Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
ào.
Tang Đồng than thở: “Lương Tiểu Nghệ, cô không thể cách tôi xa một chút sao?”
Lương Tiểu Nghệ khoan thai tự động ngồi xuống bên cạnh cô: “Tin tưởng tôi, tôi so bất luận kẻ nào đều luôn hi vọng cách cô rất xa……” Lương Tiểu Nghệ nhún vai một cái, “Nhưng ai bảo cô luôn liều chết bám dính anh tôi không tha!”
Tang Đồng trầm mặc chốc lát, dứt khoát khép kịch bản lại, quay mặt lại nhìn cô ta: “Nói thật, Lương Tiểu Nghệ, cô đây thích Lương Nguyên, tại sao không dứt khoát nói với hắn? Cô đối phó ta có ích sao?”
Tang Đồng lắc đầu một cái, đứng lên rời đi: “Coi như cô đem tất cả phụ nữ bên cạnh Lương Nguyên đều đuổi tận giết tuyệt rồi, hắn không biết tâm tư của cô, cũng sẽ vĩnh viễn xem cô như em gái mà đối đãi, cô thì vĩnh viễn sẽ không có cơ hội!”
Lương Tiểu Nghệ nhìn Lương Nguyên đang hăng hái dưới ánh đèn, trong lòng tràn ngập hàng loạt khổ sở.
Cảnh diễn hôm nay, là Cố Khanh Trần và Tô Thanh Hòa lần đầu tiên chính thức giao chiến. Nghiêm Dực Toàn trước khi quay đã nói rất rõ ràng, muốn hai người thể hiện được mâu thuẫn dằn xé trong lòng.
Có lẽ là lo lắng “năng lực lý giải” của Tang Đồng, Nghiêm Dực Toàn lại đặc biệt giao phó cô: “Cô suy nghĩ kỹ một chút, Cố Khanh Trần bị các loại quy củ trong cung gò bó, từ nhỏ được dạy tuân thủ quy củ mà lớn lên, bề ngoài đoan trang ưu nhã, nhưng trong lòng nàng có một loại tinh thần kế thừa từ đại tướng quân đó là mạo hiểm, trời sanh có chứa dã tính…… Cho nên nàng không chịu khống chế bị Tô Thanh Hòa hấp dẫn, chính là bởi vì Tô Thanh Hòa với nàng là cùng một loại người, đều là giảo hoạt, khát vọng tự do……”
Tang Đồng cúi mắt suy tư chốc lát, do dự mở miệng: “Tôi cảm nhận được, tôi đại khái hiểu một chút.”
Nghiêm Dực Toàn nắm chắc thời cơ: “Ánh sáng, máy quay…… Chuẩn bị!”
Cố Khanh Trần bày kế khiến phu tử giảng bài đem lửa giận trút lên người Tô Thanh Hòa, làm hại Tô Thanh Hòa bị phạt.
Cố Khanh Trần hả hê đắc ý nhìn Tô Thanh Hòa kinh ngạc, cặp mắt linh động vòng tới vòng lui, tựa như một con tiểu hồ ly giảo hoạt, nhưng bởi vì nhất thời vênh váo đắc ý bị Tô Thanh Hòa bắt được cái chuôi cùng nhau kéo xuống nước.
Tô Thanh Hòa đối mặt phu tử gây khó khăn, mọi người giễu cợt không thèm để ý chút nào, cùng Cố Khanh Trần cùng nhau ở dưới ánh mặt trời chói changg chịu phạt……
“Cắt ——” Nghiêm Dực Toàn sắc mặt cuối cùng có chút buông lỏng, ngoắc ngoắc tay nói, “Không tệ, cảnh này thông qua, chuẩn bị cảnh kế tiếp, lời kịch tương đối dài, tôi muốn diễn thật lưu loát……”
Nghiêm Dực Toàn thích sử dụng người mới, mỗi lần tuyển vai luôn coi trọng đặc điểm bản thân diễn viên, cũng vì vậy, rất nhiều nghệ sĩ vốn vô danh nhờ vào sự ưu ái của Nghiêm Dực Toàn mà làm nên tên tuổi.
Nhưng mà làm việc dưới trướng của Nghiêm Đạo cũng không dễ dàng như vậy. Nghiêm Dực Toàn đối với điện ảnh cẩn thận tỉ mỉ đến mức vô cùng hà khắc, ông dành trọn cuộc đời dâng hiến cho sự nghiệp điện ảnh, đối với diễn viên, ánh sáng, đạo cụ, chế tác…… Đều muốn đạt tới trình độ hoàn mỹ.
Những thứ này còn chưa coi là gì, Nghiêm Dực Toàn một khi tiến vào trạng thái làm việc, lực sát thương kinh người, diễn viên bị chửi mắng cho tới khóc không biết có bao nhiêu rồi. Tang Đồng là vận khí tốt, có Lạc Hưởng Ngôn giúp cô chuẩn bị, hơn nữa nể mặt Lạc phu nhân, Nghiêm Dực Toàn tài miễn cưỡng ngăn chận tính khí của mình, không có mắng chửi người.
Tang Đồng trạng thái vẫn chưa nắm vững, nhưng so với ngày hôm qua, đã tốt hơn rất nhiều, ít nhất Nghiêm Dực Toàn không có tiếp tục ném đồ vật.
Đóng phim kỳ thật cũng không có nhẹ nhõm thoải mái như trong tưởng tượng, từng cảnh quay một có lúc cần lặp lại rất nhiều lần mới có thể thông qua, có lúc một động tác một lời kịch, đều sẽ bị bắt diễn lại rất nhiều lần, rút cạn không còn chút sức lực nào.
Tang Đồng vô lực ngồi ở bên cạnh, phụ tá mang tới áo khoác bông thật dầy khoác ở trên người cô, mở bình giữ nhiệt rót chén nước nóng cho cô, chạy trước chạy sau vội cá không nghe.
Thời tiết quá lạnh, vì phù hợp yêu cầu kịch bản, muốn tạo nên cảnh tượng xuân về hoa nở, y phục cũng rất đơn giản mỏng manh, đặc biệt là trang phục của Tang Đồng, vì thể hiện cảm giác phiêu dật, nên không thể ở bên trong lót thêm quần áo giữ ấm.
Khổ sở nhất chính là, loại thời tiết này, lúc nói chuyện hà ra tới khí nóng gặp phải không khí lạnh liền hoá thành sương trắng, vì để tránh cho xuất hiện xuyên qua ống kính, phàm là có lời kịch, cần mở miệng, trước khi nói chuyện ở trong miệng ngậm một chút băng nhỏ.
Tang Đồng lạnh đến hàm răng khanh khách va vào nhau, đang cầm nước nóng từ từ uống từng hớp một, mới cảm giác được thân thể mình có chút ấm trở lại.
Lương Nguyên chẳng biết lúc nào đã đi tới, đợi đến khi phụ tá vội mang những thứ khác đi, mới kín đáo đưa cho cô một cái bình giữ ấm, cười nói: “Giữ ấm một lát đi, cẩn thận kẻo cảm lạnh đó!”
Tang Đồng do dự một chút, lại đem bình giữ ấm ôm vào trong ngực, khách sáo nói: “Cám ơn.”
“Không cần khách sáo……hôm nay em thể hiện so với hôm qua tố