Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Mây Trên Đồng Bay Mãi

Tác giả: An Dĩ Mạch

Ngày cập nhật: 03:12 22/12/2015

Lượt xem: 1341533

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1533 lượt.

hải thế! Anh chỉ có một người bố, AND cũng không thay đổi được gì hết! Nếu không phải vì em cản thì anh đã báo cảnh sát bắt lão ngay hôm đó rồi!”.
“Vâng, là do em cản anh. Em đúng là con ngốc, sao em lại đi xin lão chuyển vốn giúp anh chứ? Anh báo cảnh sát đi, để thiên hạ đều biết Kim Eun Chae này bị bố của bạn trai cưỡng hiếp đến mức có thai. Đêm nào em cũng mơ thấy lão ta chồm lên người... Không, anh ơi, em biết anh hận lão, anh không thể chấp nhận được sự thật lão là bố đẻ anh, anh hận lão hám gái, hận lão hủy hoại tuổi thơ của anh. Nhưng anh tưởng em không hận lão à! Tại sao bác sĩ lại cứu em chứ? Sao không để em chết đi, như thế còn hơn!”.
“Eun Chae! Anh xin lỗi. Anh không báo cảnh sát, không tìm lão tính sổ nữa. Em nghỉ đi, đừng nghĩ lung tung”. Mộ Hàn ôm lấy Kim Eun Chae đang vật vã khóc lóc, anh an ủi cô, bế cô lên giường, dỗ cô ngủ. Chờ đến khi Kim Eun Chae thiếp đi, anh mới nới lỏng cà vạt, mệt mỏi bước ra, đóng cửa phòng bệnh lại. Anh đốt một điếu thuốc trên hành lang. Anh nợ Eun Chae quá nhiều. Một người con gái vì anh mà phải trả giá quá đắt, vậy mà anh lại không làm được gì cho cô hết.
Giang Quý Nhân!
Vân Mộ Hàn gầm gừ trong họng. Vì gã đàn ông đó mà mẹ anh bỏ chồng bỏ con, làm cho anh sớm thành đứa trẻ mồ côi. Dĩ Mạch cũng vì năm trăm nghìn lão đưa mà đòi chia tay với anh. Nghĩ đến những chuyện này, anh thấy đau đớn như bị một mũi tên xuyên thủng qua tim. Người con gái mà anh yêu thương vì người đàn ông khốn nạn đó mà rời bỏ anh. Rõ ràng anh hận cô ta thấu xương, vậy mà sao anh không thể dứt tình với cô ta được? Dĩ Mạch vừa rồi có vẻ rất tiều tụy, không biết có phải tại yếu quá không. Nghĩ đến cô vì tên đàn ông đó mà đày đọa thân mình như vậy, anh lại thấy bức bối khôn cùng. Sợi dây đeo chìa khóa hình chuột Mickey đó đã chạm vào tay anh, vết kim đâm trên ngón tay cô anh nhìn rất rõ, sao cô lại dùng cách ngớ ngẩn như thế để lấy lòng tên đàn ông đó. An Dĩ Mạch, sao em lại giày vò mình như thế? Em cần tiền sao? Anh có rất nhiều tiền, em có thể không hành hạ mình nữa được không?
Nằm viện một thời gian, cuối cùng Dĩ Mạch cũng xuất viện. Trần Sở Dương đưa cô về tận cửa nhà, định nói gì nhưng lại thôi. Dĩ Mạch không hỏi anh chuyện Thiều Trì khiến anh thấy ngứa họng muốn chết. Sau đó, anh quyết định gọi điện cho cô kể lể rằng Thiều Trì đi tập huấn ở xa, vì là tập huấn khép kín nên không liên lạc được với cô, dặn cô có chuyện gì thì cứ gọi cho anh. Dĩ Mạch khe khẽ vâng một tiếng rồi gác máy, Trần Sở Dương thấp thỏm bất an, thấy mình phụ lòng tin của Thiều Trì.
