Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1606 lượt.

nén tứ giận trong lòng. Dĩ Mạch chau mày, giọng nói của cô gái này quen thuộc quá... rất giống người sáng nay gọi điện đến. Còn dáng vẻ của cô ta dường như cô cũng đã thấy ở đâu, cô cắn môi, chợt nhớ lại cảnh trong xe của Lục Thiều Trì hôm nay.
“Đây là huyết yến cháu và Thiều Trì chọn cả buổi chiều mới mua được, cô nhớ dùng nhé. Cô đừng giận nữa, nổi giận dễ sinh nếp nhăn đấy ạ”. Nhận ra vẻ căm ghét của Tiêu Nhân Tâm với Dĩ Mạch, Mạc Hân Nhan mỉm cười đánh lạc hướng chú ý của bà, giải vây giúp Dĩ Mạch.
“Cô đến với Thiều Trì phải không? Nó đâu?”. Tiêu Nhân Tâm lườm xéo Dĩ Mạch, ánh mắt có vẻ dò hỏi, chẳng lẽ không phải là Thiều Trì đưa cô ta đến?
“Anh ấy ở bãi đỗ xe, chốc nữa vào ạ”. Mạc Hân Nhan cười nói, cô nhìn thấy đuôi mắt Dĩ Mạch hơi nhướn lên. Cô gái này chắc là người Thiều Trì thích rồi. Gần như ngay từ cái nhìn đầu tiên, cô đã khẳng định như vậy. Ánh mắt của Hân Nhan hướng về ngón tay Dĩ Mạch, chiếc nhẫn kim cương lóe sáng đang đậu yên ổn trên ngón đeo nhẫn của cô gái, làm cô thấy xốn mắt.
“Cô quen Lục Thiều Trì?”. Vừa cất lời Dĩ Mạch đã thấy câu hỏi của mình rất buồn cười, nếu không quen biết thì làm sao lại cùng đi chọn quà tặng mẹ anh?
“Thiều Trì là học sinh của bố tôi, tôi là Mạc Hân Nhan, hiện là bác sĩ khoa tim mạch của Bệnh viện Nhân Tâm”. Mạc Hân Nhan sợ Dĩ Mạch hiểu lầm, vội giải thích.
“Hân Nhan là vợ chưa cưới của Thiều Trì, chúng nó quen nhau từ bé. Hai đứa nó đều học y, Hân Nhan là cô gái rất xuất sắc, bệnh viện chúng tôi đã tạo điều kiện đưa nó đi Mỹ học hai năm. Giờ Hân Nhan trở về rồi, cô cũng nên biết điều một chút, đừng có bám dai như đỉa nữa, phá hoại hạnh phúc của người khác”. Tiêu Nhân Tâm chậm rãi nói, bà ta nhấn mạnh hai tiếng “hai năm”, quả nhiên, sắc mặt Dĩ Mạch trong giây lát tái mét không còn giọt máu.
“Cô Tiêu...”. Hân Nhan có phần kinh ngạc, tại sao Tiêu Nhân Tâm lại nói cô là vợ chưa cưới của Thiều Trì. Rõ ràng là bà biết Thiều Trì không thích cô, nhưng không ngần ngại nói những lời này để khiêu khích Dĩ Mạch tự ý rút lui.
“Hân Nhan, hôm nay Thiều Trì đưa cháu đến dự tiệc có phải là để tuyên bố ngày đính hôn của hai đứa không?”.
“Cháu...”. Mạc Hân Nhan lo lắng, hôm nay cô chỉ giả vờ làm bạn gái của Lục Thiều Trì, diễn kịch trước mặt bạn bè họ hàng, nhưng không ngờ Dĩ Mạch lại xuất hiện, lúc này cô như cưỡi trên lưng hổ.
