Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông
Tác giả: An Dĩ Mạch
Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015
Lượt xem: 1341604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1604 lượt.
hông phụ ngươi. Dĩ Mạch tự cổ vũ trong lòng. Mỗi người đều sẽ gặp một người, đáng để họ tin tưởng vô điều kiện.
Xin lỗi, Mộ Hàn. Đáng tiếc người đó không phải là anh.
...
Có tiếng hoan hô vang dội bên ngoài phòng nghỉ, có lẽ bữa tiệc đã bắt đầu rồi. Dĩ Mạch hít sâu, cô nhìn Vân Mộ Hàn. Ánh tịch dương trong trẻo sau cơn mưa xuyên qua rèm cửa, hòa với ánh đèn tạo ra sắc trắng nhợt kỳ lạ, mặt Vân Mộ Hàn trông càng trắng bệch. Anh nhìn cô đăm đăm, ánh mắt bình thản khiến cô lo sợ. Màu mắt anh càng lúc càng thẫm lại, như những vòng sóng nước loang ra trên mặt hồ, Dĩ Mạch thấy bất an trong lòng. Cô mau chóng quay người, chỉnh lại quần áo bị nhàu nhĩ, đẩy cửa bước ra ngoài.
“Thiều Trì, sao đỗ xe lâu thế? Hân Nhan chờ lâu lắm rồi”. Tiếng Tiêu Nhân Tâm từ bên ngoài vọng đến.
“Con vừa gặp bố nên chào hỏi mấy chú mấy bác bạn bố luôn. Hân Nhan, đói chưa? Ăn ít hoa quả nhé?”. Cửa vừa hé ra, tay Dĩ Mạch đã đông cứng lại. Qua khe cửa, cô nhìn thấy Mạc Hân Nhan đang dịu dàng khoác tay Lục Thiều Trì, còn anh mỉm cười chào hỏi mọi người, sắc mặt tự nhiên không hề gượng ép. Ánh đèn khách sạn tình tứ và hoa lệ, Dĩ Mạch buồn bã nhìn bóng dáng ngược sáng của họ hoàn mỹ hòa hợp, hình ảnh đó khiến cô khựng lại, không đẩy cánh cửa bước ra nữa. Đúng giây phút ngập ngừng đó, một sức mạnh ngang ngược từ phía sau kéo cô lại, Vân Mộ Hàn đẩy cô vào góc tường.
“Anh điên à?”. Vì không muốn Lục Thiều Trì nhìn thấy cảnh này, cô hạ giọng nói.
“Dĩ Mạch, tại sao?”. Giọng Mộ Hàn lạc đi, nói rất nhanh.
“Em không hiểu anh đang nói gì”. Dĩ Mạch lạnh lùng đẩy tay Vân Mộ Hàn ra, nhưng anh càng giữ cô chặt hơn.
“Tại sao ngày đó em lại bỏ anh? Tại sao lại phản bội anh?”. Tay anh chống lên tường, giữ chặt cô trước mặt. Sự chống cự của cô khiến anh đau khổ, vẻ sợ hãi và xa lánh của cô khiến anh đau đớn. Vì sao họ lại trở thành thế này?
“Chuyện trước kia không quan trọng nữa rồi, anh có thể đừng nhắc đến trước kia nữa được không?”. Cô đã mất bao nhiêu công sức để bước ra khỏi quá khứ, vì sao anh vẫn không chịu buông tha, cứ bắt cô quay lại cơn ác mộng mà cả đời cô không muốn nhớ lại?
“Em nói gì? Em nói rõ cho anh! Em không muốn nhắc đến nữa, em dựa vào cái gì mà đòi anh không nhắc đến nữa? Hồi đó người sai là em, chẳng lẽ anh không có quyền nhắc lại à?”. Vân Mộ Hàn túm hai vai Dĩ Mạch, siết mạnh. Dĩ vãng đau đớn mà anh không dám quay đầu nhìn lại đó, hóa ra cô đã lãng quên từ lâu rồi.