Dĩ Mạch gọi điện đến tòa soạn xin nghỉ thêm vài ngày, ở nhà ăn rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn, mọi thứ cứ mơ hồ, vô vị trôi đi. Chuyện Kim Eun Chae mang thai đứa con của Mộ Hàn như con ruồi kêu vo vo trong đầu cô mãi không đi.
Từ khi Vân Mộ Hàn trở về, tâm trạng cô trở nên vô cùng ủ rũ. An Dĩ Mạch hồn nhiên, vui vẻ trong mắt mọi người giờ như dưa phơi héo, rầu rĩ ủ dột suốt ngày. Mỗi lần Kim Eun Chae như con rắn nước không xương ngã vào lòng Mộ Hàn, cô lại muốn lập tức vạch chuyện cô ta từng làm gái nhảy. Nhưng cứ nghĩ đến vẻ mặt âu lo của Mộ Hàn, cô lại ngậm ngùi từ bỏ ý định đen tối đó. Bài viết ấy nhất định sẽ ảnh hưởng đến Mộ Hàn, cô không muốn làm anh tổn thương, cho dù với danh nghĩa gì.
Do dự mấy bận, cuối cùng Dĩ Mạch cũng nhấn nút delete trên bút ghi âm. Làm xong việc này cô bỗng thấy người nhẹ nhõm. Chờ vài ngày nữa cô sẽ báo với trưởng phòng tin này không dò được. Cô mở cửa sổ hít thở không khí trong lành, lòng hơi bực bội nghĩ: Vân Mộ Hàn, em chỉ làm được chừng ấy cho anh thôi, thế là hết rồi.
Trần Sở Dương lờ mờ cảm thấy tâm trạng của Dĩ Mạch không ổn, cứ rỗi là anh lại chạy đến nhà cô. Ngộ nhỡ con bé này giận dỗi Thiều Trì, đến khi thằng nhóc đó về sẽ bị con nhỏ này lột tám lớp da ra ấy chứ? Dĩ Mạch cũng rất tự nhiên, thấy Trần Sở Dương nhiệt tình như vậy thì cứ để mặc cho anh làm việc nhà, còn mình thì ôm máy tính xem tập tiếp theo của phim Định mệnh anh yêu em. Trần Sở Dương nấu cơm trong bếp vẫn có thể nghe thấy tiếng cười ngặt nghẽo của Dĩ Mạch ngoài phòng khách. Nhưng có một lần, khi anh bưng đồ ăn lên thì thấy Dĩ Mạch nằm trên sofa, không biết xem gì mà nước mắt đầm đìa.
“Phim này đúng là buồn cười, chia tay bao nhiêu năm rồi mà hai người vẫn về được với nhau? Đã từng làm tổn thương nhau nặng nề mà lại có thể nhẹ nhàng bỏ qua, nhưng mà Hân Di đã không còn là Hân Di trước kia, Tồn Hy cũng không còn là Tồn Hy trước kia”. Dĩ Mạch tự lẩm bẩm, phim tình cảm toàn là trò nhảm nhí cả.
Trần Sở Dương chưa bao giờ xem phim tình cảm Đài Loan, cũng không biết nên bình luận gì. Ăn cơm xong, anh rửa bát rồi vội vã cáo từ.
Bao nhiêu ngày như thế trôi qua, Trần Sở Dương sớm cảm nhận cuộc sống buồn tẻ của một ông nội trợ bất đắc dĩ, hết giờ làm là lại ba chân bốn cẳng đến nhà cô nàng nấu cơm cho cô ta ăn. Mỗi tối, khi Dĩ Mạch tiễn anh xuống nhà, anh như trút được gánh nặng, tung tẩy đi lấy xe, không hề hay biết sau lưng đang có ánh mắt lạnh giá âm thầm dõi theo mình.
Chỗ Dĩ Mạch ở không phải là khu cao cấp gì, n


The Soda Pop