Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342299
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2299 lượt.
g nhắm hai mắt hưởng thụ.
Khí nóng mờ mịt, nước theo sống lưng bóng loáng như ngọc vui vẻ chảy xuống, xoẹt qua chiếc eo động lòng người.
Đỉnh mượt mà ngạo nghễ ưỡn lên, giống như mật đào tươi mới, bị nước nóng chưng ra màu hồng, giống như là từ bên trong da thịt nhú ra trọn vẹn, vô cùng hấp dẫn.
Hai chân thon dài trong nước mở rộng, thời gian dài tập nhảy khiến hình dáng đôi chân cực đẹp, cân xứng thon dài, giống như bạch ngọc, dưới sóng nước lăn tăn có vẻ cực kỳ oánh nhuận.
Lạc Hưởng Ngôn hai ba cái đã kéo xuống quần áo của mình, đem quần lót rơi xuống đất một cước đá bay, ngồi chồm hổm xuống, ánh mắt xanh mơn mởn từng tấc thưởng thức cảnh đẹp trước mặt, thanh âm trầm thấp khàn đi: “Có muốn anh cho em…… mát xa hay không?”
Một chữ cuối cùng kéo dài âm cuối, mang theo ý vị dụ dỗ không nói nên lời.
Tang Đồng lười biếng đưa tay, đem tóc hất sang một bên: “Tốt!”
Lạc Hưởng Ngôn một tay từ từ đặt trên vai cô chậm rãi vuốt ve, lòng bàn tay chạm tới xương bả vai nhô ra, mang theo một ** cảm giác tê liệt. Một tay kia không nhịn được đè ** căng đau của mình.
Tang Đồng thoải mái khẽ hừ, thanh âm mềm mại cực kỳ giống như đang khinh ngâm, nghe được Lạc Hưởng Ngôn hai mắt đỏ ngầu.
Lạc Hưởng Ngôn tay dần dần dời xuống, ở thắt lưng mềm mại mảnh mai vuốt ve, Tang Đồng khó chịu chấn động, làm nũng nói: “Nhột……”
Từ trong lỗ mũi hừ ra một âm tiết, nghe vào trong lỗ tai Lạc Hưởng Ngôn, rõ ràng chính là lời mời gọi không kiên nhẫn.
Nhị gia phong lưu chơi bời tất cả các bụi hoa, lúc nào thì ủy khuất qua mình! Ở trong từ điển của Lạc Nhị gia, chưa từng có mấy từ giữ mình trong sạch này.
Lạc Hưởng Ngôn cũng nhịn không được nữa, chợt đứng lên, giơ chân lên định chen vào bồn tắm đè lên, lại nhìn thấy Tang Đồng giật giật, lật người nằm ngửa.
Lạc Hưởng Ngôn đại não không còn, ngơ ngác nhìn thân thể mê người trong nước. Không hỗ được gọi là Siren, như vậy hồn nhiên bất giác lại lộ ra được vẻ đẹp của mình, không phải yêu tinh là cái gì.
Trống ngực đập thình thình, máu kịch liệt lưu chuyển. Đột nhiên cảm thấy mũi ngưa ngứa, có dòng chất lỏng ấm áp chảy ra, Lạc Hưởng Ngôn tiện tay quẹt qua, không khỏi ngây ngẩn cả người.
Trên mu bàn tay là vết máu đỏ tươi chói mắt, khiến Lạc Hưởng Ngôn bi phẫn vọt ra khỏi phòng tắm.
Cư nhiên chảy máu mũi!
Nhất định là bởi vì thời tiết hanh khô bắt lửa!
Lạc Nhị gia tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình nhịn quá lâu bị chọc kích thích đến chảy máu mũi!
Bên ngoài nhiệt độ có chút thấp, Lạc Hưởng Ngôn tựa vào trên vách tường lạnh lẽo, từ từ bình phục hơi thở trong cơ thể nóng ran.
Còn chưa phải lúc a……
Lạc Hưởng Ngôn khẽ thở dài một cái, lúc này mới nhớ tới Tang Đồng còn đang ngâm trong nước!
Gõ cửa không ai trả lời, Lạc Hưởng Ngôn chỉ đành phải bất đắc dĩ đẩy cửa vào, phấn chấn tinh thần mười phần tiểu Lạc Đà, an ủi: “Huynh đệ tốt, tối nay uất ức ngươi, về sau nhất định gấp trăm gấp ngàn lần bù đắp trở lại cho ngươi!”
Nước nóng làm cho người ta buông lỏng, khắp người mệt mỏi cũng bị nước nóng kích phát ra. Tang Đồng uống rượu vốn là choáng váng, ngâm mình ở trong bồn tắm, đã ngủ rồi.
Lạc Hưởng Ngôn cảm thấy số lần mình thở dài trong ba mươi năm qua cũng không bằng tối hôm nay.
Suy nghĩ một chút, một tay nâng thắt lưng Tang Đồng, một tay đặt ở khuỷu chân của cô, ở trong nước lắc lắc, sau đó mới khóa nước, cầm khăn tắm bao lấy Tang Đồng, ôm cô đến trên giường.
Mặc dù không có cách nào ăn hết, nhưng là tiện nghi quyết không thể không chiếm!
Lạc Hưởng Ngôn nhanh chóng vọt vào phòng tắm, sau liền trần truồng chui vào chăn trong, ôm thân thể trơn mượt thơm ngào ngạt, tứ chi quấn lấy nhau tốt đẹp đi vào giấc ngủ.
Tang Đồng nằm mộng.
Trong giấc mơ cô biến thành một con cá, ngâm mình ở trong một chậu cá đơn sơ, Lạc Hưởng Ngôn đem cô vớt lên ném tới trên tấm thớt, tay cầm một con dao phay sắc bén, một tay gắt gao đè lại thân thể cô, một tay không chút lưu tình, từ từ cạo sạch vảy của cô.
Tang Đồng bằng mọi cách giãy giụa, nhưng bất luận cô giãy dụa uốn éo thân thể thế nào, đều không thể thoát khỏi gông cùm của Lạc Hưởng Ngôn, chỉ có thể mở to miệng phun từng ngụm bọt khí, ngay cả chút thanh âm cũng không phát ra được. Mắt thấy trên người mình vảy cá bị cạo sạch không còn một mống, Lạc Hưởng Ngôn bỗng nhiên dữ tợn, giơ con dao phay hướng cổ mình bổ tới, Tang Đồng mãnh liệt dùng sức, tỉnh lại.
Nhìn trần nhà quen thuộc, Tang Đồng có chút thả lỏng, mặc khác nuốt vào tiếng la sắp bị cô thét ra khỏi miệng.
Hình ảnh hỗn loạn tối hôm qua càng không ngừng thoáng hiện, Tang Đồng cảm giác bỗng chốc tay chân bị quấn lấy thật chặt, không khỏi cứng đờ người.
Tang Đồng nhất thời càng thêm kinh hãi: “Anh bộ dạng này…… Em tối hôm qua sẽ không ‘mạnh tay bẻ hoa’ đi?”
Lạc Hưởng Ngôn cứng lại, tức giận liếc mắt: “Mạnh tay bẻ hoa? Nghĩ hay quá nhỉ! Em còn có tật xấu tự cho là đúng…… Thật là làm cho người ta tức giận!”
Tang Đồng cười hì hì nằm xuống bên cạnh hắn, cười xấu xa