Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341601

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1601 lượt.

a chiêng gõ trống ầm ĩ cả lên”. Lục Triệu Khôn bực bội cái thói hời hợt khoa trương của Tiêu Nhân Tâm mãi không sao sửa được.
“Vốn là các vị lãnh đạo thành phố định tổ chức gặp mặt và tiệc nhẹ buổi chiều, nghĩ đến chuyện giữ bí mật cho ông lần này, nên không cho một báo nào biết hết. Ông yên tâm, đám phóng viên sẽ không tự tiện đăng tin đâu, đã dặn phòng Tuyên truyền để mắt rồi. Nhưng... thị trưởng vẫn chờ ông ở phòng hội nghị, ông xem...”. Người đàn ông lộ vẻ khó xử, trên đời này, việc khó nhất là làm thư ký cho lãnh đạo.
“Thế thì cứ để họ chờ”. Ông liếc người thư ký đứng bên cạnh, ánh mắt đầy vẻ trách cứ. Thư ký quá biết tính ông chỉ còn biết tự oán mình trong bụng. Dĩ Mạch đứng một bên cố nhớ lại xem bố của Lục Thiều Trì rốt cuộc là quan chức cỡ nào mà đến thị trưởng thành phố Vân Trạch cũng phải nể mặt ông vài phần. Nhưng câu hỏi này không đậu lâu trong đầu cô, bụng réo òng ọc, Dĩ Mạch nuốt nước bọt, trong đầu chỉ còn nghĩ đến đồ ăn.
“Dĩ Mạch, cháu vào trước đi. Chú gặp mấy người quen rồi vào sau. Đến phòng ăn đợi chú, chỗ buffet ấy”. Thấy Dĩ Mạch đờ đẫn vì đói, ra sức lục tìm bánh quy trong túi, ông bất giác mỉm cười rồi khom người xuống chỉ cho cô hướng phòng ăn. Dĩ Mạch hiểu ý chớp chớp mắt, chú Tin Nóng đúng là người thân thiện dễ gần, nhưng vì sao vừa rồi nhìn gương mặt nghiêm nghị của ông, cô lại thấy sợ chứ?
“Khoan đã, đây là quà tặng cháu”. Lục Triệu Khôn lấy ra chiếc ghim cài áo hoa bách hợp bằng thủy tinh vừa mua lúc nãy, cài lên áo khoác của Dĩ Mạch. Nhìn vẻ mặt thích thú của cô, ông không giấu nổi xúc động, Dĩ Mạch thật giống cô ấy.
“Cảm ơn chú Tin Nóng”. Dĩ Mạch cũng không từ chối, cô thật sự rất đói rồi.
Thư ký đứng bên cạnh lộ vẻ ngạc nhiên, vẻ nuông chiều hết mực vừa rồi của bí thư Lục, ông chưa từng thấy. Vị lãnh đạo của họ thường ngày rất nghiêm nghị hà khắc, đến cả với con trai mình cũng rèn giũa tới nơi, thế mà giờ sao lại nuông chiều cô gái ấy như vậy? Nhìn Dĩ Mạch ngó ngó nghiêng nghiêng ở cửa thang máy của khách sạn, viên thư ký đã theo ông nhiều năm này lộ vẻ mặt lo âu. Trực giác cho ông biết, cô gái này sẽ đem đến những chuyện không lường được, thậm chí có thể thay đổi tính khí vị lãnh đạo mẫu mực của họ.
Dĩ Mạch tất nhiên không biết mọi người đang nghĩ gì, tâm trí của cô đã bị những món ăn ngon lành thu hút. Cô bưng đĩa gắp hoa quả, hoàn toàn không chú ý đến ánh mắt kinh ngạc của mọi người sau lưng. Xung quanh cô mọi người bắt đầu rì rào bàn tán dò xét thân phận của cô.
