XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342301

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2301 lượt.

vươn tay mò xuống dưới: “Tức giận? Tỷ giúp đệ xoa xoa……”
Sáng sớm chính là thời khắc nam nhân huyết khí sôi trào. Lạc Hưởng Ngôn bất ngờ không kịp chuẩn bị, tinh thần phấn chấn tiểu Lạc Đà bị Tang Đồng một phát vừa bóp vừa vặn, nhất thời hít một ngụm lãnh khí, kịp thời bắt được tay cô đang quấy rối văng tục: “Em làm gì đấy! Tối hôm qua châm lửa còn chưa đủ hử? Thật mẹ nó thiêu cháy gia để gia cho em một tháng xuống giường không được!”
Tang Đồng thuận thế xoa nhẹ hai cái, lại vỗ vỗ nói: “Phải, Nhị gia anh trước nên chịu đựng đi thôi…… Ai bảo anh tối hôm qua lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn chứ!”
Lạc Hưởng Ngôn quả thật khóc không ra nước mắt, tối hôm qua rõ ràng là cô ôm ấp yêu thương, mình hiếm khi ngồi trong lòng mà vẫn không loạn, cư nhiên chỉ làm một nửa, sớm biết hắn còn bận tâm cái rắm á!
Tang Đồng mạnh mẽ một cước đem hắn đạp xuống giường: “Chạy về phòng của anh đi, em muốn rời giường!”
Sàn nhà lạnh lẽo kích thích Lạc Hưởng Ngôn giật mình một cái, một tay che giữa hai chân, một tay đấm giường rống giận: “Anh con mẹ nó còn đang trần như nhộng! Em có thể cho cái gì đó để che hay không!”
Tang Đồng khinh bỉ nhìn hắn một cái: “Chỉ có một cái chăn giường…… Lạc Nhị gia anh lúc nào thì kiên trinh thánh khiết rồi hả? Tốt lắm, cái gối cho anh, che đi đi!”
Lạc Hưởng Ngôn bi phẫn tiếp được cái gối ném tới, một che ở trước mặt, một đặt ở phía sau, nhếch nhác nhảy lên trở về phòng mình.
Chậc chậc, có phải là khi dễ có chút quá ác hay không!
Tang Đồng gạt bỏ buồn bực tối hôm ra sau đầu, vui vẻ huýt sáo, ngâm nga bài hát đứng lên mặc quần áo.
Thời điểm thức dậy hơi muộn, Lạc Hưởng Ngôn cũng không có thời gian chuẩn bị điểm tâm, đen mặt lái xe đưa Tang Đồng đi phim trường, ở trên đường mua chút đồ ăn sáng, Tang Đồng tâm tình thật tốt giải quyết điểm tâm.
Lạc Hưởng Ngôn liếc cô một cái, cười lạnh: “Xem ra em tâm tình không tệ?”
Tang Đồng liếm liếm ngón tay: “Ừ, tốt hơn rất nhiều.”
“Tất nhiên, khổ sở toàn bộ đã dời tới thân anh rồi!”
Lạc Hưởng Ngôn một cước dẫm phanh lại : “Đến!”
Tang Đồng cười híp mắt cởi dây an toàn ra, nhào tới trên người Lạc Hưởng Ngôn, ôm mặt của hắn hung hăng hôn một cái, cúi đầu nghiêm túc nói: “Lạc Đà, cám ơn anh!”
Lạc Hưởng Ngôn nhìn bóng lưng Tang Đồng biến mất ở khúc quanh, sờ sờ đôi môi, cười ngây ngô nửa ngày, đột nhiên phát hiện cái gì, vỗ tay lái, kèn xe bén nhọn vang lên, dọa người chung quanh giật mình.
“Đáng chết!”
Hai lần cơ hội tốt như vậy lại bị bỏ lỡ!
Tang Đồng vừa tới trường quay, phụ tá tiểu Lưu liền chạy tới, mặt gấp gáp nói: “Mới vừa rồi Nghiêm Đạo tìm chị, hiện tại nhanh đi thay trang phục, thợ trang điểm đã chờ……”
Tang Đồng gật đầu một cái, để túi xuống đi thay quần áo.
Kịch bản bị lật đến nhăn cả góc, lời kịch cũng đã lăn qua lộn lại nhẩm vô số lần, nhưng là lần quay trước đó, Tang Đồng vẫn cảm thấy thấp thỏm không yên.
Nghiêm Dực Toàn đang tức khí mười phần rống tới rống đi, chỉ huy nhân viên làm việc sắp xếp đạo cụ, Tang Đồng nhắm mắt tiến lên hỏi: “Nghiêm Đạo, ngài có rãnh không, tôi muốn cùng ngài hàn huyên một chút?”
Nghiêm Dực Toàn nhìn cô một cái, đứng ở bên cạnh hỏi: “Cô biết vấn đề của mình ở chỗ nào rồi hả?”
Tang Đồng có chút xấu hổ, lắc đầu một cái áy náy nói: “Tôi cảm thấy bản thân đã hoàn toàn dung nhập vào trong câu chuyện rồi, tôi chính là Cố Khanh Trần…… Nhưng tôi không hiểu rõ yêu cầu của ngài.”
Nghiêm Dực Toàn than thở: “Làm sao để diễn tốt nhân vật của cô là chuyện của chính cô…… Cô có biết tại sao tôi có có can đảm dùng người mới không? Là bởi vì trên người họ không có có gọi là quy củ không chịu thay đổi gì đó! Tôi cần, là năng lực thực sự của cô, là sắc thái diễn cảm và cách thể hiện của cô…… Cô sai là sai ở chỗ quá đầu nhập, bỏ quên cái riêng của mình.”
Tang Đồng lúc này hoàn toàn hồ đồ: “Quá nhập vai có cái gì không đúng sao? Diễn viên không phải là muốn diễn xuất thật chân thật sao?”
Nghiêm Dực Toàn bất khả tư nghị nhìn cô: “Khó trách cô nhập vai rất nhanh nhưng lại không diễn tốt…… Như vậy cô nói thử xem, cô cần nhập vai, nhưng cũng muốn chân thật tạo nên nền móng tiến bước trên con đường nghệ thuật! Tương tự như vậy tại sao sau khi chế tác người ta còn lấy lý do chỉnh sửa thêm thắt, dù sao điện ảnh cũng không phải hiện thực. Điện ảnh là nghệ thuật, là văn hóa, thời điểm đánh động người xem cũng muốn tạo cho người khác thị giác hưởng thụ! Tôi đây nói như vậy cô có hiểu được không?”
Tang Đồng trong đầu có cái gì đó chợt lóe lên, mơ mơ hồ hồ, giống như đã hiểu chút đường đi như thế nào.
Nghiêm Dực Toàn bộ lắc đầu một cái: “Những kỹ năng này, dựa vào người khác dạy cô là không được, phải tự bản thân cô đi lĩnh ngộ, đi bồi dưỡng cảm giác biểu đạt…… Nếu không phải là nể mặt Lạc phu nhân, ôia…… Được rồi được rồi, tự cô hảo hảo suy nghĩ đi thôi.”
Còn chưa tới phần diễn của mình, Tang Đồng chỉ có một mình ngồi ở trong góc, ôm đầu nhìn kịch bản.
“Thế nào? Vào lúc này phát hiện mình diễn quá tệ?”
Giọng nói tràn đầy hả hê đắc ý, không cần nghe cũng biết là người n