XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Máu Đọng

Máu Đọng

Tác giả: Phong Tử Tam Tam

Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1506 lượt.

hiệu Đình gặp Lục Tiểu Trăn, trước kia mỗi lần Thiệu Đình lái xe đưa Cố An Ninh đến doanh trại quân đội luôn đỗ cách một đoạn khá xa, vì thế mà Lục Tiểu Trăn nhìn bề ngoài thân sĩ nho nhã của hắn hiện giờ thì hoàn toàn “theo địch” luôn.
“Mày gặp người đàn ông tốt thế này từ bao giờ? Không nói cho tao một tiếng” – Lục Tiểu Trăn vô tư nói, giọng nói dù đã bé hết mức nhưng vẫn lọt vào tai Thiệu Đình.
Cố An Ninh thấy lúng túng, cố tình quay đầu tránh đi ánh mắt của Thiệu Đình: “Cũng quen chưa lâu lắm”
Mối quan hệ của cô và Thiệu Đình làm sao có thể giải thích cho Lục Tiểu Trăn?
Thiệu Đình rót trà cho Lục Tiểu Trăn, cánh tay khoác lên ghế dựa sau lưng Cố An Ninh, động tác này rõ ràng có ý thể hiện chủ quyền, lời nói lại tử tế hiếm có: “Chúng tôi quen nhau cũng lâu rồi, có điều khi ấy An Ninh có bạn trai, tôi chỉ có thể yên lặng đứng sau lưng chờ đợi, tôi nghĩ rằng sẽ có lúc cô ấy nhận ra tôi vẫn luôn ở đây”
Lục Tiểu Trăn rất tò mò vì sao Thiệu Đình biết chuyện Bạch Thuật Bắc nhưng vẫn kiềm chế không hỏi, mấp máy môi thở dài: “Còn không phải sao, nếu thật sự yêu An Ninh, sao lại dính lấy bà mẹ thay thế kia”
Cố An Ninh không đồng ý, trừng mắt nhìn Lục Tiểu Trăn, Lục Tiểu Trăn phát hiện ra, lè lưỡi: “Tóm lại tạo vật trêu ngươi, hai người bọn họ không có duyên. Anh chàng đẹp trai, tôi thích anh, cố lên!”
Cô ấy nói xong thì giơ nắm tay lên *kiểu Go! Go! Í hả *, Cố An Ninh nghe Lục Tiểu Trăn nói đến đau đầu, che mặt rên rỉ: “Lục Tiểu Trăn, mày đâu phải đến tìm tao ôn chuyện, nãy giờ tao không nói được đến ba câu”
Lục Tiểu Trăn cười mập mờ, tiến sát vào cô trêu: “Ghen à? Tao chỉ nghĩ kiểm tra thay mày thôi, phải như Trần Thế Mỹ thì may ra”
“…” – Cố An Ninh không biết phải nói gì.
Sau khi nhân viên phục vụ mang đồ ăn lên, Thiệu Đình lấy cớ hút thuốc để ra hành lang, để thời gian cho hai cô gái tâm sự. Lục Tiểu Trăn nhìn bóng lưng cao ngất của Thiệu Đình rồi cảm thán: “Như vậy mày còn không thích, Cố An Ninh, không phải mày còn nhớ Bạch Thuật Bắc đấy chứ?”
Lục Tiểu Trăn phồng mồm trợn mắt, ra vẻ cầm ly nước: “Mày mà còn nhớ thì tao phải ném vào đầu cho mày tỉnh”
Cố An Ninh bị bạn chọc cười, trong lòng cũng không còn khó chịu khi nhớ về Bạch Thuật Bắc nữa, chỉ là có vài phần buồn vô cớ mất mát: “Tao không thích nữa, trên thực tế lâu rồi tao cũng không nhớ nữa. Chỉ là tao và Thiệu Đình không hợp”