“Cô... và Thiều Trì quen nhau từ rất lâu rồi sao? Lâu... hơn hai năm sao?”. Dĩ Mạch thấy trống rỗng, nói không ra hơi. Đứng bên Mạc Hân Nhan, Dĩ Mạch thấy mình thật nhỏ bé, thảm hại. Cô gái này tự tin nhã nhặn, lễ phép đường hoàng, hoàn toàn khác với cô. Dĩ Mạch có cảm giác rằng cô ta và Thiều Trì mới xứng đôi, chứ không cọc cạch như anh và cô.
“Cô đúng là không đến Hoàng Hà không bỏ cuộc, làm vật thế thân cho người khác hai năm trời mà cũng không biết”. Tiêu Nhân Tâm nhận ra vẻ hoang mang trên khuôn mặt trắng bệch của Dĩ Mạch, khấp khởi mừng thầm.
“Không, cháu không tin bác đâu”. Dĩ Mạch không nghĩ ngợi gì hết, phản đối luôn lời Tiêu Nhân Tâm.
“Cô!”. Tiêu Nhân Tâm tức nghẹn họng, bà vốn tưởng Dĩ Mạch sẽ xấu hổ mà ra đi, hoặc sẽ giận dỗi từ chối Lục Thiều Trì, nhưng lúc này bà mới phát hiện ra, Dĩ Mạch còn cứng đầu cứng cổ hơn bà tưởng.
“Ở đây không ai hoan nghênh cô đâu, mau biến đi”. Thấy mọi người đang xì xào xung quanh, Tiêu Nhân Tâm cố hạ giọng xuống.
“Không phải là bác mời cháu đến đây, bác không có quyền đuổi cháu”. Sự xuất hiện của Mạc Hân Nhan khiến tim Dĩ Mạch nghèn nghẹn tủi thân. Cô ngẩng mặt lên, đốp lại Tiêu Nhân Tâm.
“Đây là tiệc sinh nhật tôi, cô không mời mà đến, chắc là lại bám theo Thiều Trì đến đây. Cô cũng thấy rồi, người đi cùng Thiều Trì là Hân Nhan, cô sớm đi đi thì còn giữ được chút thể diện, chớ để bị mất mặt”.
“Dĩ Mạch, sắc mặt cô không tốt, hay là cô về nhà nghỉ trước đi. Đến tối tôi và Thiều Trì sẽ đến thăm cô”. Thiều Trì chắc là sắp quay trở lại rồi, nếu để anh nhìn thấy Dĩ Mạch thì e rằng cuộc vui hôm nay sẽ bị phá tan.
Tim Dĩ Mạch thắt lại, bốn tiếng “tôi và Thiều Trì” nghe vô cùng nghịch tai. Xem ra tất cả mọi người đều muốn cô đi càng nhanh càng tốt. Cô hít sâu, cố gắng nặn ra một nụ cười vô thưởng vô phạt. Đi thì đi! Kiểu tiệc tùng kiểu cách này, cô cũng chẳng thèm.
“Dĩ Mạch đến đây cùng cháu, cô Tiêu bảo cô ấy đi, có phải là có hiểu lầm gì không?”. Vai Dĩ Mạch chùng xuống, thì bỗng một sức mạnh ngang tàng kéo cô lại. Giọng nói sau lưng khiế cô cứng người lại trong giây lát. “Choang!”. Trong lúc sơ ý, chiếc đĩa trên tay cô rơi xuống đất vỡ tan, tất cả các ánh mắt đều dồn về phía cô. Có người che miệng lén cười, có người khinh miệt nhìn Dĩ Mạch, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lẽo của người đàn ông bên cạnh cô, tất cả lại không ai bảo ai quay đầu đi, không dám nhìn cô nữa.
Sao anh lại đến đây? Dĩ Mạch cúi xuống dọn mảnh vỡ đó, lòng đầy hoảng hốt. Vì sao mỗi khi cô hạ quyết tâm từ bỏ quá khứ thì anh lại xuất hiện, tựa như gió lay mặt nước lặng, không để cô được tĩnh tâm? Những lúc lâm vào tình cảnh thảm hại, người cô không muốn gặp nhất chính là Vân Mộ Hàn. Tìn