Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.
ói nghe não nề: “Giờ tôi có chút việc gấp, hôm khác nhé”
Cô nói xong cười tỏ vẻ có lỗi, không đợi cô phất tay, Ngạo đã chạy nhanh về phía trước.
---
Có vẻ lần này Thiệu Đình uống rất nhiều, lúc Cố An Ninh đến hắn đang nằm im trên salon, trên người chỉ mặc áo sơ mi trắng được là phẳng phiu, vắt tay lên trán, im ắng không động tĩnh nào.
Quản lý ở cửa ra vào nói nhỏ với cô: “Phòng cách âm rất tốt”
Hắn nói xong mập mờ nhìn cô, Cố An Ninh nghi hoặc nhìn hắn, chờ hắn đi xa rồi mới hiểu ý tứ, mặt nóng bừng lên. Hóa ra chuyện cuồng sắc của Thiệu Đình không phải lạ với bạn bè.
Cô đi qua, đẩy đẩy người đang nằm trên ghế: “Này”
Thiệu Đình thở rất khẽ, khắp người toàn mùi cồn, nằm đó không phản ứng gì. Cố An Ninh do dự rồi chọc chọc ngực hắn: “Thiệu Đình”
Thiệu Đình không mở mắt, giơ tay ôm cô vào lòng, tay còn lại bắt chính xác ngón tay vừa chọc của cô cho vào mồm: “Ngoan, đừng ồn, để anh ngủ”
Cố An Ninh không dám lộn xộn, đờ người áp vào lồng ngực rắn chắc, chờ hắn thở chậm lại mới rút ngón tay ra, người đàn ông này không là đồ biến thái thì cũng là quỷ lôi thôi, thật sự quá mất vệ sinh!
Cố An Ninh lặng lẽ lau vệt nước đọng trên mặt, ánh mắt dò xét người đàn ông đang ngủ.
Nếu bỏ qua hành vi biến thái ác liệt của hắn, vẻ ngoài này hẳn có thể làm cho đàn bà trầm mê, có điều nhân phẩm hắn lại không được coi là tốt.
Trong lòng cô thầm thở dài, có chút cảm thấy khó thở nhưng hoàn toàn không dám cử động vì nếu người đàn ông này bị đánh thức, khó đảm bảo hắn sẽ không giở thói vô lại cô ghét nhất ra.
Thời gian giống như kéo dài vô hạn, trong phòng im ắng, Cố An Ninh nhẹ nhàng ngẩng đầu lên, vừa vặn thấy được cảnh tượng huyên náo bên ngoài, tường thủy tinh này chắc là được thiết kết đặc biệt, bởi vì cô nhận ra người bên ngoài không hề chú ý đến chuyện diễn ra trong này.
Hắn rõ ràng uống nhiều như vậy, tâm tình hẳn là hỏng bét mới đúng, thế mà chẳng thấy giống người tâm trạng xấu cả.
“Sao mà cứ ngơ ra thế, đầu lưỡi không đáp lại anh?”
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên cắt đứt suy nghĩ của cô, Cố An Ninh vội vàng khéo léo đưa lưỡi qua lại dây dưa với hắn, kỹ thuật hôn của Thiệu Đình không biết có phải cao thủ hay không, cô chỉ biết mình càng lúc càng mơ màng, giống như không khí trong lồng ngực bị hắn hút sạch, vì hít thở không thông mà chết.
Thiệu Đình nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, miệng sung sướng cười: “Thoải mái? Từ nay về sau em sẽ thích chuyện này”
Cố An Ninh ngượng ngùng, cô đã cảm thấy được vật cứng nóng lên ở bụng, Thiệu Đình hóa sói thần tốc, đầu óc cô nhanh chóng chuyển sang chuyện khác: “…Sao lại uống nhiều rượu thế?”
Thiệu Đình trong mắt hiện rõ vẻ đắc ý, nhìn cô chăm chú một hồi, tay bên hông giữ càng chặt, giống như muốn đem cô nhẹ nhàng cọ cọ vào người mình: “Bảo bối quan tâm anh?”
Cố An Ninh do dự gật đầu, Thiệu Đình cũng không trả lời ngay, hồi lâu mới chậm rãi nhắm mắt lại: “Em đối xử có lệ với anh, em tưởng anh ngốc à?”
Cố An Ninh quẫn bách cắn môi dưới, Thiệu Đình bỗng nhiên nói tiếp: “Bất quá lần đầu An Ninh chủ động quan tâm, dù là giả anh cũng thấy vui vẻ”
Cố An Ninh trông vẻ chân thành của hắn thì hoang mang, nhìn đôi mắt thâm trầm của hắn lại thấy tim đập dồn dập.
“Thật ra anh rất hâm mộ em, ít nhất trong lòng em, bố em hoàn toàn là người tốt, nhiều người nói ông ấy không tốt như thế em vẫn có thể giữ được suy nghĩ của mình” – Thiệu Đình cười châm chọc, bỗng dưng Cố An Ninh thấy ảo giác, thấy vẻ mặt hắn thật đau thương.
Hắn lại nói tiếp: “Có bố, nhưng làm con mà lại biết bố mình thật chẳng ra gì, làm người hận không thể….”
Cánh tay bên hông cô siết chặt hơn, ánh mắt hung thần sát ác làm người ta chấn động. Cố An Ninh cảm thấy đau đớn, Thiệu Đình để ý vẻ mặt cô vội vàng buông tay: “Xin lỗi, để xoa cho em”
Cố An Ninh giả tạo nắm tay hắn: “Anh cãi nhau với bố?”
Thiệu Đình vô tình di di khóe môi, cân nhắc rồi rũ mắt xuống nhìn người con gái đang lo lắng trong vòng tay mình: “Đừng có dùng ánh mắt đồng tình như thế nhìn anh, anh chẳng thấy buồn tí nào, uống rượu chả liên quan đến ông ấy”
Hắn lại tỏ cái vẻ cao cao tại thượng, nỗi buồn nơi đáy mắt đã biến mất, đại khái người này không quen tỏ ra yếu đuối trước mặt người khác.
Cố An Ninh thức thời không hỏi thêm, nhân cách Thiệu Đình thiếu hụt như vậy, đại khái thật sự là do gia đình có vấn đề. Đáng tiếc cô chẳng thông cảm tí nào, nông dân bàn chuyện xưa với rắn, cô biết rõ ràng dù có thông cảm cũng chẳng thể thông cảm với một con rắn đang bò lên người mình.
---
Không ngờ Thiệu Đình tuy vậy nhưng vật bên dưới lại vẫn không an phận, ngẫu nhiên đỉnh chạm vào nơi mẫn cảm của Cố An Ninh. Cô thấy mùi nguy hiểm, vội vàng nói: “Chúng ta về đi, ở đây chẳng hay đâu”
Mắt Thiệu Đình dưới ánh đèn sáng rực, tay hắn túm lấy bàn tay nhỏ bé của cô: “An Ninh, làm một lần đi?”
Cố An Ninh biến sắc, giãy giụa muốn rút tay: “Không, không muốn”
Thiệu Đình sắc mặt bi