“Xin lỗi, là em sai. Em biết hồi đó đã làm tổn thương đến anh, anh cho em biết, em phải làm thế nào mới có thể tan nỗi hận của anh?”. Dĩ Mạch mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại, cố gắng xua tan phần ký ức đang trào dâng. Vai cô bị Mộ Hàn siết chặt đau đớn, nhưng không thể so được với nỗi nhục nhã trong tim.
“Anh chỉ muốn biết, buổi tối sáu năm trước em ở đâu? Tờ séc năm trăm nghìn đó ở đâu ra? Vì sao em lại phải nói dối bố em rằng tối đó em ở cùng anh? Sáu năm trước, em đã làm chuyện gì? An Dĩ Mạch, đây là lần cuối cùng anh hỏi em, chỉ cần em nói, anh sẽ tin!”. Vân Mộ Hàn bóp chặt vai Dĩ Mạch, ép cô nhìn thẳng vào mình.
“Anh đã biết rồi còn gì? Sáu năm trước vì tiền mà tôi đã bán rẻ bản thân mình. Cũng như hôm nay, tôi vì tiền mà cam tâm làm kẻ thứ ba. Tôi là thứ con gái như thế đấy, chỉ trách anh quá ngốc thôi. Vân Mộ Hàn, xin anh đừng có bám lấy tôi nữa, tôi khó khăn lắm mới câu được Lục Thiều Trì, anh đừng phá tôi nữa được không?”. Dĩ Mạch ném cho Mộ Hàn một cái nhìn mỉa mai chế giễu, sắc mặt Vân Mộ Hàn càng lúc càng tồi tệ. Cô tự nói mình một cách cay độc nhất để làm chai lì trái tim mỏng manh, yếu đuối. Sáu năm trước, những bí mật đã bị chôn giấu quá lâu, vậy nói ra để làm gì, để làm tổn thương tất cả hay sao?
“An - Dĩ - Mạch! Tim cô bị chó tha mất rồi à?!”.
“Mắng đủ chưa? Nếu anh muốn lên giường với tôi thì cứ đưa tiền ra đây. Vân Mộ Hàn, anh muốn gì cứ nói thẳng ra đi, có phải chỉ cần tôi ngủ với anh thì anh sẽ chịu buông tha tôi không? Anh muốn đi đâu? Nhà anh, nhà tôi hay là khách sạn?”.
“Bốp!”. Một âm thanh đanh gọn vang lên.
Dĩ Mạch xoa xoa bên mặt đau rát, khóe miệng có vị tanh tanh. Vân Mộ Hàn như mất hồn đứng đờ ra. Vết tay lằn rõ trên mặt cô, anh đưa tay toan xoa dịu cho cô, nhưng vừa chạm vào, cô đã hoảng hốt lùi lại phía sau. Ánh mắt cô hoảng loạn như một con thỏ bị hoảng sợ, nhưng vẫn cố làm ra vẻ trấn tĩnh, hời hợt bất cần. An Dĩ Mạch, rốt cuộc thì em đang nghĩ gì?
“Anh trút giận xong chưa? Giám đốc Vân, anh là người có tiền có địa vị, đừng mất thời gian với thứ gái hạ tiện như tôi nữa. Tôi không làm phiền anh nữa, xin tránh đường cho”. Lúc nói toàn thân cô run lẩy bẩy, nếu không phải là cố gắng gượng cô sợ mình sẽ mất tự chủ bất cứ lúc nào. Ký ức giày vò cô, nhắc cô nhớ đến quá khứ đen tối, những đe dọa và sỉ nhục đó dường như vẫn đang tiếp diễn, không ngừng nghỉ. Cơn váng vất ập đến, cô thấy giá lạnh, bắp chân hơi run run, nếu không phải vì Vân Mộ Hàn ở đây, chắc cô đã khuỵu ngã. Dĩ Mạch sợ mình mất tự chủ, không dám ở lại lâu nữa, đúng lúc cô toan trốn chạy thì Vân Mộ Hàn đột nhiên kéo cô lại, hôn điên c