Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342321
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2321 lượt.
gia này thật là chuyên nghiệp nha, hoàn toàn có thể đem anh thay thế vị trí phụ tá của Tiểu Trần nha, như vậy còn có thể tiết kiệm được không ít tiền hen!”
Lạc Hưởng Ngôn liếc mắt: “Em cứ tạm thời đắc chí đi! Giá trị con người của anh so với em còn cao hơn, một phút đồng hồ ngàn vạn việc trên dưới, để cho anh tới hầu hạ em? Nghĩ hay lắm!”
Tang Đồng một chân đạp tới, đang muốn đáp trả lại một cách mỉa mai, thì nhìn thấy Lương Nguyên đi tới.
Tang Đồng có chút không được tự nhiên, vừa định rút chân về, liền bị Lạc Hưởng Ngôn giữ lấy thật chặt.
Lạc Hưởng Ngôn cũng không ngẩng đầu lên, thong thả ung dung xoa đầu gối của cô, cử chỉ thân mật vô cùng.
Lương Nguyên nụ cười như cũ ôn hòa như gió xuân, đưa cho cô bình thuốc trong tay nói: “Thuốc này hoạt huyết tiêu sưng hiệu quả rất tốt, em trước kia rất thích dùng nó, rất nhanh khỏi……”
Tang Đồng sờ sờ lỗ mũi, nhìn Lạc Hưởng Ngôn một cái, thấy hắn không có phản ứng, cười khan vươn tay: “Vậy thì cám……”
Lạc Hưởng Ngôn dùng lực trên tay bóp cô nhe răng trợn mắt, Tang Đồng liền thu tay lại.
Tang Đồng nhìn lại ánh mắt cảnh cáo của Lạc Hưởng Ngôn, sờ sờ lỗ mũi nói: “Cám ơn anh Lương Nguyên, đầu gối của tôi không có việc gì, chỉ cân Hưởng Ngôn xoa xoa chút là tốt rồi, thuốc anh cứ giữ đi……”
Lương Nguyên cười cười, ánh mắt không thay đổi, đem bình thuốc đặt ở trên băng nghế bên cạnh.
“Em cứ cầm đi, anh vẫn còn.”
Lương Nguyên rời đi, Lạc Hưởng Ngôn liền hừ mũi một tiếng.
Tang Đồng đưa tay cầm lấy bình thuốc, trấn an nói: “Được rồi được rồi, anh không cần phải mất hứng, em bảo Tiểu Trần ném nó đi!”
“Không cần!” Lạc Hưởng Ngôn đoạt lấy bình thuốc, kéo ống quần của cô, hướng về phía đầu gối hơi sưng của cô bôi thuốc, sau đó dụng lực xoa nhẹ.
Vừa đau vừa xót, Tang Đồng biết xoa thuốc không chà xát không có hiệu quả, hơn nữa Lạc Hưởng Ngôn sắc mặt có vẻ không bình thường, càng khiến cô không dám phản kháng.
Tang Đồng càng ngày càng có thể tìm đúng cảm giác diễn xuất, mỗi lần sẽ rất nhanh tiến vào trạng thái, diễn cũng dễ dàng hơn nhiều.
Các đoạn diễn rất thuận lợi, Lạc Hưởng Ngôn vừa đúng đang rảnh rỗi, liền cả ngày ngồi ở trường quay.
Đến gần tối hôm nay nội dung còn lại một cảnh cuối cùng.
Tang Đồng đọc kịch bản, kì quái liếc Lạc Hưởng Ngôn một cái, muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn là không nói gì, chột dạ nhận lấy bình nước mát nhân viên làm việc đưa tới, hướng trong miệng rót vào.
Hành lang cổ kính, Tang Đồng mặc một bộ sa y màu xanh, ngồi ở bên hành lang không có một bóng người, nhìn cảnh sắc ngoài vườn.
Nghiêm Dực Toàn ngồi yên, thư ký trường quay gõ bảng ghi cảnh, máy quay bắt đầu ghi hình.
Cả trường quay rất an tĩnh, chỉ có tiếng máy móc ong ong kêu nhỏ.
Cố Khanh Trần ngồi yên nơi đó, tư thái thanh thản, sắc mặt lại mơ hồ có chút nóng nảy sầu lo.
Đột nhiên, Lăng Phi Dương cất bước đi nhanh vào hành lang, tay áo tung bay, ánh mắt sáng ngời, hăng hái……
Lạc Hưởng Ngôn ôm ngực ngồi ở bên sân nhìn một màn này, đột nhiên hiểu ra tại sao ban đầu Tang Đồng lại thích Lương Nguyên rồi.
Lương Nguyên ánh mắt khi chăm chú diễn xuất, không thể phủ nhận là có thể câu dẫn lòng người.
Cố Khanh Trần lập tức đứng lên, mong đợi nhìn Lăng Phi Dương.
“Tam ca, như thế nào?”
“Muội yên tâm! Phụ vương không có đồng ý, đại ca lần này khẳng định muốn trở mình cũng không được nữa rồi!”
Lăng Phi Dương nhướng mày thần sắc vui vẻ, cái loại tinh thần bồng bột phấn chấn tràn đầy năng lượng như lây sang mọi người.
Cố Khanh Trần cắn cắn môi, gương mặt dâng lên màu đỏ xinh đẹp, lại dũng cảm nhìn thẳng ánh mắt của hắn hỏi: “Vậy…… Tam ca có hay không cùng hoàng thượng nói chuyện của chúng ta?”
Lăng Phi Dương ngẩn người, nắm tay của nàng nhẹ nói: “Thật xin lỗi, Khanh Trần, sợ rằng còn phải uất ức nàng chờ thêm một chút rồi…… Bây giờ đang nhạy cảm như vậy, không phải là thời cơ tốt nhất!”
Ánh mắt của Cố Khanh Trần ảm đạm xuống, gượng cười nói: “Không có chuyện gì, lâu như vậy ta đều đợi được, không thể vào lúc cuối cùng làm trễ nải chàng.”
Lăng Phi Dương dịu dàng cười cười, đưa tay nhẹ nhàng vén một chòm tóc toán loạn của nàng ra sau tai, sau đó nâng mặt của nàng lên, cúi đầu chậm rãi mà tới gần……
“Cái gì!”
Lạc Hưởng Ngôn bỗng nhiên đứng lên, Tang Đồng bị sợ đến rụt cổ một cái.
Vừa rồi diễn xuất nhập vai hết sức hoàn mỹ, Nghiêm Dực Toàn đang hết sức chăm chú mà nhìn chằm chằm vào màn hình máy quay, bị hô như vậy, sợ đến thiếu chút nữa đập đầu vào phía trước.
Lạc Hưởng Ngôn bước đi lên trước, mặt lạnh hỏi: “Có diễn cảnh hôn?”
Nghiêm Dực Toàn sắc mặt hết sức khó coi: “Thế nào? Có cảnh diễn hôn ngạc nhiên cái gì!”
Lạc Hưởng Ngôn cắn răng nghiến lợi nói: “Đổi kịch bản!”
Nghiêm Dực Toàn tự nhiên không đồng ý, đen mặt lại mắng: “Không nhìn nổi cút ngay, đi ra ngoài! Nhân viên làm việc vào vị trí, làm lại từ đầu!”
Lạc Hưởng Ngôn biết đây là cần cho bộ phim, hắn mặc dù là giám đốc của Vinh Hiển, cũng không có quyền can thiệp vào cảnh diễn. Không thể làm gì khác hơn là lửa giận bừng bừng đứng ở bên sân