Người Tình Thẹn Thùng Của Chủ Tịch
Tác giả: Phong Tử Tam Tam
Ngày cập nhật: 03:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.
ẫn không sao”
Cố An Ninh nhớ tới lần đó, cô và Thiệu Đình cùng ở một chỗ, cho nên không do dự gì mà lên tiếng: “Đây là hiểu lầm, lúc đó tao đang ở cùng hắn mà”
Lục Tiểu Trăn lắc đầu: “Nếu như hắn chủ định dựng lời khai, mày chính là đối tượng lợi dụng tốt nhất. An Ninh mày nghĩ lại xem, đêm đó không có gì đặc biệt à?”
Cố An Ninh chỉ nhớ mình ngủ mê mệt hơn bình thường, cái khác… Nghĩ vậy không hiểu sao tim tự nhiên đập nhanh, lúc tỉnh ngủ cả người đau nhức, cái cảm giác này quá quen thuộc, không phải giống hệt lúc tỉnh lại khi hắn dùng mê hương để dâm loạn mình sao?
Thấy sắc mặt cô trở nên khó coi, Lục Tiểu Trăn hơi nhếch miệng, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo: “Nếu như Thiệu Đình gặp chuyện không may, mày có vui vẻ không?”
Cố An Ninh trừng mắt nhìn người trước mặt, trong trí nhớ hữu hạn của cô, Lục Tiểu Trăn vẫn là một cô gái đơn thuần thẳng thắn, ngốc nghếch hồ đồ không có tâm nhãn. Nhưng giờ phút này nhìn chăm chú vào ánh mắt của bạn, dường như có gì đó ẩn chứa bên trong rất kinh khủng.
Cô căng thẳng nuốt nước bọt, nhịn không được cười mỉa: “Thiệu Đình có thể xảy ra chuyện gì, Tiểu Trăn, cuối cùng mày muốn nói cái gì? Cái chết của Trang Nhiên không phải cảnh sát đã chứng minh là có liên quan đến Thiệu Lâm Phong sao?”
Lục Tiểu Trăn im lặng nhìn cô, cuối cùng chậm rãi lắc đầu, nụ cười càng trở nên trào phúng rõ ràng. Cố An Ninh bị vẻ mặt này làm cho không thoải mái, sầm mặt nhìn Lục Tiểu Trăn, thế này là quá thay đổi rồi.
“Có phải mày biết cái gì không?” – Tin tức liên quan đến nhà họ Trang đều đã bị phong tỏa rất nhanh, có lẽ chuyện về Thiệu Đình cũng vậy, có một số việc đã xảy ra mà cô không biết.
Lông mày thanh tú của Lục Tiểu Trăn nhăn lại, dường như lời muốn nói ra lại do dự, cuối cùng chỉ có tiếng thở dài: “Chuyện Trang Khiết cũng liên quan đến Thiệu Đình. Trang Nhiên từng bảo tao rằng Trang Khiết rơi vào bẫy của Thiệu Đình mới nợ nhiều khoản vay lớn như thế, bọn họ cùng nhau đầu tư, vì sao chỉ có một mình Trang Khiết gặp chuyện không may? An Ninh, người đàn ông bên cạnh mày là người thế nào mày nên rõ hơn tao mới đúng! Sao lại có nhiều chuyện trùng hợp liên quan đến hắn như thế!”
Cố An Ninh tái nhợt, nói mãi không ra tiếng, hồi sau mới khàn khàn phản bác: “Có chứng cớ sao? Thiệu Đình sẽ không, hắn…”
Lời này chính cô cũng không tin được, giờ đã biết được ân oán của Thiệu Đình và Thiệu Lâm Phong, đương nhiên cô tin rằng có khả năng Thiệu Đình thực sự lên kế hoạch cho sự việc. Hơn nữa chuyện Trang Khiết cô cũng từng nghi ngờ, chuyện nhìn thấy phần văn bản trong phòng nghỉ của Thiệu Đình luôn lởn vởn quan đầu.
Cô im lặng nhưng tâm tình lại cuồn cuộn như măt biển dậy sóng, quá mức trùng hợp rồi.
Lục Tiểu Trăn đưa tay nắm lấy bờ vai gầy yếu của cô, ánh mắt kiên định: “Người đàn ông này rất đáng sợ, hãm hại cả bố ruột của mình. Ở cạnh người như thế mày không sợ sao? An Ninh, nhân lúc không yêu thương mà rời đi sớm một chút thì tốt hơn. Chẳng phải mày vốn rất ghét hắn sao?”
Ghét Thiệu Đình? Cố An Ninh biết trước kia mình rất chán ghét người đàn ông này, còn hiện tại…
Thấy cô chần chừ, nếp uốn giữa lông mày Lục Tiểu Trăn càng thêm sâu: “Chẳng lẽ mày thích hắn? Tự hỏi bản thân cẩn thận xem, là thói quen, hay yêu, hay cái gì khác? Đồng tình, cảm động?”
Lòng Cố An Ninh rối như tơ vò, vốn cô rất xấu hổ khi phải thừa nhận tình cảm của bản thân với Thiệu Đình, bây giờ bị Lục Tiểu Trăn truy hỏi như vậy, khí thế áp bức, cô càng không dám nói.
Cô phải thừa nhận thế nào, thừa nhận bản thân lại dao động với kẻ giam giữ mình?
Thế giới của anh so với cô nghĩ phức tạp hơn rất nhiều, hắc ám hơn rất nhiều, không giống với tất cả những người cô từng biết. Đối với người đàn ông như vậy cô không biết mình nên làm gì bây giờ, cô không có chút kinh nghiệm nào, tình huống trước mặt càng không biết cách đối phó.
Gió đêm rất lạnh, mặc áo lông rồi mà vẫn cảm nhận được tầng sương mù dày đặc, lông mi đọng một lớp hơi nước, vì thế khi nhìn thấy người đang lẳng lặng đứng chờ, cô tưởng mình bị ảo giác.
Có phải gần đây có nhiều chuyện liên quan đến anh nên cô bị ảo giác? Gương mặt anh như một bức tranh vẽ mực Tàu, hoặc như nhiễm một vầng sáng ấm áp, nửa thật nửa giả.
Đến tận khi anh đến trước mặt cô, giọng nói trầm thấp rất dễ nghe vang lên: “Trời rất lạnh, anh đến đón em, hai người ấm hơn nhiều”
---
Anh mặt bộ vest màu tối, khóe môi mím lại, đôi mắt sắc bén vẫn đen thẫm sâu thẳm như trước, đứng trước cô lại hơi cụp mắt nhìn cô.
Cố An Ninh nhìn thẳng vào anh, người đàn ông này cho cô một cảm giác rất khó tả. Rất nhiều lúc cô tưởng mình đã hoàn toàn hiểu anh, nhưng mỗi lúc như lúc này, anh lại luôn có hành động kinh sợ làm cô được mở mang tầm mắt.
Thiệu Đình nắm bàn tay lạnh cóng nhỏ bé của cô bỏ vào túi áo khoác, khóe miệng cong cong: “Về nhà không thấy em, cảm giác không quen”
Cố An Ninh vẫn không nói gì, chăm chú nhìn anh.
Thiệu Đình không nhịn được, cúi đầu cọ hồng cả mũi cô, hai tay để bên hông cô, suồng sã thăm dò, giọng hơi chùng