Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Màu Xanh Huyền Bí

Màu Xanh Huyền Bí

Tác giả: Miêu Diệc Hữu Tú

Ngày cập nhật: 03:53 22/12/2015

Lượt xem: 1342344

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2344 lượt.

hóa trang chuẩn bị quay phim…… Nghiêm đạo diễn sợ rằng lại phát hỏa nha!”
Nghiêm Dực Toàn xấu tính mọi người đều biết, nghe vậy trong lòng liền thấu hiểu cười rộ lên.
Tang Đồng buông tay ra: “Cho nên nha, kính xin các vị bằng hữu trước bỏ qua cho tôi, chờ Hưởng Ngôn khôi phục, chúng tôi nhất định sẽ cho mọi người một cái công đạo!”
Các ký giả dù chưa thoải mãn vẫn phải nhường đường, Tang Đồng được hộ vệ hộ tống, lập tức đi vào stu¬dio.
Nghiêm Dực Toàn đến xem cô, liền ân cần hỏi: “Thân thể không có vấn đề?”
Tang Đồng cười nói: “Thật xin lỗi làm trễ nãi tiến độ của mọi người, thân thể của tôi không có việc gì, lập tức có thể làm việc!”
Nghiêm Dực Toàn nghe liền không nói gì nữa, để cho cô nhanh một chút chuẩn bị bắt đầu làm việc.
Quay phim đã tiến hành một nửa, nếu không có gì bất ngờ xảy ra trong vòng hai tháng có thể hoàn thành.
Tang Đồng đối với kịch bản nắm chắc càng ngày càng thuần thục, mấy vị diễn viên trong lúc đó phối hợp cũng càng ngày càng ăn ý.
Đặc biệt là Lương Nguyên và Tô Vĩ, kỹ thuật diễn tinh xảo không phân cao thấp, hơn nữa hai người đều là diễn viên chuyên nghiệp, không có mấy người sánh bằng, khó được gặp gỡ đối thủ thực lực ngang nhau, nên diễn đến độ tẩu hỏa nhập ma rồi, ngay cả người chung quanh quay phim đến thập phần nhập tâm.
Trạng thái tốt, quay phim tới hơn chín giờ tối mới kết thúc công việc.
Tang Đồng tẩy trang vội vã ngồi lên xe, sẵn tiện ở trên đường mua luôn cơm tối, liền trực tiếp đi đến bệnh viện.
Những ngày qua vẫn là Tang Đồng chăm sóc, Lạc Hưởng Ngôn chưa ăn cơm tối, đợi đến bây giờ.
Tang Đồng bày thức ăn xong, khẽ ai oán nói: “Trễ như vậy không đói bụng sao, anh bảo người ta tùy tiện mua cho anh ăn chút gì là được, làm gì cần phải chờ em tới giờ này!”
Lạc Hưởng Ngôn cổ cứng ngắc ăn từng ngụm cơm, buồn buồn nói: “Bảo người khác mua, khó ăn chết đi, anh ăn không vô!”
Lạc Hưởng Ngôn miệng rất kén ăn, có rất ít khách sạn bên ngoài hợp khẩu vị của mình, cho nên hắn mới tự mình học xong nấu ăn, tình nguyện mỗi ngày tốn hơi sức tự ra tay làm, cũng không tình nguyện uất ức miệng của mình.
Tang Đồng cũng biết, chỉ đành phải âm thầm lên kế hoạch về sau nếu lại trễ như thế nữa, liền nói trước bảo người mang thức ăn cho hắn.
“Đúng rồi, Lạc Đà, anh có phải tra được cái gì hay không?”
Lạc Hưởng Ngôn không rõ đầu đuôi hỏi: “Tra được cái gì?”
Tang Đồng cắn chiếc đũa nói: “Lần này tai nạn xe cộ này không phải ngoài ý muốn chứ?”
Lạc Hưởng Ngôn nhìn sắc mặt cô một chút, không muốn gạt cô, trầm ngâm nói: “Phanh xe bị người động vào.”
Tang Đồng tâm trầm xuống: “Em nhớ được thời điểm lúc đi lấy quần áo cho anh, nhìn thấy một người đàn ông lén lút ở cạnh xe đi lại…… Em lúc ấy cũng không có để ý, hắn nhìn thấy em lại rất kinh hoảng chạy đi!”
Lạc Hưởng Ngôn cau mày hỏi: “Còn nhớ rõ hắn hình dạng trông thế nào không?”
Tang Đồng cẩn thận suy nghĩ một chút, lắc đầu một cái nói: “Hắn đội mũ, mặt che ở hơn phân nửa, em không thấy rõ…… Thật xin lỗi a, không giúp đỡ được cái gì.”
Lạc Hưởng Ngôn cười nói: “Không có việc gì, yên tâm đi, nhiều nhất mất chút thời gian, nhất định có thể tra được!”
Tang Đồng do do dự dự hỏi: “Chuyện này…… Là nhằm vào em sao?”
Không thể trách Tang Đồng hoài nghi, cô trước khi nhận lại công việc, Lạc Hưởng Ngôn vẫn bình an, chưa bao giờ gặp qua hãm hại như vậy. Nhưng từ khi cô diễn Khuynh tẫn thiên hạ, lúc Lạc Hưởng Ngôn cùng cô đi chung với nhau lại có chuyện ngoài ý muốn.
Lạc Hưởng Ngôn cười nói: “Đoán mò gì thế! Nhiều năm như vậy ở Lạc gia chuyện này còn thiếu sao? Là chuyện trên phương diện làm ăn…… Phải là anh liên lụy em mới đúng!”
Tang Đồng thở dài, không nói gì thêm.
Ăn cơm xong, Tang Đồng thu thập bát đũa, liền theo thói quen bình thường bưng tới một chậu nước ấm, giúp Lạc Hưởng Ngôn lau rửa trên người.
Tang Đồng vắt sạch khăn lông, cho hắn rửa mặt và tay.
Lạc Hưởng Ngôn mặt hưởng thụ để mặc cho cô hầu hạ.
Tang Đồng cởi nút áo của hắn ra, nhẹ nhàng lau ngực cho hắn.
Lau trên người xong, Tang Đồng đứng lên, bưng chậu nước rời đi.
Lạc Hưởng Ngôn một phát bắt được cổ tay của cô, trầm giọng nói: “Còn chưa có lau xong……”
Tang Đồng ngẩn người, nhìn mặt hắn kiên trì, không thể làm gì khác hơn là để chậu xuống, vén chăn lên, đem ống quần hắn cuốn lại, sau đó lau chân.
Quần chỉ có thể nâng đến đầu gối, Tang Đồng lau lau bắp chân hỏi: “Lần này xong chưa!”
Lạc Hưởng Ngôn không hài lòng: “Còn gì nữa không?”
Tang Đồng coi như là hiểu, chống nạnh từ trên cao nhìn xuống, nhìn chằm chằm hắn, khinh bỉ nói: “Anh thật đúng là tật xấu không đổi!”
Lạc Nhị gia không đỏ mặt chút nào, chân tay mở lớn nằm ở trên giường, giống đại gia nói: “Bụng no thì nghĩ đến XX dâm, đó là nhân chi thường tình, gia ăn uống no đủ, tự nhiên muốn giải quyết nhu cầu sinh lý thôi!”
Tang Đồng lạnh lùng nhìn hắn, một hồi lâu đột nhiên nhếch miệng cười một tiếng: “Được a, chờ em đổi chậu nước liền giúp anh lau thật tốt!”
Tang Đồng cười lạnh vào phòng vệ sinh bên cạnh đổ chậu nước, vắt khăn lôn