Tác giả: Phồn Hoa Đóa Đóa
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342842
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2842 lượt.
eo tôi nữa." Nói qua anh hai bước nhanh đi về phía trước.
"Anh hai, anh hai, anh đừng tức giận, em chỉ thuận miệng nói thôi." Thanh niên bước ha ba bước đã đuổi theo, mặt xấu hổ cười nói "Anh hai, anh ngàn vạn lần đừng đuổi em đi, anh biết em ngoài đánh nhau ra, những thứ khác đều không được, về sau em bảo đảm sẽ không đề cập tới chuyện như vậy nữa. . . . . . Ah, trên bờ cát tại sao có một phụ nữ?"
Kỳ tích thứ chín của thế giới
Thái Bình Dương mênh mông, tuyệt đại đa số khu vực đều không có dấu vết người ở, mà ở một vùng biển Đông Bắc Australia, bởi vì ba ngày trước có gió lốc lớn, nơi này nhất thời trở nên náo nhiệt.
Mỗi thời mỗi khắc hơn trăm chiếc máy bay trực thăng đều ở lượn vòng gào thét trên bầu trời, mười mấy chiếc tàu chiến tuần tra tới lui không ngừng nghỉ ở trên biển, tất cả máy bay hay thuyền bè muốn đi ngang qua nơi này cũng đều bị chặn lại, bất luận kẻ nào dám can đảm bước vào khu vực này một bước, đều sẽ chịu đả kích mang tính chất hủy diệt.
Chấn động như thế, lại chỉ vì tìm một người.
Trên tàu chiến khổng lồ, thân thể cao lớn của Viêm Dạ Tước có vẻ suy yếu hơn rất nhiều, khiến Tina đứng ở một bên âm thầm lo lắng, rồi lại không có bất kỳ biện pháp nào cả.
Mà Tiểu Nặc bên cạnh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng hoàn toàn không có vẻ tà khí ngày trước, không ngừng đập ở trên bàn phím, vô số lần thử liên thông với thiết bị điện tử truy tìm trên tay mẹ, nhưng mỗi một lần hi vọng chỉ đổi lấy một lần thất vọng nữa, mệt mỏi dựa vào trên chỗ ngồi bên cạnh nằm một lát, lăn đi lăn lại.
Thu hồi ánh mắt trông về phía xa, Viêm Dạ Tước thẳng lưng, trầm giọng nói: "Bảo lão Văn đi thăm dò chuyện này, còn nữa nói cho Văn Long, bọn Daniel, chú ý động tĩnh chung quanh, các anh em thay nhau nghỉ ngơi, tiếp tục mở rộng phạm vi tìm kiếm."
An Nhẫn trả lời xong, lập tức đi thông báo, Viêm Dạ Tước lạnh giọng nói với Tina bên cạnh: "Mang Tiểu Nặc đi nghỉ ngơi --"
"Cháu không đi, cháu muốn tìm mẹ!" Tiểu Nặc lớn tiếng ngắt lời lần nữa.
"Nếu như cháu còn muốn gặp mẹ cháu thì lập tức đi ngủ cho tôi." Trong giọng nói tràn đầy tin cậy, hiện tại Trình Du Nhiên chưa rõ sống chết, anh không thể không làm được một việc mà cô dặn dò duy nhất, xoay đầu hướng Tina lần nữa: "Thằng bé không ngủ thì cho thằng bé uống thuốc."
Tina yên lặng gật đầu, không nói lời gì ôm lấy Tiểu Nặc đi xuống, trên boong thuyền rộng rãi chỉ còn lại một mình Viêm Dạ Tước, mặt ngó biển rộng, Viêm Dạ Tước nghiêm giọng nói: "Trình Du Nhiên, không có lệnh của tôi, không cho phép em chết!"
Cùng lúc đó, trên hải đảo, chỗ cách đó xa, Trình Du Nhiên đang suy nghĩ về sau nên làm cái gì thì từ từ thiếp đi, điều này cũng không thể trách cô không đề cao tính cảnh giác, bị cơn lốc quét tới đã muốn hơn nửa cái mạng của cô rồi, lại dùng tất cả hơi sức lên trên đảo, hiện tại vừa uống quả dừa bổ sung năng lượng, thoải mái liền ngủ mất tiêu, lại nói ăn và ngủ vốn chính là hai chuyện mà cô yêu thích, ngăn cũng không ngăn nổi.
Vào lúc cô đang chìm trong mộng đẹp, trong mộng cô không những tìm được rất nhiều món ăn ngon ở trên đảo, Viêm Dạ Tước và Tiểu Nặc đều tìm nhanh đến nơi này, bọn họ dùng vũ trụ chiến giống như máy bay, cơ hồ che lấp cả bầu trời, chỉ là đúng lúc này, cô tỉnh lại.
Bầu trời cũng đã bị che lấp! Trình Du Nhiên sợ hết hồn, mới vừa mở mắt đã cảm thấy mình như đang ở trong bóng ma, không có vũ trụ chiến lớn như trong mộng, cũng không có hai người lớn nhỏ kia.
Dường như đã ý thức được cái gì, Trình Du Nhiên chợt đứng lên từ trên mặt đất, tay phải lặng lẽ sờ về phía ngân châm giấu ở bên hông.
"Bảo bối, em đã tỉnh?" Một giọng nói tà mị đột nhiên truyền tới.
Nghe hai chữ đó, trên người Trình Du Nhiên nổi da gà, nếu không phải là trong bụng chỉ uống một quả dừa, cô nhất định sẽ ói, nhưng giọng nói này, cũng làm cho cô tạm thời mất đi phòng bị, người có thể gọi cô tà ác như vậy, trong thiên hạ chỉ có một, dưới tình huống này cũng có thể gặp được người quen, thật là kỳ tích thứ chín của thế giới.
Tần Tử Duệ có chút thích thú nhìn Trình Du Nhiên, nhếch miệng lên cười ý vị sâu xa, anh ta không ngờ cách nhau chưa được bao lâu thì hai người lại có thể gặp lại nhanh như vậy, hơn nữa còn ở trên hoang đảo không người, tuy nhiên điều khiến anh ta không nghĩ ra là, không phải cô vẫn luôn ở cùng Viêm Dạ Tước ư, làm sao lại chật vật thế này, chẳng lẽ là nhà họ Viêm đã xuống tay?
Đè nghi vấn xuống đáy lòng, Tần Tử Duệ bày ra chiêu bài cười lưu manh, hỏi: "Bảo bối, chúng ta thật đúng là có duyên, thời gian dài như vậy có nhớ tôi hay không?"
Trình Du Nhiên không vui nói: "Ông anh, tôi cầu xin anh tha cho tôi đi, Du Nhiên, Trình Du Nhiên, Trình tiểu thư, tùy anh chọn một, ngàn vạn lần đừng dùng cái từ chán ghét này gọi, thời gian lâu như vậy tôi cũng chỉ uống một quả dừa, thật sự không thể ói nổi."
Thấy cô chật vật, Tần Tử Duệ cũng không nhẫn tâm trêu chọc cô nữa, từ trong hành lý lấy ra một chút bánh ngọt đưa cho cô, hỏi: "Sao một mình em chạy tới nơi này?"
Vừa nhìn