Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341505
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1505 lượt.
vẻ ranh mãnh, đôi môi hơi nhếch lên.
Cố An Ninh không dám lườm hắn, chỉ uống ngụm nước lọc để bình tĩnh lại, sau đó nghiêm túc trả lời: “Tại sao lại mất hứng, em đang rất thoải mái”
Thiệu Đình cười không nói, ra vẻ hiểu rõ.
Cố An Ninh trước giờ cũng không phải người lý trí, bị ánh mắt chăm chú của hắn soi đến đầu hàng: “Em chỉ ngạc nhiên là vì sao tự nhiên anh và bà ta lại thân thiện như thế, vì là người làm ăn cùng có lợi ích chung sao?”
Thiệu Đình không nói lời nào, vuốt ve tóc cô: “Em mua cho anh cái kia, chỉ cho anh dùng như thế nào đi?”
Còn dùng thế nào nữa, trà an thần thì pha nước rồi uống chứ sao?
Cố An Ninh chưa kịp nói gì thì Thiệu Đình đã nắm vai cô nhấc lên: “Bây giờ nghỉ trưa, công ty không có người, em theo giúp anh ngủ”
“…” – Hắn là trẻ lên ba à?
Thiệu Đình có thói quen ngủ trưa hàng ngày, trước kia Cố An Ninh đã biết, thỉnh thoảng hắn cũng sẽ gọi điện thoại “triệu tập” cô, nhưng Thiệu Đình cũng cố gắng khắc chế, đến giờ cũng không giở trò trên văn phòng.
Nhưng ai nói cho cô biết người này hôm nay làm sao đấy?
Cố An Ninh bị hắn hôn đến thất điên bát đảo, vội vàng vươn tay chống lên lồng ngực rắn chắc của hắn: “Không phải nói ngủ trưa à? Tẹo nữa là vào giờ làm rồi”
“Anh là ông chủ” – Hắn cắn vành tai cô, nghiêm trang nói, còn làm mấy hành vi không đứng đắn.
Cố An Ninh bị hắn trêu chọc không chịu được; hắn siết chặt cô, giữ chặt eo cô xoa xoa từ phía sau, nắm chặt cằm xoay đầu cô lại nhưng lại chỉ thở hổn hển bên tai cô. Thanh âm kia như có ma lực, dường như có thể cảm thấy được hắn có bao nhiêu tập trung.
Hắn giờ rất dịu dàng, không hề giống kẻ nhiều thủ đoạn như mọi khi.
Cố An Ninh không biết như thế nào, lúc kết thúc nằm trên giường nhìn trần nhà ngẩn người, hắn lại ôm cô đặt lên vai nụ hôn ướt át: “Người em thơm quá”
Cố An Ninh không trả lời, toàn thân đều mềm nhũn vô lực.
Thiệu Đình ôm chặt cô vào lòng, nhỏ giọng nói: “Anh thích thấy em quan tâm anh, cũng thích em vì anh lo lắng không yên, càng thích thời điểm ** trong mắt trong lòng em chỉ có anh” *Vâng, ** = xxx ah*
Cố An Ninh bị lời nói của hắn làm cho đỏ mặt, người đàn ông này lúc nào cũng thổ lộ thẳng thắn, làm cô muốn mắng cũng không mắng nổi.
Thiệu Đình nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt thâm sâu tràn ngập tình cảm: “An Ninh, em như bây giờ rất tuyệt, anh cam tâm tình nguyện tin những điều này là sự thật”
Cố An Ninh chăm chú nhìn hai mắt hắn, đột nhiên không biết nói gì, đưa tay kéo chăn cao hơn thắt lưng: “Em hơi mệt”
Thiệu Đình cũng không để ý chuyện cô trốn tránh, bọn họ bây giờ rất tốt, hắn sẽ không ép cô.
Cố An Ninh nằm trong lòng Thiệu Đình, đợi đến khi hắn ngủ rồi mới từ từ mở mắt ra; nội tâm cô giờ rất hỗn loạn, dường như cảm thấy được sắp có tai nạn gì đó xảy ra vậy.
Ngủ không được, dứt khoát dậy chơi điện thoại, nếu đi thì Thiệu Đình dậy không thấy đâu lại đi tìm cô thì phiền.
Thiệu Đình ngủ rất sâu, có lẽ do gần đây làm việc quá nhiều, Cố An Ninh lặng lẽ đẩy cánh tay của hắn ra, chống tay ngồi dậy. Khi lấy điện thoại cô làm rơi tập văn bản trên bàn, sợ hết hồn vội vã với ra giữ lại.
Thiệu Đình quả nhiên hơi nhăn mặt, sau đó dần dần giãn ra.
Cố An Ninh thở dài, xếp lại tập văn bản, ánh mắt vẫn còn hơi choáng váng…
---
Thiệu Đình làm việc và nghỉ ngơi rất đúng giờ, nửa tiếng sau tự tỉnh, không cần Cố An Ninh gọi dậy.
Hắn chống tay nhìn cô một lúc, thấy cô mải chơi không thèm nhìn mình thì đưa tay vân vê mũi cô nghịch ngợm. Cố An Ninh đang tập trung chơi thì bị hắn quấy rầy, mất mạng ngay, giận dỗi: “Hôm nay em chơi mãi mới đạt kỷ lục cao như thế đấy”
Thiệu Đình liếc qua, cầm lấy điện thoại của cô: “Để anh đạt kỷ lục mới cho em”
Cố An Ninh không nói gì, nghiêng đầu sang chỗ khác, bắt đầu mặc quần áo rồi lại bị người sau lưng kéo vào trong lòng. Cô ngẩng đầu nhìn hắn, nhẹ nhàng nói: “Như thế thì thành của anh rồi còn đâu”
“Em là của anh, anh thay em đạt kỷ lục cao nhất có gì không đúng, của anh chính là của em” – Thiệu Đình nói, ngón tay lướt rất nhanh trên màn hình, đầu dựa vào hõm cổ trắng muốt của cô.
Điều hòa rất mát, hai người vẫn dựa vào nhau nhưng có thể cảm thấy được nhiệt độ cơ thể càng lúc càng tăng. Thiệu Đình cứ như cái gì cũng là sở trường, loại trò chơi nhỏ nhặt này chẳng làm khó được hắn. Cố An Ninh nhìn tên mình một phát nhảy lên số 1 mà ai oán…một tí cảm giác thành tựu cũng không cảm nhận được.
Người đàn ông phía sau lưng lại rất có cảm giác thành tựu, một tay còn cầm điện thoại, một tay bóp chặt bờ vai cô, cúi xuống cắn mạnh má cô một cái: “Rất đơn giản”
Cố An Ninh quay đầu liếc hắn một cái, Thiệu Đình ý thức được mình nói sai: “À, thật ra cũng đòi hỏi chút kỹ thuật, từ nay về sau mỗi ngày anh sẽ giúp em chơi, vẫn là thành tích của em”
Cố An Ninh nhướng mày, muốn cắn cho hắn một phát.
Mấy tháng sau, Cố An Ninh đang học làm bánh trong bếp với quản gia, trên TV đưa tin chiều, chợt nghe thấy giọng nam quen thuộc, quản gia phản ứng nhanh nhất: