XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342307

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2307 lượt.

a, điên cuồng nhảy lên giường, ôm Tang Đồng cọ tới cọ lui, cảm khái vô hạn nói: “Mẹ anh thật là thương anh a ——“
Tang Đồng để mặc cho hắn ôm mình thật chặt, trầm mặc một hồi lâu mới buồn buồn mở miệng: “Lạc Đà, thật xin lỗi, nếu như không phải là vì em, con của anh sợ rằng cũng đã biết gọi anh là cha rồi……”
Lạc Hưởng Ngôn cười khẽ: “Nhưng nếu như không có em, có lẽ anh cả đời nay cũng không biết làm sao để thích một người.”
Lạc Hưởng Ngôn bình thường cà phất cá phơ, ngày thường luôn vui vẻ hở chút không là mặn nhạt chê cười đùa giỡn, đây là lần đầu tiên có tiếng cũng có miếng đối Tang Đồng nói thích.
Tang Đồng trong lòng ngọt ngào, ngẩng đầu lên nhìn hắn, ánh mắt sáng lên : “Năm đó chúng ta kết hôn ký hợp đồng đó? Anh nói ba năm sau ly hôn, coi như không tính toán gì hết?”
Lạc Hưởng Ngôn một tay ôm cô, cười điên cuồng : “Hợp đồng? Sớm tám trăm năm trước anh đã cho nó vào trong máy hủy giấy rồi! Em gả cho anh, đời này cũng đừng nghĩ ly hôn!”
Năm đó hắn đưa ra hợp đồng như vậy hoàn toàn là để gạt tang Đồng đồng ý gả cho hắn. Lạc Hưởng Ngôn sau khi đạt được ước muốn, tự nhiên ở sau lưng cô lặng lẽ phi tan.
Tang Đồng đâm lồng ngực của hắn cười: “Nhị gia, anh thật là lớn mật rất xấu xa rồi đó!”
Lạc Hưởng Ngôn phối hợp bày ra một bộ mặt lưu manh, cười gi¬an nói: “Nam nhân không hư, nữ nhân không yêu!”
Dừng một chút, Lạc Hưởng Ngôn nhỏ giọng hỏi: “Em thì sao? Còn muốn cùng anh ly hôn sao? Còn muốn…… Lương Nguyên sao?”
Tang Đồng nằm ở trước ngực hắn, cúi đầu nghiêm túc nhìn hắn nói: “Lạc Đà, em không muốn lừa dối anh, em đã trải qua năm năm tốt đẹp với Lương Nguyên, khi nhớ lại nó vẫn luôn rõ ràng chân thật, không thể nào hoàn toàn quên đi được…… Nhưng là, em bây giờ trong lòng chỉ có một người, người đó không phải Lương nguyên, mà là anh.”
Tiếng chuông năm mới gõ vang, dưới lầu một mảng náo nhiệt ồn ào, ngoài cửa sổ khói lửa đốt sáng rực cả một góc trời đêm.
Ánh mắt của Lạc Hưởng Ngôn rất dịu dàng, những tia sáng chói lọi chiếu vào trong đôi mắt giống như Hắc Diệu Thạch, càng thêm sáng ngời thâm thúy.
Tang Đồng giật mình, không nhịn được nâng mặt của hắn, cúi đầu tỉ mỉ hôn mắt hắn.
Nụ hôn êm ái ấm áp rơi vào trên mí mắt, đáy lòng của Lạc Hưởng Ngôn mềm mại ngẩn ngơ một trận, ngẩng đầu hôn lên môi cô, lưu luyến mút vào.
Nụ hôn này, không mang theo chút hơi thở tình dục nào, chỉ có vô hạn nhu tình, lại chuốc say hai người bọn họ.
“Năm mới vui vẻ!”






Ngày đầu tiên của năm mới, thân thể vui vẻ thoải mái tỉnh lại, bên cạnh là người mình thích thật tốt đẹp.
Ngoài cửa sổ mặt trời vừa lên, ánh nắng chiếu vào mang theo cảm giác ấm áp, Tang Đồng vùi ở trong ngực Lạc Hưởng Ngôn, miễn cưỡng không muốn rời giường, đang muốn nhắm mắt ngủ bù lại, thì Lạc phu nhân đến gõ cửa thúc giục bọn họ rời giường.
Tang Đồng rên rỉ không chịu, lôi kéo tay Lạc Hưởng Ngôn che lên trên ánh mắt mình, cực kỳ không muốn rời giường.
Lạc Hưởng Ngôn vỗ vỗ cô, bất đắc dĩ nói: “Mau dậy đi, đầu năm mồng một còn phải đi chúc tết mọi người, hôm nay chúng ta có rất nhiều việc!”
Tang Đồng không thể làm gì khác hơn là chậm chạp bò dậy, chạy đến phòng cách vách của Lạc Hưởng Ngôn lấy quần áo.
“Trần Lão Sư?”
Trần Thiên Vận trong 《 Khuynh tẫn thiên hạ 》 sắm vai hoàng đế Tây Tấn, bình thường mặc vào đồ hóa trang nhìn uy nghi lẫm lẫm, nhưng bây giờ mặc áo bông ở nhà, khuôn mặt cười thân thiết, Tang Đồng suýt chút nữa không nhận ra được.
“Cảm ơn sư muội, Tang Đồng, bên ngoài lạnh, các người mau vào!”
Lạc phu nhân khẽ mỉm cười: “Trần ca cũng ở đây, Trần lão tiên sinh gần đây thân thể có khỏe không?”
Trần Thiên Vận và Tạ Cẩm rất quen thuộc, cười nói: “Tốt lắm! Ba anh nghe nói em sẽ đến, sáng sớm đã ngồi chờ rồi!”
Mới vừa vào nhà, một lão tiên sinh tinh thần khỏe mạnh chống gậy chào đón, vui vẻ nắm tay Lạc phu nhân nói: “Tiểu Tạ a, con cũng rất lâu không có đến thăm ta rồi!”
Lạc phu nhân đỡ lão tiên sinh ngồi xuống, cười nói: “Con đây còn không phải sợ quấy rầy lão nhân gia người sao…… Trần Lão Sư, hôm nay con cố ý mang theo con dâu tới chúc tết ngài!”
Trần lão tiên sinh chuyển ánh mắt nhìn sang Tang Đồng, Tang Đồng vội vàng để quà tặng xuống cung kính nói: “Trần lão tiên sinh chúc mừng năm mới, một chút quà tặng biểu đạt tấm lòng, chúc ngài thân thể khỏe mạnh!”
Trần Thiên Vận là diễn viên kỳ cựu, mà cha của ông cũng là thế hệ trước của các nghệ sĩ trong giới điện ảnh.
Khi đó điện ảnh Trung Quốc vừa mới bắt đầu phát triển, ông cũng đã là diễn viên được hoan nghênh nhất trên màn hình trắng đen thời bấy giờ rồi, đã cống hiến rất nhiều vì sự nghiệp điện ảnh.
Lạc phu nhân lúc còn trẻ xuất thân là người mẫu, vừa mới gi¬a nhập giới điện ảnh gặp rất nhiều khó khăn, sau lại gặp được Trần lão tiên sinh, lão tiên sinh thích sự lanh lợi cố gắng của bà, liền đem bà nhận làm đệ tử, coi như là sư phụ của Lạc phu nhân.
Trần lão tiên sinh cười ha hả nói: “Quà tặng này vừa nhìn chính là Tiểu Tạ chuẩn bị, nhiều năm như vậy