Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342304
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2304 lượt.
t hơn rất nhiều, anh đã nói, em nhất định sẽ càng ngày càng thuần thục hơn mà!”
Tang Đồng chăm chú nhìn hắn một cái, nhàn nhạt nói: “Không có gì, thật ra thì Nghiêm Dực Toàn nói rất nhiều thứ tôi đều không hiểu…… Sỡ dĩ hôm nay biểu hiện không tệ, cũng chỉ là bởi vì trong lúc đang diễn nghĩ đến bình thường cùng Hưởng Ngôn đùa giỡn mà thôi.”
Lương Nguyên biểu tình cứng đờ, miễn cưỡng cười nói: “A, vậy sao? Nghiêm Dực Toàn nói có chỗ nào không hiểu, có lẽ anh có thể giúp em……”
Lương Tiểu Nghệ cúi thấp đầu, nước mắt từng giọt từng giọt rơi vào lòng bàn tay Lương Nguyên, khổ sở muốn nói nhưng không thốt nên lời.
Lương Nguyên nhẹ nhàng lau đi nước mắt của cô, hoảng hốt cười: “Em khóc cái gì, hai bàn tay trắng rõ ràng là anh nha..
Lương Tiểu Nghệ cầm lấy tay hắn, vùi mặt vào lòng bàn tay hắn, giống như khi còn bé mỗi lần bị uất ức khó chịu đều như vậy.
“Thật xin lỗi…… Ca, anh không phải là hai bàn tay trắng, anh còn có em….
Lương Nguyên sờ sờ đầu của cô, nhẹ nhàng thở dài một tiếng, một câu cũng nói không ra nữa.
Mặc dù có lĩnh hội nhiều hơn một chút, nhưng những ngày qua tiến độ quay phim tăng nhanh cùng tình tiết phát triển, Tang Đồng vẫn như cũ có chút không thuận lợi.
Sau những lượt NG, cả người Tang Đồng càng ngày mệt mỏi, vẻ mặt cũng càng ngày càng ngẩn ngơ, chính là phần lớn thời gian đều ngồi đọc kịch bản, mọi thứ chung quanh bị giống như bị cô dùng bức bình phong che lại, mặc kệ xảy ra ra chuyện gì, cũng không nhúc nhích.
Lạc Hưởng Ngôn rất nhanh phát hiện cô có điểm không đúng. lượng cơm Tang đồng ăn bắt đầu giảm đi, càng ngày càng thiếu ngủ.
Lạc Hưởng Ngôn cũng rất lo lắng, biết quay phim mệt đến chết đi, mỗi ngày phí hết tâm tư làm thức ăn dinh dưỡng tốt hơn, cẩn thận để ý chăm sóc cô, không để cho cô chịu quá nhiều áp lực.
Toàn bộ trường quay hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng Nghiêm Dực Toàn rít gào.
“Mẹ nó đây đang là đóng phim, không phải diễn kịch trên sân khấu!” Nghiêm Dực Toàn nóng nảy lớn tiếng mắng to: “Cô đã nói bao nhiêu lần cố gắng cố gắng! Cô nha gương mặt trắng trẻo xinh đẹp, trong đầu toàn bộ mẹ nó là cám bã! Cô như vậy làm sao nhập vai? Quên những kỹ thuật diễn vô dụng đã học kia đi! Tôi muốn chính là linh hồn xúc cảm của chính bản thân cô, mà không phải những thứ kỹ thuật diễn tinh xảo kia.
Tang Đồng trầm mặc chờ Nghiêm Dực Toàn thoải mái phát tiết, bộ dáng rất biết nghe lời cầu xin: “Làm lại một lần thôi.”
Nghiêm Dực Toàn thực sự nổi trận lôi đình: “Có làm lại một trăm lần cũng không được! Cô nhìn lại bản thân cô đi, tiều tụy ngay cả thợ trang điểm cũng không che giấu được, mà nữ chính có bộ dạng tính tình tinh nghịch, thần thái sáng lạn!” Nghiêm Dực Toàn nhẫn nhịn, thở dài nói, “Tôi trước quay phần của những người khác, vừa đúng có hai ngày nghỉ, cô hãy về nghỉ ngơi mừng năm mới, rồi suy nghĩ thật kỹ lời tôi nói, tôi muốn biểu hiện kia… Sức bật!”
Nghiêm Dực Toàn khi quay phim luôn mang bộ dáng không đùa giỡn, người thân cũng không nhận, thái độ vô cùng nghiêm khắc lại rất chú ý đến hiệu xuất. Xuân năm nay nghỉ lễ chịu ngừng quay vào ba ngày, là vì Lạc phu nhân mãnh liệt yêu cầu.
Ngừng quay rất dễ dàng khiến cho diễn viên đánh mất cảm giác nhập vai vốn đã tìm được, để một lần nữa nắm giữ tiết tấu cùng cảm xúc nhập vào vai diễn cần phải mất thêm thời gi¬an. Có thể nghỉ phép ba ngày, đối với Nghiêm Dực Toàn mà nói đã là cực hạn.
Một ngày trước lúc gi¬ao thừa, T thị khắp nơi cũng đã giăng đèn kết hoa trên các cửa hàng. Trên đường người đi đường đi qua đi lại náo nhiêt, cũng để lộ ra nồng đậm hơi thở ngày lễ.
Tang Đồng đang trên đường về nhà, không khí náo nhiệt của năm mới một chút cô cũng không hề cảm thấy. Thần sắc mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt, mí mắt dầy cộm một quầng thâm chứng tỏ cô đã rất lâu rồi không có một giấc ngủ ngon.
Xa xa đã nhìn thấy Lạc Hưởng Ngôn mặc áo khoác ngoài màu đen vải nỉ, đứng dưới ngọn đèn đường mờ vàng, vừa dậm chân vừa chờ cô.
Sau đó cũng rất thô bỉ mà nghĩ đến một câu nói: bỗng nhiên quay đầu, người đó đang ở dưới ngọn đèn tàn.
Trong lòng Tang Đồng bỗng dưng ổn định lại, chạy đến bên người hắn hỏi: “Trời rất lạnh, anh ở đây làm gì?”
Lạc Hưởng Ngôn nắm tay lạnh lẽo của cô cùng bỏ vào trong túi áo măng tô ấm áp,vừa đi về nhà vừa nói: “Chờ em nha, Tiểu Trần nói cô ấy gọi điện thoại cho em không được, lo em tâm trạng không tốt, sợ em ở trên đường gặp chuyện không may….”
“A, điện thoại di động của em hết pin rồi!”
Bên tai nghe Lạc Hưởng Ngôn liên tục cằn nhằn không dứt, Tang Đồng mỉm cười đem bản thân dính vào trên người hắn: “Mấy ngày nay ngủ không ngon, em được cho phép nghỉ ba ngày, nghỉ ngơi thật tốt là bình thường lại thôi!”
Lạc Hưởng Ngôn mở cửa vào nhà. Bên trong nhà mở lò sưởi rất ấm áp, khí ấm xông tới mặt Tang Đồng làm cô không nhịn được than thở ra tiếng.
Ngày thứ hai chính là đêm 30 rồi, là ngày cả nhà đoàn viên.
T thị đã sớm ra lệnh cấm lén đốt pháo hoa, cho nên gi¬an phòng vẫn yên tĩnh như cũ khi Tang Đồng tỉnh lại.
Bật đèn nhìn thời gi¬an, mới phát hiện