Ở một góc phòng ăn, Mạc Hân Nhan quan sát Dĩ Mạch hồi lâu. Cô gái này thật quá nổi bật, cô ta không mặc đồ dạ tiệc nhưng phục sức trên người thì khiến người ta không khỏi lạnh gáy. Chiếc áo khoác ngoài của cô ta rõ ràng là sản phẩm của nhà thiết kế Alessandra Facchinetti nổi tiếng, nhưng cô ta chẳng hề giữ gìn gì hết, trên mặt vải còn dính đầy vụn bánh ngọt. Chiếc túi Hermes trong tay cô ta thì bị nhét căng phồng, đám phu nhân quý tộc sành sỏi đều trợn tròn mắt, lộ vẻ tiếc rẻ. Cô gái này đúng là không biết quý trọng hàng hiệu. Trong lòng Dĩ Mạch, những thứ đồ xa xỉ này làm sao mà sánh được với những món ăn ngon lành kia? Cô nếm cái này rồi lại ăn cái kia trước con mắt kinh ngạc của các quan khách. Tất cả mọi người đều biết chủ nhân bữa tiệc tối nay rất trọng nghi thức, không ai dám tự tiện lấy đồ ăn cả, nhưng cô ta thì lại ngang nhiên như ở chốn không người.
“Sao cô lại ở đây? Ai cho cô đến đây? Bảo vệ đâu? Đi đâu cả rồi?”. Đúng lúc Mạc Hân Nhan đang băn khoăn thì một giọng nói giận dữ làm cô giật nảy mình.
“Bác... Viện trưởng Tiêu?”. Dĩ Mạch quay người lại nhìn khuôn mặt đã quá quen thuộc đó. Mọi lời chào hỏi bị chặn đứng dưới ánh mắt hình viên đạn của Tiêu Nhân Tâm.
“Đừng có cười giả tạo với tôi như thế, trông thật khó coi!”. Nghe thấy lời bà ta, Dĩ Mạch chưng hửng, nụ cười tươi rói vụt tắt. Cô cụp mắt rủa thầm “phù thủy già”, nhưng ngoài mặt vẫn cúi đầu, bộ dạng run rẩy lo lắng. Ai bảo người đàn bà này là mẹ của Lục Thiều Trì chứ? Nể mặt đốc tờ Lù, cô cũng phải rộng lượng nhường mẹ chồng tương lai một chút vậy.
“Cô đến đây làm gì?”. Tiêu Nhân Tâm ghét nhất là bộ dạng này của Dĩ Mạch, cái khuôn miệng cong cong đó khiến bà nhớ đến một người phụ nữ trong quá khứ, phần quá khứ không đẹp đó khiến bà mất hết tính điềm đạm, chỉ hận không làm con bé ngay trước mặt biến mất.
“Là Lục...”. Là chú Lục đưa cháu đến, nếu biết bác ở đây, cháu còn lâu mới đến ấy chứ. Dĩ Mạch bất mãn lầm bầm trong bụng.
“Tôi đã bảo cô tránh xa Thiều Trì ra cơ mà? Cô có biết xấu hổ không đấy? Cô có biết thế nào là liêm sỉ không? Cô cứ bám con trai tôi nhằng nhằng thế này là có ý gì? Tôi còn cứ tưởng cô là người biết đạo lý!”. Tiêu Nhân Tâm tưởng Thiều Trì đưa cô đến bữa tiệc, trong lòng càng tin chắc Dĩ Mạch đang rắp tâm ly gián mẹ con bà.
“A...”. Dĩ Mạch toan lên tiếng phản bác, thì một bóng hình yêu kiều xen vào câu chuyện.
“Cô Tiêu, có chuyện gì thế? Sao cô lại tức giận thế? Cô đây là...”. Mạc Hân Nhan tiến dến, cắt đứt cuộc đối thoại nảy lửa giữa họ. Tiêu Nhân Tâm thấy Mạc Hân Nhan đến thì cố


XtGem Forum catalog