pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341600

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1600 lượt.

h yêu không phải là chiếc giẻ lau bảng, chỉ cần đưa nhẹ là sẽ lau sạch mọi dĩ vãng xưa cũ. Ký ức là vết thương khó lành, cho dù trái tm đã hướng về một người đàn ông khác, nhưng nỗi đau đó vẫn hiện hữu không phai. Với Vân Mộ Hàn, cô không thể bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Dĩ Mạch”. Anh gọi tên cô sau lưng.
Những ngón tay của cô run rẩy, mảnh vỡ cắt vào tay cô chảy máu. Cơn đau đã kéo cô về với thực tại. An Dĩ Mạch hãy quên tất cả đi, cho dù những kỷ niệm với anh có đẹp đến đâu, đều chỉ là dĩ vãng.
“Em làm cái gì thế! Việc này cứ để cho phục vụ họ lo là được rồi!”. Thấy tay cô chảy máu, Mộ Hàn khẽ trách, trong giọng nói có nỗi lo lắng xen lẫn bối rối. Anh vội đỡ cô dậy, kiểm tra vết thương, Dĩ Mạch vội vàng rụt tay lại. Cô thấy ngượng ngùng, còn anh thì chỉ thấy giận dữ.
“Theo anh”. Không để tâm đến việc mọi người xung quanh đang tò mò nhìn ngó, anh kéo cô về phòng nghỉ bên cạnh.
“Anh buông em ra”. Cô cố vùng vẫy để thoát khỏi tay anh, nhưng anh đã kịp ghìm chặt cô lại.
“An Dĩ Mạch, em yên lặng cho anh!”. Anh lấy hộp thuốc trong phòng nghỉ ra cẩn thận băng vết thương cho cô. Nỗi lo lắng, cuống quýt không hề che đậy hiện ra giữa đôi chân mày. Dĩ Mạch lặng người nhìn anh, trước kia mỗi lần cô vô ý làm đau mình anh cũng đều nổi giận như thế, hóa ra bao nhiêu năm rồi, anh vẫn chưa từng thay đổi. Anh vẫn dịu dàng như thế, cô vẫn thấy cảm động như thế, chỉ là... trong chuyện này có gì đó chắn ngang, họ không còn có thể thân mật, không thể trở lại ngày xưa.
“Sao lại ở đây một mình? Anh ta đâu? Trong lúc em bị người ta nhục mạ thì anh ta ở đâu?”.
“Thế anh cũng ở đây làm gì? Kim Eun Chae của anh đâu? Anh đến với chị ta đi, em không cần anh lo”. Nghe anh nhắc đến Lục Thiều Trì, tâm trí Dĩ Mạch càng rối loạn lên. Chợt cô nhận ra một nét cảm xúc kỳ lạ lướt qua trong mắt Vân Mộ Hàn, anh nhìn chăm chú cần cổ cô, ánh mắt nảy lửa. Dĩ Mạch bỗng nhận ra anh đang quan sát vết ửng đỏ cắn ở đấy, trong nháy mắt cô đỏ bừng mặt, cúi đầu xuống thật thấp.
“An Dĩ Mạch, có phải là tôi đánh giá cô cao quá không? Vì những quần áo túi xách hàng hiệu đó, cái gì cô cũng bán? Hạ mình sống cùng gã đàn ông đã có bạn gái, làm kẻ thứ ba cô cũng chịu ư?”.
Dĩ Mạch run bắn cả người, những lời của Tiêu Nhân Tâm lúc nãy, anh đều nghe thấy hết rồi? Lời nói của Vân Mộ Hàn, từng câu từng chữ đều nhắm vào nỗi sợ hãi của cô. Cô không biết giữa Lục Thiều Trì và Mạc Hân Nhan thật ra là có quan hệ gì. Sự hoàn hảo của Mạc Hân Nhan khiến cô thấp thỏm lo sợ, sợ mình đúng là người khỏa lấp cho thời gian bị bỏ trống của Thiều Trì, sợ kẻ phá hoại là chính mình.
“Nếu không biết tự trọng thì sao còn mong người khác tôn trọng mình? An Dĩ Mạch, những thứ đồ hàng hiệu này không hợp với cô đâu! Vì tiền mà cô bán rẻ lòng tự trọng của mình à?”. Anh hy vọng Dĩ Mạch sẽ nhảy lên phản bác anh như trước kia, nhưng cô đã không làm vậy. Cô cúi đầu, ánh mắt ngập nỗi cam chịu, bộ dạng thừa nhận đó khiến cơn giận của anh bất giác bùng phát.
“Tôi có phải là kẻ thứ ba hay không cũng không phải việc của anh. Hôm nay cho dù họ có nhục mạ tôi thì cũng là do tôi tự gây ra, không cần anh phải giải vây giúp!”. Cô chầm chậm ngẩng đầu lên, lạnh lùng ném ra một câu, khiến Vân Mộ Hàn tức nghẹn họng không thốt nên lời. Đừng nói nữa, xin anh đừng nói nữa, em không muốn nghe. Cô biết mình không có gì trong tay hết, cô không rõ mình có gì hay ho, nhút nhát, tự ti, gạp chuyện chỉ biết như đà điểu rúc đầu trong cát bỏng. Quá khứ đó như một vết nhơ không thể xóa sạch, tất cả mọi người đều phản đối cô ở bên Lục Thiều Trì, cô cũng không biết mình còn có thể giữ dũng khí cô độc này được bao lâu. Cô thật sự sợ hãi, nếu tất cả đều như cô dự đoán thì phải làm thế nào? Cô không thể chịu đựng thêm một lần mất mát nào nữa, cả đời này, bị bỏ rơi một lần, đã đủ rồi!
“Phải, tôi không nói được cô. Tôi không có tư cách để quan tâm đến cô, hôm nay là tôi tự làm mình mất mặt! Chúng ta cũng chẳng phải bạn bè gì, tôi bị trúng tà mới đứng ra nói đỡ cho cô!”. Vân Mộ Hàn đấm mạnh lên bức tường bên cạnh, anh không biết mình làm sao lại mất tự chủ như vậy. Lúc nhìn thấy cô bị họ dồn ép, rõ ràng anh biết cô không đáng để anh làm thế, nhưng anh không thể để mặc cô bị người ta làm tổn thương. Lúc nhìn thấy vết cắn trên cổ cô, anh không nén nổi sự hờn ghen trong lòng.
Dĩ Mạch câm lặng nhìn Vân Mộ Hàn, mỗi lần cô hy vọng có thể nói chuyện với anh như những người bạn bình thường thì lại đều có kết thúc không mấy vui vẻ. Bọn họ không ai giữ bình tĩnh được, cãi cọ, châm chích, làm tổn thương nhau một cách tàn nhẫn. Những lần lặp đi lặp lại này khiến cô thấy mệt mỏi. Chẳng nhẽ đã từng yêu nhau thì không làm bạn được nữa hay sao?
Dĩ Mạch nhìn bàn tay bị băng kín của mình, lớp băng dày đã che kín vết thương, nhưng nỗi đau thì không hề thuyên giảm. Vân Mộ Hàn chính là vết thương khiến cô đau đớn khôn cùng. Nhưng vết thương có sâu mấy cũng sẽ lành lại, cuối cùng cũng đã có một người khiến trái tim cô hồi sinh.
An Dĩ Mạch, ngươi phải tin Lục Thiều Trì, anh ấy nhất định sẽ k