Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341516
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.
iên là ngoài dự đoán của cô, Cố An Ninh không hề nghĩ Thiệu Đình sẽ phản ứng thế này.
Hai tay cô chắp trước bụng, ngón tay đan vào nhau, ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt rất lâu, sau đó cô nghe hắn lạnh nhạt nói: “Không có việc gì thì ra ngoài đi, đóng cửa phòng vào hộ anh”
---
“Sau đó thế nào?” – Lục Tiểu Trăn cắn ống hút, vẻ mặt buôn dưa nhìn Cố An Ninh
Cố An Ninh nhớ lại chuyện hôm đó bị Thiệu Đình đuổi ra khỏi phòng làm việc, phiền não nhăn nhó, lông mi hơi hạ xuống che phủ cảm xúc trong mắt: “Không thế nào cả, tao mở cửa đi ra”
Lục Tiểu Trăn chống tay lên má, gật đầu: “Nghe thì có vẻ là định buông tay, đàn ông ấy à, lúc không chiếm được thì đều tốt. An Ninh, thoát khỏi đàn ông đã có vợ chả có gì đáng tiếc”
Cố An Ninh nghe vậy lông mi hơi rung rung, cảm thấy đó cũng nên là suy nghĩ của mình, ra sức gật đầu: “Tao biết”
Lục Tiểu Trăn im lặng nhìn cô, giơ tay che cái máy tính để bàn rồi chỉ trỏ: “Mày giờ đang hỗn loạn, An Ninh, thói quen cũng không đáng sợ, theo thời gian sẽ thay đổi, mày giờ chỉ cần thời gian mà thôi. Cái loại người chuyên ép uổng như thế làm sao mà yêu được, chỉ là thói quen thôi, cuối cùng sẽ ổn”
Cố An Ninh biết bản thân bây giờ rất hỗn loạn, cô rất hoang mang về Thiệu Đình quen thuộc và Thiệu Đình xa lạ, chung quy cũng là do cô dễ tin người, nếu hắn vẫn cứ ép buộc cô khắp nơi, cô có thể hoàn toàn nghĩ xấu về hắn, nhưng chung quy hắn lại…
Cố An Ninh từ từ ngước mắt lên, nhìn thấy ngay ánh mắt đen tối của Lục Tiểu Trăn. Dường như bạn cô nói xong cũng thấy mình thất thố, nhếch môi cười ra cái vẻ không tim không phổi: “Aiii, xem ra tao thích kiểu tình cảm SM hơn” *convert thì là “ngược luyến tình thâm” nhưng Cốc ca dịch hẳn là “SM” ạ *
Cố An Ninh vẫn muốn hỏi một chút về chuyện của Lục Tiểu Trăn và Trang Nhiên, bây giờ thấy cái kiểu ra vẻ ổn thỏa này của bạn mình thì quyết định không nhắc đến nữa, chỉ hỏi: “Tiểu Trăn, muốn uống rượu không?”
“Hả?” – Lục Tiểu Trăn bất ngờ
Lúc đã ngồi trên băng ghế ở quán bar rồi, Tiểu Trăn vẫn hơi không thích ứng được, nhìn cảnh tượng ồn ào của quán bar, cao giọng nói: “Không phải nhiều năm rồi mày vẫn không tới quán bar sao?”
Cố An Ninh cười cười, trong ánh đèn mờ lại có vẻ ảm đạm: “Không nói chuyện cũ, hôn mê vài năm, cái gì cũng chậm mất nửa nhịp”
Lục Tiểu Trăn cầm cốc bia lạnh lên, uống một ngụm lớn, không biết do là đang ở quán bar hay do tâm tình thả lỏng, lại nói: “An Ninh, tao hiểu cảm giác của mày, Trang Nhiên…thật ra là kẻ thù của tao, tao cũng không nên yêu anh ấy. Vì vậy tao vẫn tự nhủ rằng mình hận anh ấy, giống như nếu nói vậy thì có một số việc sẽ không phát sinh”
Cố An Ninh hơi kinh ngạc liếc nhìn bạn mình, trước cũng đoán chuyện Lục Tiểu Trăn và Trang Nhiên có vấn đề, không nghĩ lại là thế này.
Lục Tiểu Trăn thở dài, ngửa cổ uống hết chỗ bia còn lại: “Cho nên An Ninh, tao hiểu mày, thật đấy. Ở bên một người như thế thật khủng khiếp, lúc nào cũng nhắc nhở bản thân không thể yêu, muốn đề phòng, chính là đề phòng trái tim mình. Khó khăn thế nào, mày có hiểu không?”
Lục Tiểu Trăn uống hơi nhiều, một ly lại một ly giống như cố tình say, nói cũng nhiều lên, cứ lôi kéo Cố An Ninh mà nói năng lộn xộn.
Cố An Ninh sợ bạn mình lại mượn rượu làm càn, thò tay tìm di động trên người bạn, khó khăn lắm mới lấy được điện thoại từ trong túi ra, kết quả lại bị Lục Tiểu Trăn say xỉn đẩy tay đụng vào băng ghế.
Cô bực bội bảo Lục Tiểu Trăn: “Mày còn nghịch tao gọi Trang Nhiên đến xử mày”
Quả nhiên Lục Tiểu Trăn vừa nghe “Trang Nhiên” thì lập tức ngoan ngoãn, dựa vào sô pha nhắm mắt lại: “Gọi đi gọi đi, có phải tao chưa từng bị xử đâu”
Cố An Ninh thở dài thông cảm, dỗ dành: “Ngồi đây cho ngoan, tao quay lại ngay”
Cô cúi xuống dưới ghế tìm di động; may mà điện thoại chất lượng tốt, rơi mạnh như thế mà vẫn không bị tắt. Kiểm tra điện thoại xong, chắc chắn không sao, Cố An Ninh định quay lại thi bỗng nhiên liếc thấy một đôi nam nữ trong góc không xa. Cố An Ninh máu toàn thân đông lại, không thể di chuyển nổi…
Đang quấn quýt hôn hít, Thiệu Đình và Hải Đường?’
Editor: Tất nhiên không phải anh Thiệu của An Ninh rồi, hihu. Hiểu lầm, hiểu lầm thôi. Bắt đầu từ giờ mới gỡ bỏ dần hiểu lầm
Lần đầu tiên Cố An Ninh hiểu được như thế nào là giống bị ai đó đánh mạnh vào đầu; Thiệu Đình và Hải Đường là vợ chồng, chuyện trước mắt cũng thật bình thường, nhưng cô không thể quay đi được, cũng không bình tĩnh nổi.
Cảnh phía xa rất hài hòa, hai người đó thật xứng đôi, dù là bề ngoài hay khí chất cũng đều phù hợp.
Cánh tay Thiệu Đình khoác lên sô pha phía sau lưng Hải Đường, chiếc áo sơ mi đen trên người hơi lạ, cô chưa thấy bao giờ, có lẽ vì thế mà bây giờ trông hắn xa lạ một cách đáng sợ.
Hắn dịu dàng nhìn người con gái trong lòng; Hải Đường chắc đã uống rượu, gò má ửng hồng mơ hồ cuốn hút, chiếc váy đen cổ chữ V ôm sát người làm nổi bật da thịt trắng nõn nà.
Thiệu Đình đưa tay khẽ v