Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342329
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2329 lượt.
, ánh mắt kia, giống như đối đãi với cô vợ hồng hạnh xuất tường.
Tang Đồng nuốt nước miếng một cái, cười cười đối với hắn lấy lòng, liền tiếp tục nhập vào cảnh diễn.
Lăng Phi Dương nhẹ nhạng nâng mặt của nàng lên, chậm rãi đến gần……
Lạc Hưởng Ngôn ánh mắt giống như giết người, Tang Đồng cảm thấy như dao găm phía sau lưng, mắt thấy Lương Nguyên sắp hôn nàng, không khỏi quay đầu đi, tránh ra.
“Cắt ——“
Nghiêm Dực rống giận: “Tang Đồng, cô cũng là một phụ nữ, cô kiểu cách cái rắm! Cô cho rằng mình còn là tiểu cô nương thuần khiết a! Một nụ hôn có cái gì? Một lần nữa!”
Tang Đồng cảm thấy cực kỳ lúng túng, ánh mắt Lạc Hưởng Ngôn ở bên cạnh nhìn chằm chằm cô, ánh mắt của Lương Nguyên bao hàm quá nhiều thống khổ và hối hận, ép tới cô hít thở không thông.
Tang Đồng liền diễn xuất đi xuống.
“Nghiêm, Nghiêm Đạo, có thể hay không đóng thế?” Không có biện pháp, Tang Đồng không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt đề nghị.
Nghiêm Dực bạo phát: “Cho đại gia cô đóng thế! Mấy người các ngươi tới đây, đem Lạc Nhị gia ném ra ngoài cho tôi!”
Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn Lạc Nhị gia đen mặt rời đi.
Cuối cùng cũng bình yên, Nghiêm Dực Toàn nặng nề thở ra một hơi, lạnh lùng nói: “Mỗi người đều có vị trí và cương vị riêng, một lần này mà không qua, hai người các ngươi liền ăn hết đống phim nhựa vô dụng này cho tôi!”
Lạc Hưởng Ngôn vừa đi, áp lực chợt giảm, Tang Đồng lập tức nhập vào vai diễn.
Cảnh này kết thúc rất thuận lợi.
Tang Đồng tẩy trang đi ra ngoài, liền nhìn thấy Lạc Hưởng Ngôn ngồi ở trong xe, cánh tay khoác lên trên cửa sổ xe, trên tay cầm nửa điếu thuốc lá.
Tang Đồng đi tới, đưa tay trước mắt hắn giơ giơ: “Lạc Đà, về nhà!”
Lạc Hưởng Ngôn tắt thuốc vứt bỏ, nhàn nhạt nói: “Chờ một chút nữa hãy vào, trong xe có mùi thuốc lá.”
Nhớ thật lâu trước đây, trong một lần Tang Đồng tham gia hoạt động, Lạc Hưởng Ngôn cũng tới, ở phía sau hậu đài chờ nhàm chán, Lạc Hưởng Ngôn liền thuận tay rút ra điếu thuốc.
Hàn Tả Tả lập tức đưa tay dập tắt thuốc của hắn, không khách khí chút nào nói: “Thật xin lỗi, Tang Đồng là ca sĩ, hơn nữa phải bảo vệ tốt giọng nói, thuốc lá này khói thuốc không tốt, Nhị gia ngài hay là ra ngoài hút đi!”
Từ đó về sau, Lạc Hưởng Ngôn cũng không còn có ở trước mặt Tang Đồng hút thuốc, thậm chí sau khi kết hôn cũng rất ít hút thuốc, sợ mang theo mùi thuốc lá ảnh hưởng đến Tang Đồng.
Không khí có chút ngưng trệ, Tang Đồng ngồi vào trong xe, lúng ta lúng túng hỏi: “Lạc Đà, em diễn cảnh hôn….. có phải anh mất hứng hay không?”
Lạc Hưởng Ngôn cười lắc đầu một cái: “Đừng nghĩ loạn, em đóng phim là việc cần phải làm, anh mặc dù có chút không vui, nhưng có thể hiểu.”
Lạc Hưởng Ngôn giúp cô cài tốt dây an toàn nhưng không có ngồi trở lại, nhìn cô do dự nói: “Anh chỉ là….. nhìn em cùng Lương Nguyên phối hợp ăn ý như vậy, cảm thấy có chút khó chịu thôi.”
Lạc Hưởng Ngôn thở dài: “Anh không thể không thừa nhận, hắn thật sự rất ưu tú. Hai người bọn em đứng chung một chỗ, chỉ một cái ánh mắt cũng biết đối phương cần gì…… anh có chút sợ.”
Lạc Hưởng Ngôn lưu luyến nhiều bụi hoa đã lâu, từ trước đến giờ mọi việc đều thuận lợi, đánh đâu thắng đó không gì cản nổi. Nhiều phụ nữ chủ động với hắn hình thành tính tình kiêu ngạo tự phụ của Lạc Hưởng Ngôn. Nhưng bây giờ, hắn rõ ràng là cũng rất sợ hãi.
Nếu không phải quá mức để ý, làm sao có thể dễ dàng lo được lo mất như vậy?
Tang Đồng đột nhiên thấy chua xót thay cho hắn, nắm tay của hắn nói: “Anh ta đương nhiên rất ưu tú, nếu không cũng sẽ không có địa vị hôm nay…… Nhưng vậy thì thế nào đây? Lạc Đà, anh có biết hay không, em cùng Lương Nguyên ở chung một chỗ, chưa từng có cái loại cảm giác bình yên này. Anh không phải như vậy, mặc kệ xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ không rời bỏ em! Em nhìn vào anh, là có thể nhìn thấy chúng ta hai người cùng nhau đến già! Cho nên…… Anh không cần phải lo lắng, người kia tốt thì sao, không ai có thể mang em từ bên cạnh anh cướp đi?”
Lạc Hưởng Ngôn từ từ mỉm cười, cố ý cau mày than thở: “Nhưng anh lại cảm thấy thiệt thòi lớn rồi…… Sớm biết có cảnh hôn, anh sống chết cũng không để cho em nhận diễn bộ phim này!”
Tang Đồng đưa tay nâng mặt của hắn, hừ hừ mà cười: “Diễn cảnh hôn có cái gì…… Mau lái xe, về nhà chúng ta đến diễn cảnh trên giường!”
Lạc Hưởng Ngôn đã đặt một chân lên chân ga, nghe vậy mất thăng bằng, đạp mạnh xuống.
Xe oanh một cái phóng đi thật xa, lại lập tức khẩn cấp thắng xe, tiếng thắng xe chói tai “két” thật lớn.
Tang Đồng sắc mặt trắng bệch, thấy thiếu chút nữa đụng vào lan can, vừa muốn nổi đóa liền nghe thấy bên tai Lạc Hưởng Ngôn trầm thấp hỏi: “Em mới vừa…… Nói gì?”
Sau ót Tang Đồng đầy vạch đen: “Không nghe thì thôi!”
Lạc Hưởng Ngôn lập tức kích động, vòng tay lái, xe liền bay ra ngoài.
Nói xong, còn đem bộ vị thân dưới nóng rực dùng sức nhấn nhấn.
Tang Đồng cảm nhận được nhiệt độ bất thường trên bụng, sắc mặt đỏ lên.
Lạc Hưởng Ngôn bắt được cổ tay cô, cưỡng ép đ