Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú
Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015
Lượt xem: 1342331
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2331 lượt.
hung dữ hỏi: “Làm gì?”
Trầm mặc chốc lát, Lạc Hưởng Ngôn thanh âm trầm trầm nói: “Em định để nó như vậy hoài sao?”
Tang Đồng giật mình, phản xạ có điều kiện nhìn về hướng chỗ đó, phát hiện mình vừa rồi quên giúp hắn kéo quần rồi.
Lạc Hưởng Ngôn bi ai phát hiện mình bị lăn qua lăn lại như vậy, nơi đó không khống chế được từ từ ngẩng đầu lên.
Tang Đồng hiển nhiên cũng nhìn thấy rõ ràng biến hóa này, sờ sờ lỗ mũi, đi tới giúp hắn sửa lại quần, sau đó đắp chăn lên.
Lạc Hưởng Ngôn bất mãn, cảm giác mình bị Tang Đồng không bỏ rơi, tức giận bất bình chỉ trích nói: “Em đối với anh không tốt, cư nhiên ngược đãi nó như vậy!”
Tang Đồng im lặng trong chốc lát, nói sang chuyện khác: “Anh muốn ăn trái cây không? Em gọt táo giúp anh nhé?”
Lạc Hưởng Ngôn không có dễ gạt như vậy: “Hừ hừ, rõ là…… Kéo quần lên cũng không nhẹ nhàng! Em cố ý ngược đãi nó hử, nó như vậy ra sức phục vụ cho em dục tiên dục tử……. làm em vui thích cả ngày lẫn đêm! Nhưng em, thế mà trơ mắt nhìn nó khổ sở cũng không thèm an ủi nó……”
Tang Đồng thở dài, Lạc Nhị gia ngã bệnh tâm trạng không được tốt cô sớm đã hiểu ra.
“Ngoan, nghỉ ngơi thật tốt, đừng quá kích động, ngộ nhỡ vết thương bị vỡ lần nữa thì hỏng bét, chờ anh tốt lên, em sẽ lại hảo hảo an ủi nó!” Tang Đồng đứng lên, vội vã trốn ra bên ngoài “Em đi ra bên ngoài mua dao gọt trái cây……”
Lạc Hưởng Ngôn nâng lên mí mắt, thấy Tang Đồng ôm một bó hoa to đi vào, tâm tình cực kỳ vui vẻ: “Không tệ lắm, còn biết mua hoa cho anh…… Nể tình bó hoa này, anh liền không cùng em so đo chuyện vừa rồi……”
Tang Đồng lúng túng tránh ra, Lạc Hưởng Ngôn liền nhìn đến phía sau cô Lương Nguyên đang theo vào, nhất thời sắc mặt khó chịu.
Tang Đồng buông túi cùng hoa trong tay, trong lòng ảo não muốn chết, cô thiếu não mới có thể nói để Lương Nguyên vào phòng bệnh ngồi một chút.
Lạc Hưởng Ngôn đầy bụng ủy khuất, chính mình bộ dạng nghèo túng nằm ở đây, cổ bị quấn băng gạc thật dầy, đối lập với Lương Nguyên, quần áo ngăn nắp, tác phong nhanh nhẹn, trong lòng liền từng hồi một là cảm giác khó chịu.
Tang Đồng rót chén nước cho Lương Nguyên, vẫy vẫy tay đối với hắn nói: “Anh ngồi a, đừng đứng ….!”
Lương Nguyên cười cười, ở trên ghế sofa nhỏ ngồi xuống, lễ phép ân cần nói: “Lạc Nhị gia bị thương như thế nào? Có nghiêm trọng không?”
Tang Đồng vừa muốn trả lời, liền nghe thấy Lạc Hưởng Ngôn không mặn không nhạt nói: “Không có việc gì, bác sĩ nói nghỉ ngơi 2 ngày sẽ không đáng ngại.”
