Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
nh thở dài, nhìn hắn hơi nhướng mày mới nhận ra tay mình vẫn nắm tay hắn, vội rút tay lại: “Xin lỗi, anh có việc thì đi đi, em sẽ không quấy rầy”
Thiệu Đình mím chặt môi, nhìn cô ánh mắt phức tạp, Cố An Ninh chưa kịp phân tích cảm xúc trong ánh mắt đó thì hắn đã lạnh nhạt xoay người đi lên nhà. Ngạo cũng đứng dậy phi theo hắn, mạnh mẽ lướt qua cô, chẳng nhìn Cố An Ninh một cái.
Cố An Ninh ngây ngẩn ngồi tại chỗ, thân ảnh kia đi rất vững vàng, bình tĩnh, một chút cũng không nhìn ra có che giấu gì không, Ngạo bên người hắn cũng mang vẻ nghiêm nghị. Nhưng sao quá là không bình thường!
Quản gia hợp thời xuất hiện, giọng nói trầm bổng bất ngờ vang lên sau lưng cô: “Tiên sinh chờ cô chủ động giải thích, người để ý chuyện cô với cậu cảnh sát kia”
Đôi mi thanh tú của Cố An Ninh nhíu lại, cô quay đầu nhìn quản gia trợn mắt: “Bà có thể đừng có xuất quỷ nhập thần thế được không?
Quản gia thõng tay: “Cô Cố, cô không để ý tìm hiểu suy nghĩ của tiên sinh, tiên sinh lại không có thói quen bộc lộ ra ngoài, tôi chỉ nhắc nhở vài câu đúng lúc, không nói thì người phải chịu tội chính là hạ nhân chúng tôi”
Cố An Ninh càng khó hiểu, quản gia đưa ví dụ: “Hôm nay cô xem mặt ở khách sạn, tiên sinh ở nhà trút giận lên chúng tôi, uống cốc cà phê thôi cũng hết quá nhạt đến quá ngọt, hút thuốc cũng thấy vị sai, phòng bếp làm cơm trưa tám lần cũng không hợp ý ngài ấy. Cô Cố, thuận tiện cho tất cả chúng ta, mong cô về sau tuân thủ bổn phận nghiêm chỉnh”
Tuân thủ bổn phận nghiêm chỉnh? Tuân thủ nghĩa vụ của một tình nhân thật nghiêm chỉnh?
Cố An Ninh kiên nhẫn, cuối cùng cũng không nói gì, cầm túi định lên nhà, giọng nói khuôn mẫu của quản gia lại vang lên: “Tiên sinh vẫn chưa ăn cơm”
Cố An Ninh hít sâu quay đầu lại: “Tôi sẽ mang cháo cho anh ấy, để tôi vào nhà tắm đã, được không?”
Quản gia đầy trách nhiệm gật đầu hài lòng: “Cô Cố bận tâm rồi”
---
Sau khi về phòng, Cố An Ninh khóa cửa cạch tiếng rất to, rồi vùng vằng đá dép lê về phía giường, nhảy ầm lên tấm đệm một cái. Nằm ngửa lên giường lại cảm thấy ngực nghèn nghẹn như bị gì đè lên.
Không thích hợp, quá không thích hợp!
Điện thoại di động trong túi vang lên, là Lục Tiểu Trăn gọi đến hỏi han: “Thiệu Đình có làm gì mày không? Hắn mà đánh mày thì nhớ gọi điện cầu cứu. Tìm Mục Chấn!”
Cố An Ninh quay ra nhìn tấm màn vàng nhạt khẽ lay động trong gió, ngoài cửa sổ, đúng lúc mặt trời đang ngả dần về phía Tây. Nhìn mặt trời đỏ rực phía chân trời, lòng cô bỗng thấy buồn bã, giọng cũng chùng xuống: “Không, anh ấy không hoạnh họe gì, không phản ứng tí gì”
Lục Tiểu Trăn đại khái cũng nhận ra có gì không đúng, hồ nghi im lặng.
Cố An Ninh không nói gì một lát, rồi tiếp tục: “Tiểu Trăn, có lẽ Thiệu Đình chuẩn bị buông tay”
Lục Tiểu Trăn đương nhiên thích hóng chuyện, giọng nói tràn ngập vui sướng: “Thế thì tốt quá, không ngờ tên này còn có chút lương tâm, mà cũng có thể là do công ty gặp khó khăn, tự thân không lo được, chuẩn bị thỏa hiệp với bố hắn rồi”
Cố An Ninh lại tiếp tục im lặng, Lục Tiểu Trăn nói chả có tí tính thuyết phục nào, tuy cô không hiểu Thiệu Đình lắm nhưng lại chắc chắn rằng hắn không phải loại tiểu nhân lật lọng.
Lục Tiểu Trăn chán chường thở dài: “Được rồi, tao cũng biết khả năng này không lớn, bởi vì hắn đang bàn chuyện hợp tác với Trang Nhiên, nguy cơ của Đình Thụy có thể sẽ qua”
“Phải không? Trang Nhiên sẵn lòng giúp hắn à?”
“Cũng chưa nói sẽ giúp, nhưng nói chung hai kẻ gian thương đó đang thỏa thuận lợi ích thôi” – Bạn cô dừng lại một chút, muốn nói lại thôi – “Nhưng mà mày làm sao đấy, biết hắn buông tay lại không vui à?”
Cố An Ninh đờ người, dường như vừa hiểu ra, căng thẳng: “Không, sao mà không vui cho được. Tao ấy à, vui quá ấy chứ…”
“…”
Cúp điện thoại xong, Cố An Ninh ngồi trên giường thật lâu, ánh mắt sâu thẳm chăm chú hướng về phía cửa, tự nhủ: “Sao lại không vui, mình rõ ràng rất vui… Rất rất vui”
Lúc mang cháo cho Thiệu Đình, tâm lý Cố An Ninh vẫn hơi căng thẳng, loại tâm tình này rất khó hình dung, không giống với bất cứ lần nào cô đối mặt với hắn trong quá khứ.
Thiệu Đình ngồi sau bàn làm việc, ánh sáng xanh của máy tính nhìn rất chói mắt, toàn bộ phòng làm việc ngập trong khói thuốc; hắn mới chỉ vào có một lát mà đã có mùi khói nồng thế này rồi.
Cố An Ninh phức tạp nhìn đôi mắt cụp xuống của hắn, đôi mày rậm dường như không hề giãn ra, có thể thấy người này đang cực kỳ khó chịu. Cô bỗng hơi hơi hiểu, có lẽ người đàn ông vụng về này đang mất bình tĩnh? Chờ cô…giải thích? Giống như quản gia nói?
Hắn thấy cô cầm khay, ra hiệu bằng mắt, nói: “Cám ơn, để đây đi”
Cố An Ninh bước đến trước bàn hắn, sau đó không nhúc nhích. Thiệu Đình cuối cùng cũng nhìn cô: “Có việc?
“Anh…” – Cố An Ninh suy nghĩ một lúc lâu, cảm thấy nên nói thẳng vào vấn đề - “Hút thuốc ít thôi, không tốt cho sức khỏe. Còn có…Mục Chấn, bọn em chỉ là bạn bè”
Thiệu Đình dường như có chút suy nghĩ, nhìn cô một hồi, gật đầu nhẹ nhàng: “Đã biết”
Đã biết?
Đáp án này hiển nh