Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341515
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1515 lượt.
ặp Cố An Ninh cũng không vui vẻ gì, lần này không ngoại lệ, lúc nói chuyện với Thiệu Đình giọng điệu đều lạnh lùng như nói với đồ cặn bã: “Cách Trang Nhiên xa một chút, tôi không muốn có chuyện gì thêm, chuyện Trang Khiết tôi đã che giấu hộ anh rồi, Trang Nhiên không tìm thấy dấu vết để lại”
Lời này dường như làm Thiệu Đình thấy kinh ngạc; hắn nhìn Thiệu Lâm Phong một lúc, cảm thấy thật xa lạ.
Thiệu Lâm Phong nhìn rất trang nghiêm, chăm chú nhìn về phía tấm ảnh đen trắng ở linh đường: “Đừng nghĩ mình làm hoàn hảo, vẫn có thể bị tìm ra. Chuyện năm đó là bố không đúng, con hận Trang Khiết có thể hiểu đươc. Có điều đừng tiếp tục, Trang Nhiên là người không thể trêu vào”
Thiệu Đình im lặng một lát rồi cười thành tiếng: “Bố nói gì con nghe không hiểu”
Cố An Ninh cũng cảm thấy bất ngờ, không ngờ Thiệu Lâm Phong sẽ nói những loại lời này, trong ấn tượng của cô, Thiệu Lâm Phong sẽ không lo lắng cho Thiệu Đình.
Thiệu Lâm Phong nhìn Thiệu Đình rất ẩn ý, hai người im lặng đánh giá nhau đến khi Lục Tiểu Trăn xuất hiện, không khí mới có vẻ dễ thở hơn một chút. Bạn cô ngồi luôn xuống cạnh cô, bực bội lườm Thiệu Đình: “Tôi có lời muốn nói với anh”
Thiệu Đình thản nhiên nhìn lại, Lục Tiểu Trăn thấy hắn bình tĩnh thì cười nhạt: “Anh là đồ vô sỉ”
Điều này làm Lục Tiểu Trăn thật buồn bực.
Thiệu Lâm Phong cười như không cười, gật đầu, hơi liếc nhìn Cố An Ninh đang tái nhợt: “Mọi người đều có thể thành, chắc cô Lục không biết, bố của cô Cố đây…”
Ánh mắt Thiệu Đình vụt trở nên lạnh lẽo, hắn bình tĩnh ngắt lời: “An Ninh đúng là bị ép buộc, chỉ cần tôi không buông tay, cô ấy trốn không thoát…”
Lục Tiểu Trăn nghe vậy thì lửa giận trong mắt phừng phừng: “Anh…anh cho rằng anh muốn gì được nấy à?”
Thiệu Đình nhìn Lục Tiểu Trăn một cách sâu xa, khóe miệng nhếch lên: “Cô Lục, cô hẳn phải thấm thía, hiểu rõ mới đúng, có một số việc, thật sự không phải do mình”
Nghe những lời này, Lục Tiểu Trăn mặt hết xanh lại trắng, gân xanh trên thái dương nổi thình thịch như chực nhảy ra ngoài. Một bàn tay to rộng nhẹ nhàng đặt lên bờ vai cô ấy, vô cùng dịu dàng: “Làm sao? Tức giận thế này?”
Giọng nói Trang Nhiên cũng rất dịu dàng, giống như tiếng suối sâu trong núi róc rách thoải mái, ông ta hơi cúi xuống nhìn Lục Tiểu Trăn, tay kia xoa xoa đầu cô ấy: “Tính bướng bỉnh lại tái phát rồi?”
Lúc này Lục Tiểu Trăn mới bình tĩnh lại, tỏ ra hơi mất hứng, đi ra đằng sau lưng ông ta, nhỏ giọng nói: “Chả có thằng đàn ông nào tốt cả”
---
Cố An Ninh phát hiện ra Lục Tiểu Trăn ở cạnh Trang Nhiên sẽ trở nên vô cùng ngoan ngoãn, Trang Nhiên chỉ khoác tay lên vai là Lục Tiểu Trăn không hề hò hét nữa, chỉ trừng mắt nhìn Thiệu Đình, có lẽ lòng vẫn còn rất nhiều lời trách cứ.
Trang Nhiên ưu nhã vỗ vỗ bả vai bạn cô, hơi cúi đầu với Thiệu Đình: “Tiểu cô nương không hiểu chuyện, thật có lỗi”
Hai người đàn ông lòng dạ thâm sâu, mỗi lần giao phong đều ẩn giấu sát ý; Thiệu Đình cũng hờ hững trả lời: “Không sao, cô Lục cũng là quan tâm đến An Ninh, An Ninh có bạn bè như thế tôi rất vui”
Trang Nhiên cứ như nghe nhắc đến vật cưng, ngón tay chậm rãi lướt qua mái tóc dài của Lục Tiểu Trăn: “Tiểu Trăn rất nhanh mồm nhanh miệng, ưu điểm cũng là khuyết điểm”
Ông ta nói xong lại yêu chiều nhéo gò má người bên cạnh: “Không phải ai cũng như anh, nuông chiều em, nhớ kỹ”
Lục Tiểu Trăn cắn cắn môi, rất ngoan ngoãn gật đầu.
Cố An Ninh đứng một bên nhìn, muốn nói lại thôi, có một số việc thật sự là do về sau cảm động, càng rõ ràng chuyện thân bất do kỷ.
Người đến dự tang lễ càng lúc càng đông, Lục Tiểu Trăn đợi được cơ hội liền túm Cố An Ninh ra ngoài linh đường, đi xa một chút mới ra vẻ phàn nàn mềm mỏng với Cố An Ninh: “Tính tình Thiệu Đình sao lại tệ như thế, mình làm sai còn chả để ý”
Cố An Ninh nhớ đến chuyện Thiệu Đình bực bội ở bàn ăn lúc sáng, gật đầu: “Đúng là tính rất xấu”
Lục Tiểu Trăn nghe vậy thì hai mắt bừng sáng, nói ngắn gọn: “Hóa ra mày không thích hắn ta?”
“Mày sao lại thấy tao thích anh ta?”
Lục Tiểu Trăn nhếch miệng, dáng vẻ cổ quái: “Hay là đi dạo phố với tao đi?”
Cố An Ninh không hiểu: “Đây là tang lễ của chị mày, có thích hợp không?”
Lục Tiểu Trăn nhìn quanh không có người mới hạ giọng nói: “Mày không thấy lạ à? Trang Khiết gặp chuyện không may, cả nhà bao nhiêu người thế mà cả gia tộc đều không giúp bà ta?”
Cố An Ninh thật ra đã sớm cảm thấy có vấn đề, nói là Trang Nhiên cách bà ta khá xa, nhưng nhà cái lớn như thế, tại sao có thể hoàn toàn không giúp bà ta chút nào.
Lục Tiểu Trăn nói thầm vào tai cô: “Trang Khiết không phải là con đẻ nhà đó, thái độ của nhà họ với bà ta luôn cầm chừng, chưa kể sau này Trang Khiết còn đi theo một người đàn ông đã có vợ... Cả nhà cao thấp đều ngứa mắt. Trang Nhiên đến xử lý hậu sự cũng là diễn cho đủ thôi”
Cố An Ninh cực kỳ kinh ngạc, nghĩ đến khó trách Thiệu Đình đối với chuyện hợp tác với Trang Nhưng không hề lo lắng, lại quay đầu nhìn về phía