Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2309 lượt.

bật lên hết rồi. Ở dưới lầu cùng bạn bè thân hữu còn chưa có rời đi chào hỏi xong, cô liền chạy nhanh lên phòng trên lầu, lấy một bình thuốc giấu ở trong túi xách, quay người lại liền nhìn thấy Lạc Hưởng Ngôn đứng ở cạnh cửa, không đã biết nhìn cô bao lâu rồi.
Tang Đồng sợ hết hồn, hỏi: “Anh trở về khi nào?”
Lạc Hưởng Ngôn ôm ngực nhìn cô: “Em chân trước vừa vào cửa, thì anh chân sau đã đến nhà rồi! Làm gì đó sao chạy nhanh như vậy, gọi em mấy tiếng cũng không nghe?”
Tang Đồng lúc này mới nhớ tới thứ trên tay, cố giả bộ bình tĩnh rũ tay áo xuống cánh tay, nắm chặt bình thuốc, nhàn nhạt nói: “Không có gì, chạy về đi toi¬let.”
Lạc Hưởng Ngôn nhíu mày, cười lạnh nói: “Vô nghĩa! Trong tay em cầm là cái gì?”
“Tốt, dám sớm như vậy đặt tai mắt nằm vùng ở bên cạnh em!”
Lạc Hưởng Ngôn không có phản kháng, mặc cho cô ở trên cằm mình phát tiết một phen. Ngồi ở bên cạnh cô đem cô ôm vào trong ngực, nghiêm túc nói: “Đồng ý với anh, mặc kệ gặp phải chuyện gì, sau này cũng đừng làm chuyện hại mình.”
Tang Đồng ngẩn người, vươn tay ôm lấy hông hắn, cũng hết sức nghiêm túc bảo đảm nói: “Ừ, em về sau có chuyện gì cũng sẽ nói cho anh biết!”
Lạc Hưởng Ngôn hôn một cái lên đỉnh đầu của cô nói: “Anh không quan tâm em có phải ca sĩ hay ảnh hậu hay không, anh chỉ quan tâm đến con người em thôi…… Chỉ cần em cảm thấy tốt, anh liền rất vui vẻ rồi!”
Trong lòng Tang Đồng mềm mại xuống, chỉ đột nhiên cảm thâý đông qua xuân tới, hoa đào bay đầy trời.
Tang Đồng mềm mại tựa vào trước ngực của hắn, bên tai là giọng nói trầm ổn có lực của Lạc Hưởng Ngôn, cánh tay kiên cố ôm cô, mang đến cho cô cảm giác an toàn chưa bao giờ có.
Nghỉ ngơi mấy ngày, thần kinh Tang Đồng hoàn toàn buông lỏng xuống, ngủ hai buổi tối ngon lành, trạng thái đã được điều chỉnh tốt nhất. Ngày nghỉ vừa kết thúc, nội tâm tràn đầy tự tin theo sát Lạc Hưởng Ngôn đi tới trường quay.
Nghiêm Dực Toàn làm việc vô cùng nghiêm túc, mỗi ngày đều tới trường quay trước nhất, tự mình chỉ huy mọi người sắp xếp công việc chuẩn bị đạo cụ.
Nghiêm Dực Toàn nhìn Tang Đồng một lát, cười gật gật đầu mà nói: “Không tệ không tệ, tối thiểu khí sắc tốt hơn rất nhiều, người cũng có tinh thần!”
Tang Đồng cười híp mắt khen tặng hắn: “Nghiêm Đạo qua một năm mặt mày cũng hồng hào, trông trẻ hơn rất nhiều……. Nghiêm Đạo, tôi nghĩ những lời ngài nói với tôi lúc trước, tôi đã khắc sâu hiểu rõ.”
Nghiêm Dực Toàn ngẩng đầu suy nghĩ một chút, quyết định thật nhanh nói: “Cô đi hóa trang đi, hôm nay trực tiếp quay đoạn lần trước bị hỏng!”
Lạc Hưởng Ngôn nhìn Tang Đồng rời đi, mới lên trước đối với Nghiêm Dực Toàn thành khẩn nói cám ơn: “Cám ơn Nghiêm Đạo những ngày qua đã chăm sóc Tang Đồng.”
Nghiêm Dực Toàn không để ý khoát tay áo: “Đây là việc tôi phải làm, diễn viên không có trạng thái tốt khi làm việc, tôi làm đạo diễn tự nhiên phải gánh vác trách nhiệm…… Lại nói Tang Đồng rất có thiên phú, chỉ là xác định sai phương hướng, một khi đã hiểu được, tôi sẽ không cần bận tâm nữa rồi!”
Lạc Hưởng Ngôn khẽ mỉm cười: “Nếu không phải là ngài đối với cô ấy có nhiều khoan dung, sợ rằng cô ấy đã sớm bị loại rồi.”
Nghiêm Dực Toàn ha ha cười lên: “Tôi không có khoan dung cô ấy, cái gì nên mắng tôi đều mắng…… Thế nào, cậu hôm nay là tới thám thính hay sao?”
“Ừ, tôi muốn xem cô ấy diễn một chút……”
Nghiêm Dực Toàn đang vội, nghe vậy nói: “Vậy cậu cứ tự nhiên, tôi đi nhìn xem một chút đạo cụ làm xong chưa!”
Động tác làm việc của nhân viên nhanh chóng, rất nhanh liền bố trí xong đạo cụ, cảnh quay này là lúc thái tử Tây Tấn vì muốn lợi dụng Cố Gia quân, nắm giữ binh quyền, liền tìm cách để xin cưới Cố Khanh Trần làm vợ. Cố Khanh Trần biết được tin tức, tìm Thái hậu làm chủ, quỳ gối van xin Thái hậu lưu nàng thêm hai năm.
Tang Đồng hít sâu, tưởng tượng thấy bản thân tách ra làm hai người, một người toàn tâm nhập vai câu chuyện xưa, một ở bên cạnh, nhìn chăm chú phối hợp với chung quanh.
Mặt đá cẩm thạch lạnh lẽo, Tang Đồng phịch một tiếng nặng nề quỳ xuống, quỳ gối đi tới, than thở khóc lóc khẩn cầu Thái hậu.
Màn diễn này cần quỳ thật lâu, Lạc Hưởng Ngôn thấy vậy đau lòng không dứt.
Lạc Hưởng Ngôn mặc dù không quá hiểu kĩ thuật diễn xuất, nhưng dù sao cũng ở nơi này lăn lộn nhiều năm như vậy, diễn có được hay không vẫn có thể nhìn ra được.
Tang Đồng có thể ở trước mặt những diễn viên gạo cội bình thường phát huy, không bị khí thế của bọn họ áp chế, cũng đã rất tốt.
Nghiêm Dực Toàn cũng rất hài lòng, cảnh diễn này trực tiếp thông qua.
Tang Đồng đi xuống nghỉ ngơi, chuẩn bị cho cảnh mới, Nghiêm Dực Toàn cuối cùng không có đen mặt lại nữa, vẻ mặt tươi cười nói: “Không tệ không tệ, tiếp tục giữ vững là không có vấn đề gì lớn nữa rồi!”
Tang Đồng thở phào nhẹ nhõm, ngồi ở bên sân khấu để thợ trang điểm trang điểm lại.
Lạc Hưởng Ngôn vội vàng lại gần, giúp cô khoác thêm y phục, sau đó mang cái ghế ngồi ở đối diện cô, đem cặp chân của cô cầm lên thả đến trên đùi mình, nhẹ nhàng xoa đầu gối giúp cô.
Tang Đồng cười trêu ghẹo hắn: “Ơ, Lạc Nhị