Cô nghĩ đến Hải Đường, nhỏ giọng lại: “Tao và anh ta không phải loại quan hệ như mày nghĩ đâu”
Lục Tiểu Trăn ánh mắt băn khoăn, nghiêng đầu nhìn cô khó hiểu.
Cố An Ninh khoanh tay: “Không nói chuyện này, tao còn chẳng tự hiểu được nữa là”
Lục Tiểu Trăn cũng không ép cô, mắt nhìn ra cửa rồi nói nhỏ: “Đúng rồi, đồ mày đưa tao lần trước, tao để trong tủ bảo hiểm, rốt cuộc là cái gì đấy, có vẻ rất nghiêm trọng…”
Cố An Ninh biến sắc, xác nhận không có người ra vào mới nắm chặt tay Lục Tiểu Trăn, trịnh trọng nói: “Mày ngạn vạn lần đừng xem bên trong, giúp tao giữ cẩn thận, đây là thứ rất quan trọng”
Lục Tiểu Trăn muốn nói lại thôi, nhìn cô một cái, tỏ vẻ lo lắng, cuối cùng nặng nề gật đầu: “Được rồi, có điều An Ninh này, nếu mày có chuyện gì thì cứ nói cho tao, đừng có tự mình suy nghĩ”
Cố An Ninh cảm kích gật đầu, ôm lấy Lục Tiểu Trăn: “Cảm ơn mày, Tiểu Trăn”
---
Lục Tiểu Trăn tính hòa đồng, Thiệu Đình lại am hiểu nhất chuyện ngụy trang, vì thế không khí bữa ăn cả buổi đều rất hài hòa. Thiệu Đình chẳng ăn gì, cứ gắp đồ ăn cho Cố An Ninh, hành vi này làm Lục Tiểu Trăn hận không thể dán tấm biển “Đàn ông tốt” lên người Thiệu Đình.
Trước khi về Lục Tiểu Trăn cứ túm lấy Cố An Ninh, không ngừng ân cần dạy bảo: “Nói chung phụ nữ ấy à, cả đời thật ra rất đơn giản, tìm được người đàn ông yêu thương lo lắng cho mình, còn hơn là tìm một người mà mình cứ phải khóc lóc lo lắng ngày đêm”
Lời nói của Lục Tiểu Trăn lúc này rất nghiêm túc, cảm giác rất thật.
Cố An Ninh nghĩ đến kết hôn thì cảm thấy thật xa vời, đúng là giấc mộng không thực, kết hôn với Thiệu Đình là chuyện không bao giờ có thể xảy ra.
Ba người đi đến đại sảnh đúng lúc có một người đi đến, vóc dáng cao lớn của Thiệu Đình chắn tầm mắt Cố An Ninh, đến khi Cố An Ninh đối diện Thiệu Lâm Phong thì đã không né tránh được nữa.
Thiệu Lâm Phong đi cùng một người đàn ông trung niên, hiển nhiên cũng đã thấy bọn họ, ánh mắt sắc bén phóng tới. Lúc trước ông ta và Thiệu Đình cãi vã, lúc này cũng không có vẻ gì định nhượng bộ, dồn ép áp lực bốn phía.
Trước mặt người lạ, Thiệu Đình cực kỳ lễ phép chào hỏi: “Bố”
Thiệu Lâm Phong vẫn cứ nhìn Cố An Ninh mất vài giây, cuối cùng mới không nặng không nhẹ “ừ” một tiếng xem như đáp lại, ngược lại người bên cạnh ông ta lại lên tiếng: “Tiểu Trăn”
Cố An Ninh bất ngờ, quay đầu nhìn thì thấy ánh mắt Lục Tiểu Trăn…
Cô vừa định hỏi vài câu thì cánh tay bám khuỷu tay cô buông ra, sau đó bạn cô ngoan ngoãn đi đến bên cạnh người đàn ông đó.
Nhìn bề ngoài người đàn ông kia thì có thể thấy ông ta hơn Lục Tiểu Trăn không ít tuổi, chỉ là lời nói tiếp