ lĩnh của các Bộ Lạc triệu tập cùng lại, để tạo lập tình đoàn kết cùng chào đón mùa thu hoạch, cử hành Na Đạt Mộ.
Thời điểm lúc ban đầu chỉ cử hành bắn tên, thi đấu hoặc thi cưỡi ngựa một loại hạng trận đấu, tới nay, thì bắn tên, ném phi tiêu, cưỡi ngựa kết hợp trận đấu cùng nhau, trở thành hình thức cố định, sau này người Mông Cổ liền lấy tên gọi tắt này ba hạng vận động thành ngày hội Na Ta Mu.
Tiêu Tiêu buổi sáng còn chưa kịp rời khỏi giường đã nghe thấy ở bên ngoài âm thanh hò reo ủng hộ, cô mặc quần áo mới vừa ra cửa đã bị cảnh trước mắt hù giật mình, lần đầu tiên biết được trên thảo nguyên thì ra có thể tụ tập nhiều người như vậy .
” Trán Cát, Trán Cát! !” Xa xa chạy tới một thân ảnh nho nhỏ, vừa chạy vừa kêu.
“Dạ Bố Trí cẩn thận một chút, chạy vội vả như vậy té bây giờ” Tiêu Tiêu giang hai cánh tay đón lấy Dạ Bố Trí, xoa xoa cái trán cậu bé, tiểu hài tử đúng là thích náo nhiệt, vì muốn xem trận đấu mà lấm tấm mồ hôi.
“Có cưỡi ngựa kìa, Trán Cát đi mau” Dạ Bố Trí kích động lôi kéo Tiêu Tiêu đi lên phía trước, muốn cho Tiêu Tiêu cũng biết một chút về quan cảnh náo nhiệt này đó.
“Dừng tay” Đột nhiên phát ra âm thanh cắt ngang sự phấn khích của Dạ Bố Trí, cầm trên tay bao bột mì pha sữa đưa cho Tiêu Tiêu, cô còn chưa ăn điểm tâm. Ở đây bữa sáng bình thường đều là phao cơm rang, Tiêu Tiêu ăn không quen loại thức ăn này, vì thế anh mỗi ngày đều đã phái người đi trong thành mua các loại bánh và sữa cho cô.
“Dạ Bố Trí ăn điểm tâm không?” Tiêu Tiêu cầm sữa đưa qua cho Dạ Bố Trí, trẻ con đang ở thời kỳ phát triển, uống sữa tươi là tốt nhất.
Thấy Ngải Đăng đứng phía trước, Dạ Bố