Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1514 lượt.
iệu Đình nói, cô hiện giờ rất nguy hiểm, hẳn là nên có chừng mực.
Có điều quản gia được đằng chân lân đằng đầu, đưa khay cơm trưa cho cô: “Bữa sáng tiên sinh chưa ăn, nếu không ăn cơm trưa thì thân thể làm sao chịu được, cô Cố, cô đi khuyên người đi?”
Cố An Ninh bình tĩnh liếc nhìn bà ta một cái: “Bà đưa đi cũng thế, Thiệu Đình không phải loại người tự hành hạ bản thân”
Quản gia tỏ vẻ kinh ngạc: “Trước kia cô không khỏe tiên sinh tự mình mang cháo cho cô, tự bón cho cô, cô Cố, cô không thể qua cầu rút ván”
Cố An Ninh nghĩ lại thì ảo não, hung hăng lườm quản gia, quản gia lại không thèm đếm xỉa, ấn khay vào tay cô: “Tiện đường thì vào thư phòng, quan trọng là tiên sinh vui vẻ cả ngày”
Cố An Ninh vừa mang khay lên vừa suy nghĩ không biết Thiệu Đình trả cho quản gia lương bao nhiêu mà quản gia đối với hắn thật đúng là hết lòng hết sức quá đi mất!
Thiệu Đình làm việc lúc này đeo kính, điều này khiến cho dáng vẻ của hắn trông nhu hòa đi nhiều, hắn thấy Cố An Ninh vào thì chỉ liếc rồi nói: “Để đó, ra thì đóng cửa hộ anh”
Cố An Ninh nghĩ rồi cuối cùng vẫn làm hết phận sự mà dặn dò: “Đợi tí nữa rồi làm tiếp, ăn đã”
Thiệu Đình tháo kính, ngón tay thon dài vân vê mi tâm, trông có vẻ rất mỏi mệt. Cố An Ninh đưa cốc cà phê nóng quản gia pha cho hắn: “Nếu mệt quá mà suy nhược thì làm sao bù được”
Thiệu Đình mở to mắt, đôi con ngươi đen thẫm nhìn cô.
Cố An Ninh đánh bạo cầm lấy cặp kính trong tay hắn, đổi thành một đôi đũa: “Hôm nay phòng bếp làm món cật xào rau anh thích nhất, có điều anh không xuống, ăn thử xem?”
Thiệu Đình nghe vậy thì nắm chặt lấy bàn tay cô vẫn đang để trên bàn, khẽ ngẩng đầu nhìn cô chăm chú: “Lần này lại có vài phần thật lòng, em đã hiểu chưa?”
Cố An Ninh đứng cạnh bàn không trả lời, Thiệu Đình đọc được sự trù trừ bất an trong mắt cô, khóe miệng cong rất sâu, sau đó thả tay cô ra: “Cho anh thêm một thời gian nữa, gần đây nhiều việc quá, không có thời gian ở bên em”
Cố An Ninh nhìn mái tóc đen nhánh của hắn, không hiểu nghĩ gì lại đưa tay vuốt ve, nhưng lại nhanh chóng nhận ra hành động này rất không bình thường nên vội vàng dừng lại, lòng bàn tay đổ mồ hôi lạnh.
Cố An Ninh, mày điên à?
---
Quả nhiên là điên rồi? Cố An Ninh vừa nghĩ vừa cuốn chặt bản thân vào trong chăn, cô đã khóa chặt cửa phòng, cứ như sợ có thứ gì đó sẽ xuyên qua cửa mà nhìn thấu mình.
Sao lại diễn nhập tâm như thế, rõ ràng chỉ là tự bảo vệ mình, không chống đối hắn, không để hắn có cơ hội bức bách mình cơ mà? Nhất định là bị những lời nói tự cho là đúng của Thiệu Đình ám ảnh quá lâu, thành ra không phân biệt nổi thật giả nữa rồi.
Cô sẽ không động lòng với Thiệu Đình, người đàn ông như thế quá đáng sợ, không thể phục tùng.
Điện thoại bên gối tự nhiên rung lên, Cố An Ninh giật mình, nhìn màn hình thì thấy người gọi là Lục Tiểu Trăn đã lâu không liên lạc.
Sau lần trước đã lâu rồi hai người không gọi cho nhau, vì vài năm nay cô không có nhiều bạn bè, vì thế không hề do dự mà vui mừng nhấc máy: “Alo?”
Lục Tiểu Trăn bất ngờ khi thấy cô nghe máy nhanh như thế, im lặng một thoáng rồi nhanh chóng vào đề: “Đồ chết tiệt, mày thấy tao có vui không, sao nghe giọng run run thế? Tao định quay về thành phố Dung, hay không?”
Đương nhiên Cố An Ninh vui rồi, chuyện Lục Tiểu Trăn quay lại đối với cô giống như ánh nắng bình minh lóe lên trong cuộc sống sinh hoạt nặng nề, đầy trong sáng và chờ mong. Trước ngày hẹn một ngày cô đã bắt đầu suy nghĩ xem mặc gì. Thiệu Đình đứng ở cửa nhìn cô chọn đồ, trông có vẻ buồn rầu.
“Có buổi hẹn quan trọng?” – Thiệu Đình cố tỏ ra bình thản, nhưng ánh mắt nhìn cô lại nặng nề.
Cố An Ninh sợ hắn hiểu lầm, kiên nhẫn giải thích: “Ngày mai Lục Tiểu Trăn trở về, bọn em hẹn ăn cơm”
“Là người bạn cho em tiền chạy trốn” – Trí nhớ của Thiệu Đình rất tốt, nhớ lại chính xác người bạn trong lời nói của cô là ai.
Có điều một câu nói vu vơ này của hắn lại làm Cố An Ninh thót tim, nhịn không được bất đắc dĩ quay đầu nhìn hắn: “Nó là bạn duy nhất của em, hơn nữa em không chạy đâu”
Lời nói có ý khẩn cầu, Thiệu Đình đảm bảo hiểu nhưng lại không trả lời.
Hắn chỉ bình tĩnh đi ra phía sau cô, hai tay vòng qua eo ôm người trước mặt, tay đưa vào tủ quần áo lật qua lật lại một hồi, cuối cùng chọn ra bộ vest trắng đơn giản: “Em mặc bộ này rất đẹp”
Cố An Ninh cầm bộ đồ nhưng không xem, ngẩng đầu ngoan cường nhìn hắn: “Anh sẽ không làm khó nó đấy chứ?”
Thiệu Đình lúc này mới cúi đầu nhìn cô, đáy mắt đen như có ánh sáng đang di chuyển: “Trong lòng em anh đáng sợ thế à?”
Cố An Ninh không nói gì, xem như thừa nhận, Thiệu Đình nhếch mép, đưa tay mân mê môi cô: “Anh chỉ không thích em gặp đàn ông, còn phụ nữ thì anh không nhỏ mọn thế, để chứng minh bản thân rộng lượng, ngày mai anh cũng đến”
Cố An Ninh cũng không có quyền nói “Không”, ở với Thiệu Đình thì chỉ có nghe lời, dù cô trăm ngàn lần không muốn Lục Tiểu Trăn gặp Thiệu Đình…
Đây là lần đầu tiên T