Tang Đồng hơi ưu sầu nhìn nhìn cổ hắn nói: “Chỉ sợ lưu lại sẹo……”
Lạc Hưởng Ngôn đưa tay kéo cô, dịu dàng cười nói: “Không có việc gì, dù sao anh cũng không quay phim, có chút sẹo cũng không cần lo!”
Tang Đồng bị hắn lôi kéo, tiện thể ngồi ở bên giường, nhìn thấy giỏ trái cây trên bàn cạnh đầu giường, hỏi: “Em mua dao gọt hoa quả, anh muốn ăn cái gì?”
Lạc Hưởng Ngôn mắt xoay động, nhíu mày nói: “Táo đi!”
Tang Đồng chọn một quả táo quơ quơ hỏi Lương Nguyên: “Anh có ăn không?”
Lương Nguyên khoát tay áo: “Không cần.”
Tang Đồng liền cúi đầu, chăm chú gọt vỏ quả táo.
Một phòng yên tĩnh, chỉ có thể nghe được tiếng xào xạc gọt trái táo của Tang Đồng.
Lương Nguyên khóe môi nhếch lên nụ cười thản nhiên, mắt nhìn chằm chằm tay Tang Đồng gọt trái cây.
Tang Đồng hoàn cảnh gia đình tốt, từ nhỏ đã học cổ cầm, mười ngón tay linh hoạt mảnh khảnh, non nớt mịn màn, tay trắng noãn nhẹ nhàng linh hoạt chuyển quả táo, động tác ưu nhã cực kỳ.
Lạc Hưởng Ngôn ánh mắt như có như không liếc mắt nhìn qua Lương Nguyên, nhất thời bất mãn hắn dùng ánh mắt này nhìn bà xã nhà mình.
Tang Đồng rất nhanh gọt xong quả táo, đưa cho Lạc Hưởng Ngôn.
Lạc Hưởng Ngôn không nhận, làm khó nói: “Anh không gặm được, miệng vừa dùng lực, vết thương liền đau……”
Tang Đồng nghe, không nói hai lời đem trái cây cắt thành miếng nhỏ đặt ở trong đĩa, sau đó cầm cây tăm, ghim từng miếng đút tới khóe miệng Lạc Hưởng Ngôn.
Lạc Hưởng Ngôn rất hài lòng, khó có được Tang Đồng nhượng bộ như vậy.
Lạc Hưởng Ngôn hài lòng thoải mái ăn xong một đĩa trái cây, Tang Đồng rút tờ khăn ướt lau khóe miệng cho hắn một cái.
Lương Nguyên biểu tình hoàn mỹ vô khuyết, không nhìn ra cảm xúc trong lòng, đứng lên cười nói: “Thời gi¬an không còn sớm, tôi cũng nên đi, chúc hai người sớm hồi phục……”
Lạc Hưởng Ngôn chiếm được thượng phong nho nhỏ, tự nhiên rất rộng rãi, khách khí cười nói: “Đa tạ đa tạ, biết anh là ngôi sao lớn rất bận, vợ chồng chúng tôi cũng không dám giữ anh!”
Lương Nguyên ánh mắt trầm xuống.
Tang Đồng cũng đi theo mà nói: “Tôi tiễn anh.”
Lạc Hưởng Ngôn sắc mặt cứng đờ, bất đắc dĩ trầm mặc xuống.
Tang Đồng đưa Lương Nguyên đến dưới lầu.
Lương Nguyên dừng bước, trên mặt đã không nụ cười vừa rồi, ánh mắt thâm trầm lộ ra tâm tình phức tạp.
Tang Đồng bị nhìn như vậy không được tự nhiên, tránh khỏi tầm mắt cười nói: “Làm sao vậy?”
Lương Nguyên trầm mặc chớp mắt một cái, khó khăn mở miệng, giọng nói đứt quãng hỏi: “Em thật…… Gả cho an